yên Mạc Yên Nhiên về thôi hôm khác chơi. Mạc Yên Nhiên thấy Tô Tranh cũng nói như vậy, mặc dù trong lòng vẫn có chút không muốn, nhưng lại
rất nghe lời không kiên trì đòi nữa. Một màn này lọt vào mắt Phùng Minh
Nhi, sắc mặt đương nhiên lại càng thêm khó coi.
Trên đường về,
Mạc Yên Nhiên ngẫu nhiên thấy bên đường có nhiều con cua nhỏ, cô bé ngạc nhiên ngồi xổm xuống nhìn, dùng ngón tay chọc chọc, không ngờ lại là
cua đã chết. Tô Tranh thấy dáng vẻ thất vọng của cô bé, dứt khoát đề
nghị sáng mai cầm xẻng đi đào cua nhỏ trên bờ cát. Mạc Yên Nhiên không
hề biết đến việc còn có thể đào cua, tưởng tượng niềm vui cùng Tô Tranh
sáng sớm đào cua, quả nhiên rất mong chờ, mặt mày hớn hở vỗ tay hoan hô, rất nhanh đem trò người bay trong không trung quăng lên chín tầng mây.
Về đến nhà không lâu thì Mạc Phong cũng về, thấy nhóm năm người họ cùng
trở về, cũng không nói gì. Phùng Mính Nhi đi lên thoải mái khóac tay Mạc Phong, Mạc Cách Ly thờ ơ lạnh nhạt không nói lời nào, Mạc Yên Nhiên
cong cong môi, cũng tiến lên khóac tay ba mình, kéo tay ba nói: “Ba, đi
ăn thôi.”
Từ sau lần trước vì công việc mà đắc tội với Mạc Yên
Nhiên, Mạc Phong đã sớm phát hiện Yên Nhiên có chút xa lánh mình, hôm
nay thấy cô bé chủ động kéo tay mình, trong lòng thấy cảm động, ôn hòa
cầm lấy bàn tay bé nhỏ nộn nộn xinh đẹp của cô bé, nở nụ cười hiếm hoi
nói: “Được, cùng đi ăn cơm.”
Như vậy, Phùng Mính Nhi lại bị bỏ
rơi ở một bên, mặt đỏ lên, có chút xấu hổ. May mà bà Miêu nhanh chóng
tiến lên nhiệt tình mời cô, vậy là mọi người coi như thuận lợi đến bàn
ăn.
Cơm tối rất phong phú, dĩ nhiên là không thiếu các loại hải
sản, hơn nữa còn có đầu bếp nổi danh nấu, ngoài ra còn có các loại đồ ăn ngon, rau dưa trái cây quý giá bên ngoài. Chỉ tiếc trừ Mạc Yên Nhiên
ra, ai cũng không để tâm đến thức ăn, ăn mà có tâm sự thì ăn cũng không
biết ngon, chỉ muốn mau cho qua bữa ăn tối.
Buổi tối Tô Tranh và Mạc Yên Nhiên có một hạng mục cố định là học bài và làm bài, sau khi Mạc
Cách Ly về nhà không biết đã đi đâu. Tô Tranh dạy Yên Nhiên làm bài tập, giữa giờ ra ngoài, vừa hay nhìn thấy Phùng Mính Nhi gõ cửa đi vào phòng Mạc Phong, Tô Tranh cười châm chọc. Có một số việc nói không thèm để ý
là giả, nhưng cô cũng xác định phải học được cách không để ý.
Đến chín giờ tối, bài tập hôm nay của Yên Nhiên đã hoàn thành, cô trò
chuyện vui vẻ với Yên Nhiên, rồi cùng Yên Nhiên về phòng. Ở hành lang
lại thấy Phùng Mính Nhi đi ra từ phòng Mạc Phong, sắc mặt khó coi. Khi
Phùng Mính Nhi thấy Tô Tranh và Yên Nhiên thì cố nở một nụ cười, nhưng
tương đối miễn cưỡng.
Mạc Yên Nhiên muốn bắt chuyện, nhưng khóe miệng giật giật, cuối cùng không nói gì, kéo Tô Tranh về phòng mình.
Về phòng của Yên Nhiên, cô bé dùng giọng thần bí hỏi Tô Tranh: “Dì Tô, dì đoán xem sao sắc mặt dì Phùng lại khó coi như vậy?”
Tô Tranh lắc đầu cười.
Mạc Yên Nhiên nháy nháy mắt, rất hả hê nói: "Hừ hừ, cháu biết rõ tại sao."
33 Anh yêu em, anh không thích cô ta Buổi tối Tô Tranh nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại mãi mà vẫn không cách nào ngủ được, suốt mấy ngày nay tâm trạng của cô không biết đã thay đổi bao nhiêu lần.
Lúc đầu kế hoạch của cô là trước khi lão phu nhân phát hiện ra sự tồn tại
của cô thì cô sẽ lặng yên không một tiếng động mang hai đứa bé từ nhà họ Mạc đi, khi đó cô lạnh nhạt hùng hồn là chắc chắn sẽ làm được. Nhưng
càng đến gần các con, tầm lòng sắt đá của cô cũng bị mềm, cô bắt đầu cảm thấy thật ra các con ở nơi nào cũng không quan trọng, chỉ cần nơi ấy
làm cho bọn chúng hạnh phúc.
Cô bi ai nhận ra rằng, bọn nhỏ không còn là nhưng đứa bé quấn tã năm đó mặc cho người lớn quyết định. Bọn họ có chủ kiến ,có tình cảm và cách suy nghĩ của riêng mình. Vì vậy cô bắt đầu nghĩ đến việc nên để cho bọn nhỏ tự mình làm chủ, ít nhất phải cho
bọn họ một cơ hội để được lựa chọn.
Dĩ nhiên nếu như có liên quan đến nhà họ Mạc và sự an toàn của bọn họ, cô nhất định sẽ thực hiện tiếp kế hoạch ban đầu.
Tô Tranh suy nghĩ sâu xa, phát hiện vấn đề lớn nhất của cô bây giờ là: thời cơ và lựa chọn.
Nếu như trong tương lai nhà họ Mạc vẫn sừng sững không sụp, thì đương nhiêu cô sẽ để thời gian cho bọn nhỏ lựa chọn. Nhưng nếu sau này nhà họ Mạc
thất bại, thì nhất định cô sẽ dẫn chúng đi.
Tô Tranh có lý do tin tưởng, khi vào tình huống xấu nhất nhà họ Mạc nhất đinh sẽ vì gia tộc
mà tạo đường lui cho mình. Thế nhưng con đường này Tô Tranh không biết
là gì, nếu như ngộ nhỡ đến ngày đó, có thể Tô Tranh thật sự sẽ cả đời
không thể gặp lại con mình.
Khi Tô Tranh đang nằm ở trên giường
suy nghĩ lung tung , thì bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên rất nhỏ .Lúc đầu Tô Tranh còn tưởng đó là ảo giác của mình, nhưng sau khi nghiêng
tai nghe kĩ thì mới phát hiện là thật sự có tiếng gõ cửa. Cô đứng dậy
xuống giường đi đến trước cửa, từ mắt mèo nhìn ra bên ngoài, là Mạc
Phong.
Tô Tranh do dự một chút, có nên mở cửa cho Mạc Phong.
Tô Tranh he hé mở, lạnh nhạt hỏi: "Có chuyện gì sao?" Người đàn ông này
mấy hôm trước còn anh anh em em với cô, vậy mà bây giờ khi vị hôn thê
xuất hiện,
