ỗi, thế này coi như hết, từ biệt U Châu, cũng
không biết năm tháng nào có thể gặp lại, làm bằng hữu vừa nói bất quá
chỉ là muốn giảng hòa, còn có thể là thật sao? Từ nay trời cao nước xa,
hóa giải khúc mắc cũng tốt.
- “Được rồi, sau này ngươi đừng tính toán với chúng ta nữa là được.” Tiểu Từ thấp giọng nói một câu, kéo Kế Diêu ra ngoài.
- “Kế công tử, Vân đại nhân buổi tối muốn thiết yến ở trong thành,
thỉnh ba vị cùng đi.” Thư Thư ngăn Tiểu Từ, dáng vẻ tươi cười.
Kế Diêu gật đầu: “Được. Ta đi nói với Tiểu Chu.”
Buổi tối, Thư Thư mang theo ba người vào thành U Châu. Tiểu Từ lần đầu tiên
nhìn thấy cảnh đêm ở U Châu, mặc dù không bằng kinh đô phồn hoa sầm uất, nhưng cũng có chút phong thổ nhân tình.
Tiệc tối thiết ở phủ thứ sử, cực kỳ thịnh soạn. Dụng ý của Vân Dực tự nhiên là tỏ vẻ cảm tạ. Kế
Diêu chẳng qua chỉ khiêm tốn nhún nhường, ngược lại với Thư Thư và Tiểu
Chu rất hợp ý, đĩnh đạc mà nói, thay nhau trêu chọc, khiến bầu không khí bữa tiệc thoải mái hơn.
Vân Dực nâng chén nói: “Ta đã đem việc
của Kế công tử báo cáo lên triều đình, phỏng chừng rất nhanh sẽ có khen
thưởng. An vương nhắc đến Kế công tử kiếm pháp siêu quần, trước mắt U
Châu rất cần người, nếu Kế công tử nguyện ý, có thể ở trong quân đảm
nhiệm chức vị tham tướng.”
Kế Diêu vội nói: “Vân đại nhân, tranh
đấu trên giang hồ há có thể so sánh với hành quân tác chiến. Ta chưa bao giờ đọc qua binh thư, không dám đảm đương chức vị này.”
- “Kế công tử quá khiêm nhường.”
Kế Diêu mỉm cười nói: “Quả thực là như thế. Cho dù có cống hiến trong
quân, ta bất quá cũng chỉ hữu dũng vô mưu mà thôi. Huống hồ chỉ sức lực
của một người làm sao chống lại thiên quân vạn mã, mưu lược mới là trọng yếu. Ta xem Thư công tử so với ta thích hợp hơn.”
Thư Thư đang cùng Tiểu Chu nói giỡn, nghe được lời này vẻ mặt thoáng cứng đờ.
Vân Dực liếc mắt nhìn hắn một cái, cười nói: “Kế công tử hảo nhãn lực, Thư
Thư đích xác là có dũng có mưu, là cánh tay đắc lực của ta.”
Kế Diêu đối Thư Thư mỉm cười nâng chén, Thư Thư uống một hơi cạn sạch, nói: “Kế công tử cũng xem ta như thế, thực sự là sợ hãi.”
Vân Dực cười nói: “Thư Thư một lòng trợ giúp ta, cách làm có thể có điều
đắc tội, ta ở chỗ này nhận lỗi, mong rằng Kế công tử không tính toán.”
- “Thư công tử đã cùng ta hóa giải hiểu lầm.” Kế Diêu lại nói: “Nghe
nói Đại Yến có một cái nỏ quý, ngay cả An vương điện hạ cũng cử người đi thăm dò, hy vọng có thể nghiên cứu chế tạo ra cung tiễn có sức mạnh
cường đại.”
Ánh mắt Vân Dực hiện lên vẻ buồn rầu: “Xác thực như
thế. Đại Yến thiện cưỡi ngựa bắn cung, có thêm nỏ quý, càng như hổ thêm
cánh.”
Kế Diêu nói: “Nỏ kiếm cường thịnh trở lại, quan trọng là
tầm bắn. Vân đại nhân không ngại đào một kênh đào ngăn giữa U Châu và
đất Đại Yến, trong lúc nhất thời có thể ngăn cản được thiết kỵ của Đại
Yến. Bọn họ trước sau muốn tốc chiến tốc thắng, không luyện tập chiến
đấu dưới nước. Lúc đó kênh đào sẽ trở thành bức tường che chắn, ngăn trở tốc độ của bọn họ, bất luận đi đường vòng hay qua sông, đều cần không
ít thời gian. Quân ta ở bờ bên kia cũng có thể đợi quân địch mỏi mệt rồi tấn công, chiếm lấy tiên cơ.”
- “Chủ ý này ta đã sớm báo cáo
với triều đình, thế nhưng năm nay quốc khố eo hẹp, mở kênh đào cũng tốn
thời gian tốn bạc, chỉ có thể tạm hoãn.”
Kế Diêu mày kiếm nhíu chặt, thấp giọng nói: “Thì ra là thế.”
Vân Dực mỉm cười gật đầu: “Biện pháp của Kế công tử cùng ta không mưu mà
hợp. Bất quá, ngay sau đó ta đã chuyển sang lo lắng đến vấn đề vũ khí và phòng thủ.”
Trong đầu Kế Diêu hiện lên một người, nhưng lặng lẽ
không nói gì. Đường môn không chịu cống hiến cho triều đình, giang hồ
đều biết.
Vân Dực hứng thú nhìn Kế Diêu, hắn hiếm khi gặp được
cao thủ võ lâm, hận không thể ngay lập tức thu vào trong quân, thế nhưng Kế Diêu quá mức khiêm tốn, lại làm như đối với công danh đạm bạc vô
tình. Hắn có phần tiếc nuối nói: “Kiếm pháp của Kế công tử tinh diệu, có thể tạm lưu mấy ngày chỉ điểm cho tướng lĩnh của ta được không?”
Kế Diêu thấy vẻ mặt hắn chờ đợi, bức thiết chân thành, lại vô pháp chối
từ, liền sảng khoái đáp ứng: “Ta tháng sau có chuyện quan trọng cần về
nhà, chỉ có thể giúp đại nhân trong vòng một tháng.”
Vân Dực thở phào một hơi, than thở: “Kế công tử quả nhiên hào sảng, tới, ta kính ngươi một chén.”
Sau khi ăn xong, Tiểu Từ đang muốn trở về Ẩn Lư, Vân Dực lại nói: “Gia mẫu muốn gặp nhị vị.”
Tiểu Từ thoáng sửng sốt, sau đó vui vẻ nói: “Được, ta cũng muốn tiếp kiến lão phu nhân.”
Kế Diêu không biết nụ cười của Tiểu Từ từ đâu mà đến, liền theo Vân Dực đến phật đường hậu viện.
- “Mẫu thân, nhị vị này là khách quý từ kinh thành đến.”. Vân Dực đối phụ nhân trong phật đường cung kính hành lễ.
Kế Diêu và Tiểu Từ cũng theo thi lễ.
Phụ nhân kia tay cầm phật châu, xoay người lại.
Tiểu Từ vừa nhìn, nguyên lai nàng bất quá chỉ hơn bốn mươi tuổi, nhưng dung
nhan có chút tái nhợt tiều tụy. Hình như có khí xấu ngưng kết ở ấn
đường, mặc dù mặt mày thanh tú nhưng lại có cảm giác già cỗi.
- “Dực nhi, con ra ngoài trước. Ta muốn cùng bọn họ nói mấy
