Châu Viên Ngọc Ẩn

Châu Viên Ngọc Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329581

Bình chọn: 8.00/10/958 lượt.

nói: “Ta hôm nay ở phủ thứ sử, cũng không nhìn thấy Vân đại nhân có gì khác thường. Có lẽ Thư Thư chỉ hù dọa các ngươi thôi.”

Tiểu

Chu từ kinh ngạc buổi chiều khôi phục, ngược lại xoa tay đứng lên: “Kế

Diêu, đại trượng phu vì giang sơn dốc lòng, chúng ta nếu gặp phải, thì

cùng U Châu sống còn.”

Kế Diêu nheo mắt nhìn hắn, cười nói: “Ngươi cho ngươi là Gia Cát, hay là Tôn Tẫn?”

Tiểu Chu ngơ ngác, nấc một tiếng, nói không ra lời.

Trong chiến tranh, người như thổ giới, võ công có cao thì thế nào, chống lại

chính là thiên quân vạn mã, dựa vào không phải là cái dũng của thất phu, mà là mưu trí.

Sắc mặt của Kế Diêu dưới ánh đèn nhợt nhạt, một

lúc lâu mới nói: “Tiểu Từ, ngươi và Tiểu Chu rời khỏi U Châu trước ở nhà chờ ta, cuối tháng ta nhất định trở về Định Châu.”

Tiểu Từ vội

la lên: “Ta không đi.” Trước mặt Tiểu Chu, nàng còn có một câu nói vô

pháp mở miệng: Ta sẽ không rời khỏi ngươi, bất luận là một khắc hay cả

đời!

Đôi mắt của nàng trong suốt mà kiên định, nhìn thẳng Kế

Diêu. Câu nói kia nàng không cần phải nói, hắn từ trong mắt nàng cũng có thể hiểu rõ.

Hắn thở dài, nói: “Ta đi hỏi Thư Thư một chút.”

Trong tay Thư Thư có một phong thư, nhưng lại không tập trung. Ánh mắt hắn

dừng ở ngọn nến bên cửa sổ. Kế Diêu gõ gõ cửa, dựa vào nội lực của Thư

Thư, hẳn sớm biết hắn đến.

Thư Thư đặt phong thư xuống bàn, nói: “Ngươi tới hỏi ta chuyện chiến tranh?”

- “Đúng vậy. Ta muốn biết tin tức này có chắc chắn?”

- “Tin tức là từ một người ta sắp xếp vào hoàng cung Đại Yến, về phần có

chính xác hay không cũng khó nói, cho dù có trông gà hóa quốc sợ bóng sợ gió, cũng phải phòng ngừa. Kế công tử nếu thấy sợ, ngày mai đi tìm Vân

đại nhân chào từ biệt, hắn cũng sẽ không ép ngươi.”

Kế Diêu đạm nhiên cười: “Kế mỗ mặc dù không phải là người hành quân, nhưng cũng sẽ không sợ chết.”

Thư Thư cười khẽ: “Kế công tử không cần phải quá mức lo lắng. Tuyến phòng

thủ ở U Châu hiện nay đã mạnh hơn không ít. An vương điện hạ một lòng

muốn lập công để được hoàng thượng coi trọng, nếu không có gì bất ngờ

xảy ra, hẳn tháng sau sẽ đến U Châu.”

- “Tin tức này đã báo cáo cho Vân đại nhân?”

- “Hắn sớm đã biết.”

Kế Diêu sửng sốt, nhớ lại Vân Dực ngày hôm nay trấn tĩnh tự nhiên, không

khỏi thầm khen hắn ung dung trầm ổn. Hắn bình tĩnh như vậy cũng là do

hùng binh của U Châu cùng sự chống đỡ của An vương gia nên mới có thể có lòng tin như thế.

Kế Diêu nghĩ nghĩ, lại nói: “Nói như thế, nơi

này cũng không an toàn, Đại Yến nếu muốn tập kích bất ngờ, nhất định

chọn Lạc Hà trang.”

Thư Thư tự tin cười: “Cái này Kế công tử

không cần lo lắng. Cho dù bây giờ Đại Yến có bất ngờ tập kích, ta cũng

có thể để cho các ngươi yên ổn thoát thân.”

Kế Diêu thật sâu nhìn hắn, gật đầu nói: “Tốt.”

Thư Thư mâu quang căng thẳng, đối với sự tín nhiệm của Kế Diêu hiển nhiên

có chút ngoài ý muốn. Hắn vậy mà cũng không hỏi thêm một câu nào. Hắn

tin tưởng như thế sao? Thư Thư giật mình, kỳ thực Kế Diêu nếu không phải là cháu của Tiêu Dung, Tiểu Từ cũng không phải con gái Vân Cảnh, kết

giao được với những bằng hữu như thế vốn là tâm nguyện của hắn, đáng

tiếc, sinh ra là do ý trời, không thể nào lựa chọn, cho dù trong lòng có dao động đi chăng nữa, cũng không thể bỏ dở nửa chừng.

Hắn nắm

chặt chiết phiến trong tay, mặt quạt một mảnh trúc diệp ở trên mơ hồ có

ánh sáng. Chính là mê dược của nàng khi đó ở Đào cư. Chiếc quạt này hắn

chưa từng thay đổi, mê dược từ lâu đã tiêu tan, mặt quạt được nhuộm hoa, mê dược đã hết, mặt quạt liền khôi phục lại thủy mặc nhã trúc trước

kia, hắn có chút buồn vô cớ, muốn giữ lại, nhưng biết rõ lưu không được.

Kế Diêu mở cửa phòng, hít thật sâu một hơi, nếu U Châu khó giữ được, trở

thành quốc đô của Đại Yến, ngày sau nhất định trở thành họa lớn của

triều đình, An vương muốn có công trạng, như thế cũng là một cơ hội có

lợi. Xem ra U Châu trận này sẽ không sao. Chỉ cần triều đình hạ quyết

tâm phòng thủ, có Vân Dực và An vương gia nhất định có thể giữ được. Một tia bất an rốt cuộc theo gió đêm lặng lẽ bay đi. Nam tử trời sanh tính

lại mang theo sự cứng rắn chính trực, nếu không phải bởi vì nàng, hắn

cũng rất muốn cùng Tiểu Chu cảm nhận khoái ý giết địch. Chỉ là nàng

giống như dải lụa mềm mại, giờ phút này trói buộc khí phách cùng kích

động nơi hắn.

Hắn trở lại phòng, nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của

nàng, lời nói để nàng về Định Châu trước trằn trọc vài lần trên môi rồi

lại nuốt vào, nàng nhất định sẽ không chịu. Mà chính mình, nếu đã đáp

ứng Vân Dực lưu lại, vừa nghe có chút biến động liền dứt khoát rời đi,

như thế thật không đáng mặt nam nhi. Vậy thì liền cùng nhau lưu lại đi.

Cho dù Yến quân đến xâm phạm, lấy hắn những ngày gần đây ở trong quân

doanh U Châu nhìn thấy nghe thấy, Vân Dực nắm chắc có thể chống lại Yến

quân, huống chi An vương tháng sau còn tới đốc chiến.

Tiểu Từ

nhìn thấy bộ dáng hắn muốn nói lại thôi, vươn tay đặt lên môi hắn, thì

thầm nói: “Ta sẽ luôn bên cạnh ngươi, bất luận sinh tử.”

Kế Diêu cúi thấp đầu thở dài: “Ta chỉ muốn cho ngươi một đời bình an, không lo không


Snack's 1967