thích hợp, khẩn trương bưng kín miệng.
- “Mẫu thân của hắn nguyên là nha hoàn bên cạnh mẫu thân Thư Thư, Vân
Trường An không có con trai, một lòng muốn nhận Thư Thư làm con thừa tự, thế nhưng phụ thân Thư Thư lật lọng, Vân Trường An sau khi uống rượu
đến náo loạn trong phủ hắn, cùng hắn đoạn tuyệt quan hệ. Mẫu thân Thư
Thư lo lắng, để nha hoàn của mình đưa hắn về Ẩn Lư, hắn trong lúc say
rượu làm ra chuyện thất đức. Nàng kia tâm tính cao ngạo, chính mình sống ở một căn nhà nhỏ trong thành, nuôi nấng Vân Dực, cự tuyệt qua lại cùng hắn.”
- “Về sau thì sao?”
- “Vân Trường An nhắc đến
chuyện bảo tàng với Vân Dực, là muốn sau khi mình chết, Vân Dực có thể
thủ trứ nguyện vọng của tổ tiên. Không ngờ Vân Dực căn bản khinh thường
việc phục quốc, lập tức trộm lấy hộp sắt, muốn lấy cuốn da dê để tìm bảo tàng. Tình phụ tử từ đó cắt đứt. Bất quá hắn không có con dấu, uổng phí mấy mạng người, không thể làm gì khác hơn là phải dừng tay. Lại nói
tiếp, Vân lão bá cũng thực đáng thương, cả một đời sống không thoải mái, không được con trai con gái quan tâm chăm sóc.”
Tiểu Từ chợt
bừng tỉnh nói: “Thì ra là thế, chẳng trách Vân đại nhân vừa nghe ngươi
nhắc tới bảo tàng, cũng không hỏi nhiều, đã theo ngươi tới rồi.”
- “Ta nghĩ hắn hẳn biết rõ ta tới Ẩn Lư, cho nên đối với việc ta lấy
được bảo tàng cũng không bất ngờ, ngoài ý muốn chẳng qua là ta đồng ý
quyên cho triều đình.”
Tiểu Từ mặt mày linh động, cười nói: “Vậy
ngươi vì sao không trực tiếp dẫn hắn tới lấy bảo tàng, còn dùng rác rưởi đùa giỡn những người kia mấy ngày?”
Kế Diêu đôi mắt trong suốt
hiện lên ý cười, hiếm khi người đứng đắn như hắn cũng có mấy phần đùa
giỡn, trong lòng Tiểu Từ vừa cảm thấy áy náy, vẻ mặt hắn như vậy, khó
gặp mà đặc biệt rung động lòng người.
Hắn nhếch miệng cười, giọng điệu chế nhạo: “Ta chỉ muốn đùa Thư Thư, muốn cho hắn biết, ta từ lâu đã biết là hắn.”
Tiểu Từ bật cười: “Hắn chết cũng không thừa nhận, có ích gì?”
Kế Diêu thu lại nụ cười, thấp giọng nói: “Tuy nói Vân Dực là cậu hắn,
nhưng suy cho cùng hắn vẫn là có dự định khác, còn có vì Vân Dực tìm bảo tàng hay không, cái này cũng khó nói. Hắn thời gian qua mưu tính kín
đáo, ta là muốn thử thăm dò một chút.”
Tiểu Từ nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy hắn là vì Vân Dực sao?”
Kế Diêu thở dài một hơi, một tay bưng trà, cười nói: “Hắn vì cái gì hiện
tại cũng không quan trọng. Ta làm trò trước mặt hắn rồi đem bảo tàng
tặng cho Vân Dực, bảo tàng giờ là của triều đình, hắn còn muốn đánh chủ
kiến nào cũng không có khả năng. Ta từng nói Tiểu Chu mua tin tức về Vân Dực. Ta đối với hắn rất yên tâm. Hắn tuổi còn trẻ mà đã làm được chức
thứ sử, nếu không có tài, chỉ dựa vào sự tiến cử của An vương cũng không có khả năng leo lên được vị trí cao như thế.”
Tiểu Từ đối với
cách làm của Thư Thư vẫn không giải thích được, ngạc nhiên nói: “Thư Thư nếu là phú giáp thiên hạ, vì cái gì vẫn có hứng thú với bảo tàng như
thế, từ Kinh thành đến U Châu luôn quẩn quanh chúng ta, chẳng lẽ càng
giàu càng tham?”
Kế Diêu lắc đầu: “Lấy tài lực và cách làm ôn hòa của hắn, cũng không giống kiểu người tham tài. Có lẽ hắn muốn cái gì đó bên trong bảo tàng, chỉ là chúng ta không biết thôi. Cũng có thể hắn
đơn thuần muốn giúp Vân Dực. Bất luận như thế nào, đã cùng chúng ta
không quan hệ.”
Tiểu Từ gật đầu, cảm thấy sự tình đến hôm nay,
giống như trọng trách được dỡ xuống, đầu vai bỗng nhiên nhẹ nhàng, suy
nghĩ mấy ngày, lo lắng mấy ngày rốt cuộc có thể yên tâm, bảo tàng an
toàn lấy ra lại thu xếp thỏa đáng, cái loại vui mừng thoải mãi giống như sắc xuân ngoài cửa sổ, dễ dàng nhiễm vào trong lòng.
Nàng thấy
Kế Diêu nhẹ nhấp một ngụm nước trà nhàn nhã thả lỏng, trong lòng thoáng
ngượng ngùng, chờ mong hỏi: “Kế Diêu, chuyện ở đây đã xong xuôi. Tiếp
theo chúng ta làm gì?”
Kế Diêu đặt ly trà xuống, yên lặng nhìn
nàng, ánh mắt sáng quắc mà nhu tình, tựa hồ muốn nói cái gì rồi lại chần chừ. Nàng chờ có chút không kiên nhẫn, đang muốn hỏi lại.
Kế Diêu bật cười, từ trong ngực móc ra vài tấm ngân phiếu đưa cho nàng, nói: “Tiêu tiền đi.”
Tiểu Từ nhìn ngân phiếu, cả kinh nói: “Tiêu tiền? Đây không phải là ngân phiếu đổi ở ngân hàng Dũng Tuyền sao?”
- “Di nương dặn dò, một phần để lại cho ngươi, cho ngươi xài trong vòng nửa năm, tùy ý thích.”
Tiểu Từ ngây ngẩn nhìn ngân phiếu, lại giương mắt nhìn Kế Diêu: “Sư phụ có ý gì?”
Kế Diêu lắc đầu: “Ta cũng không biết, ta chỉ làm theo thôi.”
- “Ta, ta cái gì cũng không thiếu, cũng không biết làm thế nào tiêu
bạc, nhiều như vậy, ta sợ cả đời cũng xài không hết. Sư phụ vì sao làm
như vậy?”
Kế Diêu muốn nói, kỳ thật bảo tàng đều là của ngươi,
ngươi cầm ngân phiếu này cũng không quá phận, xem như là một phần tâm ý
của phụ mẫu. Nhưng trong di thư của di nương không muốn hắn tiết lộ thân thế cho nàng, chính là muốn nàng lấy thân phận bình thường sống những
ngày tháng yên bình đẹp đẽ. Cho nên, hắn cũng chỉ có thể ẩn nhẫn không
nói. Hắn biết cứ như thế này sẽ tốt hơn, nếu nói cho nàng Tiêu Dung là
mẫu thân của nàng hơn nữa người đã rời khỏi nhân th
