ế, loại đả kích thống khổ này chỉ sợ nàng không chịu đựng nổi. Tương lai còn dài, biết đâu có một ngày, năm tháng từ từ trôi qua có thể khiến nàng càng thêm kiên
cường trưởng thành hơn, hắn có lẽ sẽ nói cho nàng chân tướng.
Hắn đưa ngân phiếu ra trước mặt nàng, ôn nhu nói: “Ngươi cứ cầm đi.”
Tiểu Từ đột nhiên cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Ngươi cầm đi, của ta cũng là của ngươi.”
Kế Diêu trong lòng xao động, nửa ngày nói không nên lời. Chỉ là đem tay
nàng chậm rãi áp vào ngực gắt gao siết chặt, làm như đồ sứ trân bảo, chỉ sợ không cẩn thận vỡ vụn.
Hắn đem ngân phiếu đặt vào trong tay
nàng, khép chặt bàn tay nhỏ nhắn của nàng lại, thấp giọng nói: “Nha đầu
ngốc, của ta chẳng lẽ không phải của ngươi.”
Tiểu Từ phì cười, ở trước ngực hắn mơ hồ cảm thấy hơi thở ấm áp ngưa ngứa phun lên mặt nàng.
- “Vậy, coi như ta nuôi ngươi.”
Kế Diêu đuôi lông mày khẽ động, dở khóc dở cười, lời này, một cô nương nói ra có vẻ như rất không thích hợp.
Vân Dực ở lại trong phòng Vân Trường An một lúc rồi mang binh rời đi.
Lại qua hồi lâu, Thư Thư từ trong phòng Vân Trường An đi ra, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, đối Kế Diêu và Tiểu Từ ở bên ngoài nói: “Ông ngoại nhất thời cảm thấy khó khăn, cần yên tĩnh một chút.”
Kế Diêu gật đầu.
Thư Thư kéo khóe môi, cười yếu ớt nói: “Kế công tử, ta muốn cùng công tử đánh cờ một lần nữa.”
Kế Diêu quay đầu cười: “Được.”
Cửa sổ hé ra một góc thư án làm bằng gỗ tử đàn, huyền sắc trầm theo năm
tháng. Quân cờ trắng đen tiến lui lên xuống, nhất thời khó phân thắng
bại.
Thư Thư cầm một quân, chậm chạp không đặt xuống, giương mắt nhìn thoáng qua Kế Diêu nói: “Kế công tử suy nghĩ nhanh nhẹn.”
Kế Diêu ở trên bàn cờ chưa từng ngẩng đầu, nhìn quân trắng, thản nhiên nói: “Kế công tử chỉ cái gì?”
Thư Thư hạ xuống một nước, than thở: “Nói thật đi. Những người đó đích thật là do ta phái đến, cũng không phải ham muốn bảo tàng, chẳng qua là muốn tìm con dấu Vân thị lấy bảo tàng hiến cho thứ sử đại nhân, dụng ý cùng
Kế công tử giống nhau. Thư gia vốn không hề để những thứ ấy vào mắt.”
Tiểu Từ mặc dù dự đoán được là hắn, giờ phút này đối với sự thẳng thắn của
hắn vẫn có chút kinh ngạc, sau đó liền liếc hắn một cái không vừa lòng.
Thư Thư vẫn không nhìn nàng nhưng dường như cảm ứng được ánh mắt của
nàng, quay mặt đối nàng cười thật sâu: “Cô nương đừng tức giận, ta một
hồi sẽ bồi tội với ngươi.”
Kế Diêu quân cờ trong tay ngừng giữ
không trung: “Khó có được Thư công tử chịu nói ra sự thật, thực khiến
cho Kế mỗ ngoài ý muốn.”
- “Vân đại nhân là cậu của ta.” Thư Thư dứt khoát không đánh tiếp, nghiêm mặt nói ra.
- “Ta biết.” Kế Diêu ung dung tùy ý đáp một câu.
Thư Thư vẻ mặt cả kinh, hỏi vặn lại: “Sao ngươi biết?”
- “Là, trong lúc vô ý biết, cho nên bảo tàng đặt ở trong tay hắn, cũng hợp lý.”
Thư Thư thở dài một tiếng: “Sớm biết ngươi có tâm tư ấy, ta hà tất phí một
vòng suy tính còn đắc tội với các ngươi. Nói thật, ta đối với Kế công tử và Tiểu Từ cô nương rất quý mến, cũng không có lòng làm hại. Vài lần ám sát cũng bất quá vì muốn hỏi ra chỗ cất giấu con dấu Vân thị. Hy vọng
việc này nói ra, chúng ta có thể bắt đầu từ đầu, làm bằng hữu.” Ánh mắt
hắn đảo qua, rồi dừng lại trên khuôn mặt tuấn dật lạnh nhạt của Kế Diêu, nét mặt trấn tĩnh tự nhiên.
Kế Diêu cũng nghiêm mặt nói: “Thư
công tử nếu lòng dạ thẳng thắn vô tư, vì Vân đại nhân làm việc, ta tự
nhiên không nhắc chuyện cũ.”
- “Kế công tử rộng lượng.” Thư Thư đứng dậy đến bên cạnh cửa sổ, gió thổi tung ống tay áo.
Hắn quay người lại nói: “Ta làm việc có chút kịch liệt, chẳng qua đại
trượng phu hành sự, lấy đại cục làm trọng, vì lợi ích trước tiên. Có một số việc sợ nhất là kéo dài phức tạp, dùng chút biện pháp tuy rằng không quang minh lỗi lạc, nhưng lại sạch sẽ gọn gàng, làm ít công to.”
Kế Diêu chậm rãi đứng lên, nói: “Mỗi người tự có cách làm của riêng mình,
Thư công tử nếu đã thẳng thắn thành khẩn. Ta hy vọng có thể giúp Vân đại nhân một tay, đem bảo tàng dùng hợp lý. Chuyện trước kia, ta cũng không muốn nhắc lại.”
Thư Thư sảng khoái cười vài tiếng, nói: “Kế công tử quả nhiên thiếu niên anh kiệt, khoan dung phúc hậu.” Dứt lời, hắn
xoay người về phía Tiểu Từ cẩn thận thi lễ: “Tiểu Từ cô nương, qua lại
nhiều hiểu được lỗi lầm, thỉnh bỏ qua cho.”
Tiểu Từ có thói quen
xem hắn là nhân vật thâm trầm khó đối phó, vừa thấy hắn nhũn nhặn nhận
lỗi, thật sự có chút không thích ứng. Ngượng ngùng không biết nói cái gì cho phải. Nhìn Kế Diêu cầu cứu.
Kế Diêu ở phía sau Thư Thư cười cười, nhưng cũng không nói lời nào.
- “Thư mỗ cùng cô nương trên nóc nhà uống rượu, lại thay cô nương pha
trà, còn mang theo Tiểu Chu vào thành dạo chơi. Chẳng lẽ cô nương còn
chưa nguôi giận sao?” Thư Thư ý vị thâm trường nhếch môi, đôi mắt phượng tinh quang rạng rỡ, tựa tiếu phi tiếu.
Tiểu Từ sắc mặt đỏ lên,
ám hại ba lần, nhìn vẻ mặt hắn đúng là đã biết rồi. Nhớ tới chính mình
chỉnh hắn vài lần, tuy rằng không có lần nào thành công, nhưng sự tức
giận cũng tiêu tan được tám chín phần, tái kiến hắn khó có được thành ý
bộ dáng nghiêm trang xin l
