nh muốn anh đứng lại. Trên mặt vệ sĩ Nghiêm
tuy có hoài nghi, nhưng vẫn dừng bước lại , hiển nhiên anh cũng cảm thấy tình hình trước mặt dù có liều mạng cũng không thể giữ được tiểu thiếu
gia .
Đúng vào lúc Mạc Cách Ly chuẩn bị đi vào một chiếc xe việt dã, thì
Mạc Yên Nhiên vội vã chạy xuống tầng, xuyên qua cửa sổ nhìn thấy bóng
dáng sắp rời đi của em trai, cô bé không khỏi lớn tiếng kêu lên: ” Cách
Ly, đừng đi!”
Mạc Cách Ly quay đầu lại nhìn chị gái một cái, cậu không nói gì, bình tĩnh đi lên xe jeep.
Nước mắt của Mạc Yên Nhiên lập tức chảy ra, cô bé lắc đầu liều mạng kêu to: “Mạc Cách Ly, em đừng đi! Đừng bỏ chị lại!”
Tô Tranh ngẩng đầu nhìn đứng về phía bé gái ngồi giữa cầu thang, cô
bé bé nhỏ này hiển nhiên sẽ không biết, vào thời khắc mấu chốt nhất cô
bé là một con cờ bị ruồng bỏ.
Ý của lão phu nhân nhà họ Mạc, cũng chính là ý của nhà họ Mạc. Bọn họ tình nguyện bỏ Mạc Yên Nhiên để khiến cho Tô Tranh cam tâm tình nguyện
rời đi.
Vệ sĩ Nghiêm bắt đầu cố gắng liên lạc với Mạc Phong, nhưng Mạc Phong
giống như bốc hơi khỏi thế giới, bọn họ đã dùng hầu như hết tất cả
phương pháp nhưng vẫn không cách nào liên lạc được với Mạc Phong.
Tô Tranh thấy vậy, biết thời gian không chờ ai cả, dứt khoát trực
tiếp hỏi vệ sĩ Nghiêm định sẽ như thế nào. Vệ sĩ Nghiêm hơi chút trầm
tư, nói thẳng là nhất định phải đem tiểu thiếu gia mang về.
Tô Tranh lại hỏi vệ sĩ Ngiêm, tại sao anh phải làm như vậy, tiểu
thiếu gia bị gã đầu húi cua mang đi nhất định là do chị thị của các bậc
tiền bối của nhà họ Mạc, anh muốn đoạt lại tiểu thiếu gia không phải là
công khai đối đầu với nhà họ Mạc sao. Đối với cái vấn đề này,vệ sĩ
Nghiêm trả lời không chút do dự, anh chỉ nghe theo chỉ thị của một mình
Mạc tiên sinh, mà Mạc Phong đã ra lệnh cho anh là phải bảo vệ tiểu
thiếu gia, không cho phép bất kể ai dẫn cậu ấy đi. Hôm nay không thể
liên lạc với Mạc tiên sinh, anh cũng sẽ không để bất kể kẻ nào dẫn tiểu
thiếu gia đi.
Giây phút này, Tô Tranh chỉ có một lựa chọn duy nhất là tin tưởng vào vệ sĩ Ngiêm, vì vậy cô nhanh chóng nói cho vệ sĩ Nghiêm công dụng của
cái đồng hồ cũ kĩ đó. Ở bên trong cái đồng hồ đeo tay đó, còn có một ổ
phát tín hiệu nho nhỏ, dùng điện thoại di động bình thường GPRS là có
thể định vị được vị trí.
Vệ sĩ Nghiêm nghe nói như thế trong mắt mừng như điên, nếu như vậy,
bọn họ hoàn toàn có thể theo dõi người này, sau đó nhân cơ hội bất ngờ
đoạt lại tiểu thiếu gia.
Mạc Yên Nhiên chớp một đôi đôi mắt đẫm lệ, nghe dì Tô và chú Nghiêm
thúc bàn luận, trong đầu bé cũng đã hiểu rõ mọi chuyện, tội nghiệp hỏi:
“Ông và bà nội không cần cháu nữa sao?”
Tô Tranh đi đến bên cạnh bé, nhẹ nhàng trấn an nói: “Yên Nhiên, đừng nghĩ như vậy.”
Mạc Yên Nhiên không chịu tin: “Tô A Di, dì không phải lừa cháu, cháu biết rõ là có chuyện gì đang xảy ra.”
Tô Tranh không phản bác được, cô muốn an ủi Mạc Yên Nhiên, nhưng đối với Mạc Yên Nhiên nhà họ Mạc bỏ bé là sự thật.
Lúc này Tô Tranh nghĩ, có lẽ khi vào thời điểm mấu chốt, biện pháp
cuối cùng của nhà họ Mạc chính là giữ lấy người có giá trị nhất, đại gia nghiệp của nhà họ Mạc rộng lớn, con cháu đông đủ, dưới mọi tình huống
sẽ yêu tiên giữ lại bé trai.
Mạc Yên Nhiên mở to hai mắt hỏi Tô Tranh: “Dì Tô , hai người muốn dẫn Cách Ly trở về sao?”
Tô Tranh nhìn chăm chú vào Mạc Yên Nhiên, gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Mạc Yên Nhiên lau nước mắt đi, cười nhẹ: “Cũng tốt, bọn họ không cần
cháu nữa, nhưng Mạc Cách Ly chắc chắn sẽ không thể không quan tâm đến
cháu. Nếu cháu bị bỏ lại đấy, nhất định em ấy sẽ vì cháu mà ở lại.”
Tô Tranh và đoàn người vệ sĩ Nghiêm bắt đầu bàn bạc các cứu Mạc Cách
Ly, nhưng trong lúc bàn bạc Tô Tranh lại tự tính chuyện cho bản thân
mình. Hôm nay chuyện đã đến mức này, giả sự có thể cứu được Mạc Cách Lý, thì Mạc phu nhân cũng sẽ tìm cách đoạt lại, như vậy cô sẽ lại trắng
tay.
Có ý nghĩ này, cô lập tức đề nghị vệ sĩ Nghiêm và người của anh hãy
đi cứu Mạc Cách Ly, còn Mạc Yên Nhiên thì sẽ ở lại biệt thự với cô. Vệ
sĩ Nghiêm vốn định để hai người ở lại để bảo vệ Tô Tranh và Mạc Yên
Nhiên, nhưng lại bị Tô Tranh thuyết phục, nhưng đồng thời cũng lo lắng
chuyện cứu Mạc Cách Ly không thành công, vì vậy cuối cùng quyết định
xuất toàn bộ người để cứu tiểu thiếu gia.
Trước khi đi Tô Tranh yêu cầu vệ sĩ Nghiêm đáp ứng để lại cho cô một
cây súng lục, để sử lý tình huống ngoài ý muốn. Khi mới nghe yêu cầu này vệ sĩ Nghiêm hoài nghi nhìn Tô Tranh, nhưng anh thấy vẻ mặt chắc chắn
của Tô Tranh, lại nghĩ đến trong trận đánh lúc trước người phụ nữ không
hề sợ nguy hiểm, cuối cùng cũng quyết để lại cho Tô Tranh một cây súng
lục.
Lập tức trong biệt thự chỉ còn lại Tô Tranh và Mạc Yên Nhiên, Mạc Yên Nhiên cắn môi nhỏ giọng hỏi Tô Tranh: “Dì Tô đã từng nói sẽ không bỏ
lại cháu , thật sao?”
Tô Tranh ôm lấy đầu nhỏ của bé vào trong ngực, nghiêm túc nói: “Thật, dì sẽ không bao giờ bỏ rơi cháu.”
Mạc Yên Nhiên lại hỏi ngược lại: “Nếu như giống Cách Ly, có việc không thể không rời khỏi thì sao?”
Tô Tranh tức cười, hôm nay cô đã định rời đi, vỗn dĩ là
