nghĩ.”
- “Ta nếu không nhìn thấy ngươi, sao lại không lo?” Nàng ở trước ngực hắn thấp giọng lẩm bẩm, hơi thở như hoa lan nhiễm vào vạt áo hắn, dáng
người hắn cao lớn, môi nàng vừa vặn chạm vào lồng ngực hắn, lời nói kia
dường như muốn hướng về tâm của hắn, muốn tiến vào sau lớp quần áo dưới
da thịt, khắc sâu vào trong lòng hắn.
Tay hắn đặt sau lưng nàng,
muốn nhẹ nhạng vuốt ve nhưng không tự chủ được dùng lực, nàng kề sát vào ngực hắn, bình yên nói:”Ta không sợ, vì có ngươi.”
Hắn không trả lời, khuôn mặt cúi xuống, chạm nhẹ vào trán nàng, một lúc lâu nói:”Ngươi yên tâm.”
Sóng gió bùng lên, hai người cũng không nói quá nhiều, từng chữ đơn giản mà
súc tích, những lời muốn nói dường như đối phương đều biết, chẳng qua
chỉ lặng lẽ ôm nhau, hai tâm hồn hòa làm một.
Liên tục mấy ngày
Kế Diêu và Thư Thư đi sớm về muộn, chỉ có Tiểu Từ cùng Tiểu Chu ở trong
Ẩn Lư bắt đầu những chuỗi ngày dài. Đảo mắt đã tới cuối tháng, Tiểu Từ
tiến hành thu thập hành lý, chỉ chờ thời hạn một tháng vừa đến, nàng có
thể cùng Kế Diêu quay về Định Châu.
Hồi tưởng về hai năm trước ở
Kế phủ gặp vợ chồng Lâm Phương Kế Ân Mặc, ấm áp mà ngọt ngào lại thấp
thỏm không yên. Bọn họ sẽ thích nàng sao? Sẽ đồng ý cho hôn sự này chứ?
Đêm khuya, tiếng gió thổi dần dần mạnh lên, gào thét, trời bắt đầu mưa như
trút nước. Đã là cuối xuân đầu hạ, nếu ở Giang Nam giờ phút này sẽ mát
mẻ hơn một chút, nhưng U Châu vốn lạnh lẽo, gió nổi lên liền cảm thấy
rùng mình.
Tiểu Từ đóng cửa sổ, ánh nến dừng lay động. Kế Diêu
hôm nay ở quân doanh bận bịu một ngày, đã đi ngủ, phòng bên cạnh Tiểu
Chu và Thư Thư còn đang đánh cờ, mơ hồ nghe thấy tiếng cười ầm ĩ của
Tiểu Chu truyền đến.
Tiểu Từ cầm lấy tay nảy đặt ở trong tủ, hai
ngày nữa có thể cùng Kế Diêu quay về Định Châu. Nàng nằm trên giường,
trong lòng mềm mại thoải mái, cách một bức tường, dường như có thể nghe
thấy hơi thở của hắn. Nàng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Tiếng gió
thổi không biết vì sao càng lúc càng lớn, mưa tầm tã xối xả. Tiểu Từ
giật mình tỉnh lại, nhìn bầu trời tối đen ngoài cửa sổ, đột nhiên cửa bị phá, một bóng đen phi qua nhanh đến quỷ dị. Tiểu Từ kinh hoàng hô một
tiếng: “Kế Diêu.”
Bóng đen đến trước giường nàng, một phen kéo lấy cánh tay nàng, đưa nàng ra khỏi giường, quát: “Đi mau.”
Là Thư Thư! Tiểu Từ thoáng yên tâm, không kịp hỏi đã bị hắn nửa kéo nửa
lôi tới cửa, Kế Diêu cùng Tiểu Chu nghe tiếng đã đứng ở ngoài. Tiểu Từ
lúc này mới phát hiện, tiếng động bên ngoài không phải là tiếng mưa, ầm
ầm hỗn độn như giang hải sóng dữ chính là tiếng vó ngựa lao đến.
Màn đêm đen kịt không nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, chỉ nghe tiếng Thư Thư hét lên: “Đi theo ta.”
Nàng không kịp nghĩ, đã bị Kế Diêu nắm lấy đi theo Thư Thư.
Gian phòng của Vân Trường An chỉ cách phòng Kế Diêu hai cái sương phòng. Bốn người vào phòng, trong bóng đêm, Thư Thư tựa hồ vẫn nhận biết được
phương hướng, hắn trực tiếp đi tới bên cạnh cái giá sách trên tường.
Tiểu Từ không có nội lực, không nhìn thấy được gì, nhưng mơ hồ cảm thấy một trận gió ập vào mặt.
Tiểu Chu thấp giọng nói: “Có mật thất?” Thư Thư ân một tiếng, dẫn đầu đi vào trong.
Kế Diêu nắm tay Tiểu Từ đi sau Tiểu Chu. Thư Thư khép lại cơ quan, ở trong tối thắp một ngọn đuốc nho nhỏ.
Ánh sáng từ ngọn đuốc chiếu lên khuôn mặt mỗi người, Thư Thư hiển nhiên sớm có chuẩn bị, trấn định tự nhiên nói: “Mật đạo này thông đến nội thành.
Xem ra tin tức từ Đại Yến mấy ngày trước chỉ để đánh lạc hướng sự chú ý
của chúng ta, trước thời hạn tập kích vào ban đêm.”
Kế Diêu nắm chặt bàn tay Tiểu Từ, đối Thư Thư nói: “Nghe tiếng, hẳn không hề ít kỵ binh.”
- “Không sao, U Châu sớm đã có chuẩn bị, chỉ bất quá không ngờ tới bọn chúng động thủ nhanh như vậy thôi. Chúng ta đi.”
Trong mật đạo nồng nặc mùi bùn đất làm Tiểu Từ hô hấp cũng không dám tùy ý,
chính là trong lòng nàng cũng thấp thỏm không yên. Mật đạo rất dài, chỉ
có một ngọn đuốc nho nhỏ nằm trong tay Thư Thư, giống như niềm hy vọng
duy nhất, Tiểu Từ tập trung vào điểm sáng, có chút thương cảm, vì sao,
kỵ binh của Đại Yến không đến muộn hơn hai ngày? Sau khi nàng và Kế Diêu rời đi U Châu loạn lạc.
Lúc này tiếc nuối thất vọng cũng vô ích, trong mật đạo chỉ có tiếng bước chân và nhịp thở dồn dập. Giống như vô
biên vô hạn không tìm thấy điểm cuối. Chỉ có bàn tay hắn nắm chặt lấy
tay nàng. Nàng hoảng hốt có loại ảo giác, cảm giác quen thuộc này, tựa
hồ trước đây đã từng trải qua, bị một người yên lặng nắm tay, không một
lời nói, chỉ có bước đi.
Không biết đi bao lâu, mới đến điểm cuối của mật đạo. Thư Thư thở phào một hơi, khởi động cơ quan trên vách,
cuối cùng có một tia sáng chiếu vào, mông lung mà yên tĩnh. Không khí
trở nên thoáng đãng hơn rất nhiều, mang theo ẩm ướt, mưa như trút, từ
mái hiên rơi xuống rào rào.
Thư Thư châm ngọn nến, Tiểu Từ vậy mới phát hiện đây là một gian phòng. Bố cục đơn giản, hơi thở trầm liễm.
- “Đây là nội thành U Châu.” Thư Thư đặt giá cắm nến xuống, đối ba
người nói: “Cho dù bị vây, trong thành tạm thời cũng sẽ không có chuyện
gì.”
Nhà nhà