XtGem Forum catalog
Châu Viên Ngọc Ẩn

Châu Viên Ngọc Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329595

Bình chọn: 8.00/10/959 lượt.

câu.”

- “Ngươi chính là Kế công tử?”

- “Vâng, lão phu nhân mạnh khỏe.”

- “Ta nghe chuyện từ Dực nhi, trong lòng cũng rất cảm kích. Cho nên

muốn gặp mặt tạ ơn. Còn có một việc nữa là muốn nhờ nhị vị trấn an

khuyên giải hắn. Chắc hẳn chuyện này đều là niềm vui của mọi người, cũng chỉ một mình hắn đau buồn thất vọng. Kỳ thực, Kế công tử đã sắp xếp rất thỏa đáng, cái ý niệm trong đầu tổ tiên Vân gia bất quá chỉ là người si nói mộng thôi, một trăm năm trôi qua nói dễ hơn làm, chỉ đưa tới Vân

gia họa sát thân. Cứ như vậy chặt đứt ý niệm trong đầu hắn là tốt nhất.

Lão thân vô cùng biết ơn, từ nay, Vân Dực nhà ta coi như cởi bỏ được

trách nhiệm. Ta cũng an tâm.”

Tiểu Từ nhận ra “hắn” ở đây hẳn là

Vân Trường An. Không phải nói, nàng đối với hắn tâm sinh oán hận, không

muốn lui tới sao? Nghe giọng điệu của nàng bây giờ, rõ ràng cũng có ý tứ quan tâm. Chẳng lẽ nàng không cùng hắn lưu tới, chỉ là muốn bảo hộ Vân

Dực không bị chuyện phục quốc làm liên lụy?

Ra khỏi phủ thứ sử, đoàn người lên xe ngựa về Ẩn Lư.

Trong lòng Tiểu Từ nhiều lần hồi tưởng lại lời nói cùng vẻ mặt của mẫu thân

Vân Dực, một chủ ý đột nhiên hiện lên trong đầu nàng. Nàng nhịn nửa buổi rốt cuộc không chịu được, trực tiếp hỏi Thư Thư: “Thư Thư, không thể

nhờ mẫu thân Vân đại nhân đến an ủi ngoại công ngươi chút sao? Hắn cả

ngày đóng cửa không ra, đến ăn uống cũng không màng, làm trong lòng

chúng ta rất áy náy.”

Thư Thư sửng sốt một lát, cười nói: “Chủ ý

này không tệ, chỉ có điều không thực hiện được. Mẫu thân Vân đại nhân

tính tình cương liệt, nguyên là nha hoàn của mẫu thân ta, vẫn luôn đối

với mẫu thân ta cung kính, xem như ân nhân. Sai lầm năm đó, nàng vô pháp tiếp nhận, ngay cả mẫu thân ta cũng không qua lại, một lòng hướng phật, không gặp người ngoài.”

Tiểu Từ thất vọng nga một tiếng.

Thư Thư vén mành xe ngựa, nhìn bầu trời đêm bên ngoài, buồn bã nói: “Người khác khuyên, không bằng chính mình nghĩ thoáng.”

Trở lại Ẩn Lư, bốn người không hẹn mà cũng đến phòng Vân Trường An, đã thấy cửa phòng mở rộng.

Thư Thư vội vàng gọi Hồ quản gia, lão Hồ ngạc nhiên nói: “Lão gia nói muốn vào thành.”

Thư Thư bước vào trong phòng, chỉ chốc lát cầm ra một mảnh giấy. Đối Kế Diêu nói: “Người đi Kinh thành.”

- “Kinh thành?”

- “Đúng, muốn đến hoàng lăng Vân gia nhận tội. Thật là, ai.” Thư Thư

quay người vào phòng, chỉ chốc lát viết một phong thư đưa cho lão Hồ

nói: “Ngươi nhanh đến phủ thứ sử, giao cho Vân đại nhân.”

Tiểu Từ hậm hực trở về phòng, tâm tình có chút buồn bực.

Kế Diêu an ủi nói: “Không cần lo lắng. Thư Thư nhất định sẽ sắp xếp người ở Họa Mi sơn trang chiếu cố hắn.”

Tiểu Từ cau mày ngạc nhiên nói: “Thư Thư như thế nào đột nhiên cải tà quy

chính? Từ chết cũng không thừa nhận đến không đánh đã khai.”

Kế

Diêu mỉm cười: “Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Bảo tàng giao cho Vân đại nhân, hiện tại trên người chúng ta cũng không có gì khiến người ta

nghĩ đến. Hắn nếu đã thẳng thắn, đó là muốn cùng chúng ta hóa thù thành

bạn, chúng ta là người biết thời thế, sao lại không làm? Nếu qua lại

cũng không có gì, tự nhiên không cần canh cánh trong lòng. Bất quá, con

người Thư Thư như thế nào, tạm thời chưa thể kết luận. Lòng người khó

dò, chúng ta cẩn thận một chút là được.”

Tiểu Từ gật đầu nói: “Chúng ta khi nào thì rời khỏi đây?”

- “Ta đáp ứng Vân đại nhân lưu lại một tháng chỉ điểm cho thủ hạ của

hắn một chút kiếm thuật, coi như là góp một phần tâm sức. Tháng sau

chúng ta sẽ về Định Châu.”

Tiểu Từ gật đầu, trong lòng thấp thỏm không yên, trở lại Định Châu là muốn gặp cha mẹ hắn sao?

Quả nhiên, Kế Diêu nói tiếp: “Mẫu thân ta nhất định thích ngươi.”

Tiểu Từ cúi đầu không nói, hai má bị lây nhiễm một tầng mây hồng, dung nhan thẹn thùng mà bạc mị.

Ánh nến lay động, tựa hồ lông mi của nàng cũng hơi hơi rung rung. Tâm hắn

rung động không thôi, ý nghĩ muốn chạm đến nhưng rất nhanh kìm lại. Hắn

vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lông mi nàng, cảm giác ngứa ngứa đâm vào ngón

tay hắn. Nàng né tránh, càng thêm ngượng ngùng.

Hắn ở bên tai nàng thì thầm: “Mặc dù chưa biết ý cha ta thế nào, bất quá với uy phong của mẫu thân, người sẽ vô sách.”

- “Ngươi nói gì chứ?” Thanh âm của nàng nhỏ đến mức gần như khó nghe.

Kế Diêu nâng cằm của nàng, hơi thở ôn nhuận vương vấn trên mặt nàng.

- “Ngươi nghĩ là ta đang nói cái gì?” Ngón tay hắn trắng nõn thon dài,

ngay dưới mi mắt nàng. Nàng vặn vẹo thoát ra, xoay người xấu hổ không

nói.

Hắn từ sau lưng ôm lấy nàng, cằm đặt lên mái tóc nàng, ngửi

hương thơm trên người nàng, thấp giọng nói: “Chúng ta trở về thành

thân.” Ngữ khí tuy mềm nhẹ nhưng lộ ra quyết tâm bức thiết.

Nàng

mặc dù từ lâu đã muốn làm thê tử của hắn, nhưng hắn đột ngột nói ra như

thế này, vẫn là kinh ngạc đến tim đập dồn dập, thốt ra: “Nhanh như vậy?”

Hắn mau lẹ đáp: “Ta không ngại nhanh, chỉ sợ không kịp.” Phong tục Định

Châu, khi có người thân qua đời, nếu nội trong ba tháng không thành hôn, thì phải giữ đạo hiếu chờ đến ba năm sau. Nguyên do trong đó nàng mặc

dù không biết, nhưng hắn thì phải vâng theo. Hắn không ngờ ké