o dài lâu
như vậy, hắn cũng không xác định mình có thể kiên nhẫn chờ lâu đến thế
không. Ngày tốt cảnh đẹp, giai nhân đồng tâm, nhân sinh cả đời chỉ có
một lần, thật sự không muốn bỏ lỡ.
Cảm giác ngọt ngào lan qua
từng mạch máu, như dòng nước nhỏ giọt chậm rãi lưu động, đem mỗi tấc da
thịt như nhiễm phải men say. Nàng rụt rè từ chối. Hắn dùng lực xoay nàng về phía mình, khuôn mặt hai người kề sát trong gang tấc. Vẻ mặt nàng đỏ bừng như say, tâm hắn dao động, trong thân thể một cỗ dục vọng gào
thét, giống như cuồng phong trên đồng cỏ bao la, mang tất cả lý trí của
hắn cuốn sạch, vứt đến chín tầng mây.
Thân thể so với nội tâm còn muốn thành thực hơn, khát vọng như vũ bão làm cả người hắn đầm đìa mồ
hôi. Nàng tựa hồ cảm nhận được sóng nhiệt mạnh mẽ cách một lớp áo truyền đến, giống như thiêu như đốt. Cái loại hơi thở nguy hiểm mà xa lạ lại
mang theo cám dỗ cùng kích thích, như xoáy nước sâu đem nàng hút vào
trong, nàng có chút hoảng loạn muốn chống cự lại có chút chờ mong có
chút say mê. Nàng không biết phải làm thế nào mới thích hợp, làm thế nào mới có thể giải thoát, tùy ý hắn ôm mình đến đặt trên giường, lọng che
có thêu hình hai vị tiên, là uyên ương hí thủy, là hoa khai tịnh đế,
trước mắt mê muội, nói không nên lời. Tay hắn trúc trắc mà linh hoạt, như người yêu nhạc nhìn thấy danh cầm.
- “Kế công tử!” Ba tiếng gõ cửa một tiếng thở nhẹ, là Thư Thư!
Dục vọng như dừng cương trước bờ vực, bờ đê ngăn nước.
Tiểu Từ hoảng hốt ngồi dậy, trán đụng phải mũi Kế Diêu. Kế Diêu ôm cái mũi
đau xót, cố nén đau chạy nhanh đi mặc quần áo, ổn định lại hơi thở, thần sắc như thường.
Hắn mở cửa ra, chỉ thấy Thư Thư đứng trước cửa
phòng, nhìn bầu trời đêm. Chiếc quạt giấy ở trong tay gấp rồi lại mở,
làm như trong lòng có chút phiền muộn.
- “Thư công tử có việc?”
Thư Thư quay người lại, quả nhiên dáng vẻ tươi cười của hắn có chút miễn
cưỡng: “Không hiểu sao trong lòng ta rất sốt ruột, muốn tìm Kế công tử
nói chuyện, hoặc mượn rượu giải sầu.”
Tiểu Từ ở trong giường cách một lớp sa mỏng nhìn Kế Diêu bất đắc dĩ đóng cửa rời đi, cố gắng nhịn
cười. Nàng không biết Thư Thư đến lúc này là đúng hay sai. Hình như
đúng, lại có vẻ sai rồi. Vừa nghĩ như thế, khuôn mặt nàng nóng bừng
trống ngực đập loạn khiến nàng e lệ không thôi. Hắn luôn luôn bình tĩnh
kiềm chế, nguyên lai, nguyên lai còn có một mặt như vậy. Nhớ tới vừa
rồi, nàng kích động đẩy sa trướng trở về phòng, gió đêm thổi đến da thịt nóng bỏng, vô cùng thoải mái. Nàng vội vàng đóng cửa lại, giống như
những ngôi sao trên bầu trời đều đang nhìn nàng.
Ngày hôm sau, Kế Diêu giữ lời vào thành tìm Vân Dực. Tiểu Từ muốn đi cùng, chợt nghĩ lại cảm thấy không ổn, vì thể cùng Tiểu Chu ở lại Ẩn Lư.
Vân Trường
An không ở đây, Thư Thư nghiễm nhiên chính là chủ nhân Ẩn Lư. Hết thảy
đều như cũ, chỉ thiếu bóng dáng một lão nhân tịch liêu mà cao ngạo.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, nháy mắt đã được nửa tháng. Tiểu Chu ở lại Ẩn Lư dường như cùng Thư Thư trở thành tri kỉ. Điều này làm cho Tiểu Từ
rất kinh ngạc.
Kế Diêu sáng sớm liền xuất môn, mà Thư Thư mặt
trời lên cao mới thức dậy. Tiểu Từ cùng Tiểu Chu ở trong vườn nói chuyện phiếm, nhìn thấy Thư Thư miễn cưỡng đi tới, trêu chọc nói: “Thư Thư,
ngươi như thế nào không vào thành? Thiếu chủ nhàn nhã như vậy cũng có
tiền, thật sự là ông trời hậu đãi.”
Thư Thư giật giật khóe miệng, nói: “Tiểu Từ, ngươi sai rồi. Tâm nhàn mới gọi là nhàn. Như ta lúc này đang rất lo lắng.”
Tiểu Từ cười hì hì lấy một củ lạc bóc vỏ cho vào miệng, ngón tay nhỏ nhắn
trắng trẻo dưới ánh mặt trời mơ hồ có chút trong suốt. Nàng thản nhiên
như vậy làm cho Thư Thư hơi đố kị lại có xúc động, phảng phất như cảnh
xuân vui vẻ hòa thuận đẹp nhất, khiến người ta không đành lòng phá tan.
Hắn thở dài, ở trước mặt Tiểu Từ nhón một củ lạc trong đĩa, cũng không cố ý đụng phải tay nàng, hơi lạnh từ ngón tay chạm vào lập tức rời đi, chỉ
có cảm xúc nhưng lại thật lâu không tiêu tan.
Hắn xoay người rời
khỏi, trước khi đi còn ném một câu: “Không có việc gì thì đừng chạy
loạn, U Châu giáp ranh với Đại Yến, chẳng bao lâu nữa khả năng sẽ phát
động chiến tranh, cẩn thận bị coi là gián điệp.”
Củ lạc trong tay Tiểu Từ thoáng cái rơi trên mặt đất, Tiểu Chu ngồi bên cạnh nàng kích
động đứng lên, đuổi theo bóng lưng hắn hỏi: “Thực sự? Thực sự?”
Góc áo màu lam khuất sau hòn sơn giả, ngay cả một chữ cũng không lưu lại.
Rõ ràng là ánh nắng mặt trời ấm áp ôn hòa, phút chốc bị một câu của Thư
Thư làm cho đóng băng. Chiến tranh, xuất hiện trong câu chuyện của những người dân sống lưu lạc vô cùng thêm thảm, là lòng trung thành thiết
huyết trong những cuốn sách, cứ cho rằng chính mình cách xa vạn dặm,
không nghĩ tới chớp mắt gần trong gang tấc, chẳng ngờ lại bị hút vào
vòng xoáy tựa hồ xoay tròn ngay dưới chân. Tâm Tiểu Từ rối loạn, chống
lại ánh mắt hoang mang của Tiểu Chu, Hai người không hẹn mà có chung một ý nghĩ: Nhanh chóng rời khỏi.
Đêm đó, Kế Diêu trở về. Tiểu Từ
lập tức truyền lại câu nói của Thư Thư cho Kế Diêu. Kế Diêu im lặng một
lát,