bất đắc dĩ,
nhưng cô không muốn bỏ qua ý muốn của Yên Nhiên, liệu cô bé- Mạc Yên
Nhiên có muốn đi cùng cô không?
Trong chớp mắt, đôi mắt của Mạc Yên Nhiên ngấn nước: “Dì Tô , dì cũng muốn rời đi sao?”
Tô Tranh nghiêm túc nhìn Mạc Yên Nhiên, thử thăm dò nói: “Dì có thể thật sự phải rời đi.”
Mạc Yên Nhiên nghe xong lời này, trong mắt vốn chỉ ướt át nhẹ nhàng
lập tức lại rơi nước mắt ra, cô bé đau lòng lầm bầm: “Các người đều bỏ
cháu đi, Cách Ly đi, dì cũng muốn đi.”
Tô Tranh nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô bé, đột nhiên cảm thấy mình
thực sự quá buồn cười! Tại sao cô có thể thử dò xét đứa bé này, để cho
cô bé đau lòng đây? Lòng của cô vì tự trách mà bắt đầu quặn đau, không
nhẫn tâm nhìn dáng vẻ Yên Nhiên đau lòng nữa, một tay kéo lấy bé, có
chút gấp gắp hỏi: “Nếu như dì muốn rời đi, cháu có đồng ý đi theo dì
không?”
Mạc Yên Nhiên chưa từng nhìn thấy dì Tô ôm mình kích động như thế,
trong khoảng thời gian ngắn cô bé sửng sốt, nhưng ngay sau đó cũng ôm
chắt lấy dì Tô, tận hưởng sự ấm áp trong ngực dì Tô. Bé nghe thấy câu
hỏi của dì Tô , vội vàng nói: “Dĩ nhiên là đồng ý.”
Ngoài em trai, Mạc Yên Nhiên chưa từng có cảm giác thân thiết như vậy với ai như với dì Tô, bé cũng chưa bao giờ có cảm giác ấm áp, an tâm
như vậy như khi ở cạnh dì Tô, cho nên giờ phút này cô bé không chút nghĩ ngợi nói, cháu đồng ý.
Tô Tranh nhắm mắt lại, cô biết giờ phút này Mạc Yên Nhiên cũng không
để ý trí đến lời nói này, cô cũng biết hành động dụ dỗ một đứa bé quả
thực là không đúng, cô thậm chí không biết nếu như Mạc Yên Nhiên biết
tất cả chân tướng thì sẽ như thế nào. Nhưng cô không có thời gian, nếu
như có thể, cô nguyện ý dùng nửa đời sau của mình để đền bù tất cả những thứ cô thiếu cho con.
Bàn tay nhỏ bé của Mạc Yên Nhiên vuốt lên gò má trắng nõn của Dì Tô
cảm nhận được trên đó ẩm ướt, bé ân cần hỏi: “Dì Tô sao cô lại khóc?”
Tô Tranh lau sạch nước mắt, lắc đầu một cái: “Dì không khóc, dì thật sự rất vui .”
Mạc Yên Nhiên không hiểu tại sao vui mà cũng khóc, nhưng bé nguyện ý ở bên cạnh người phụ nữ khó hiểu này. Ở trong lòng của Mạc Yên Nhiên,
trực giác của bé tin tưởng người phụ nữ này có thế lấp đầy khát vọng ấm
áp của mình.
Nghiêm Lạc, anh đã biết Mạc Phong từ lúc còn rất nhỉ, anh vẫn coi Mạc Phong là thần tượng của mình. Sau này anh có cơ hội đi theo ở bên cạnh Mạc Phong mặc cho anh ấy sai khiến, nhưng anh cam tâm tình nguyện. Lần
này Mạc Phong đem nhiệm vụ bảo vệ ba mẹ con giao cho anh, nhất định anh
sẽ không phụ lòng anh ấy .
Bất kể kẻ nào, kể cả lão phu nhân nhà họ Mạc, đều đừng mơ tưởng cướp hai đứa bé từ trong tay anh!
Ngày hôm nay, anh dẫn theo quân của mình dốc hết toàn lực, làm
tất cả đẻ đoạt lại Mạc Cách Ly. Anh làm được cực kỳ hoàn hảo, nhân cơ
hội đánh bất ngờ, tất cả đều rất thuận lợi, mà Mạc Cách Ly nhìn tất cả
mọi chuyện trước mắt, không nói hai lời lập tức đi theo bọn họ quay về.
Nghiêm Lạc cũng đã tinhd trước, thỏ khôn phải có ba hang, căn biệt
thự kia đã không còn an toàn nữa, nên khi quay về anh sẽ dẫn 3 mẹ con họ đi đên một nơi khác. Chỉ tiếc, khi anh mang tiểu thiếu gia trở lại biệt thự, không ngờ lại phát hiện Tô Tranh và tiểu tiểu thư mất tích!
Nghiêm Lạc ngẩn người ra, anh tìm khắp tất cả mọi góc gách xunh quanh biệt thự, nhưng không phát hiện ra bất kỳ đầu mối nào.
Mạc Cách Ly lại rất tỉnh táo, cậu bé sờ vào chiếc đồng hộ cũ kỹ mà
người phụ nữ kia đeo cho mình, nhấc chân đi lên tầng vào phòng của Mạc
Yên Nhiên. Lúc ấy Nghiêm Lạc đang tìm kiếm xung quanh không để ý đến
tiểu thiếu gia, không để ý cậu nhóc đi đâu. Đây là một sơ sót, mà sau
này sơ sót đó đã làm cho anh không thể đối mặt với Mạc Phong.
Buổi tối hôm đó, Mạc Cách Ly mất tích.
Lúc ấy Nghiêm Lạc xông lên tầng, phát hiện trên bàn học của Mạc Yên Nhiên có một sách bài tập.
Trong sách bài tập có một trang giấy bị xé đi, trang giấy sau có dấu hiệu mờ ảo do chữ viết được lưu lại tự trang giấy bị xé.
Nghiêm Lạc nhờ ánh đèn nhìn những ấn chữ viết mờ ảo còn lưu lại trên giấy, sợ ngây người.
Anh bắt đầu nhận ra rằng, mình đã phạm vào một sai lầm to lớn.
Sai lầm của anh ở đây là dù đã phát hiện ra người phụ nữ kia có vấn đề nhưng lại lựa chọn tin tưởng cô ta!
Chẳng những giao tiểu tiểu thư cho người phụ nữ này anh còn giao cho cô ta một khấu súng lục!
Khi gã đầu húi cua chạy về biệt thự tìn Mạc Cách Ly, Nghiêm Luật đang lục tung thị trấn nhỏ, thì Mạc Cách Ly ở trong rừng rậm rạp tìm kiếm, tìm mãi cuối cùng cũng tìm thấy chị gái của mình và Tô Tranh.
Mạc Yên Nhiên thấy Mạc Cách Ly xuất hiện, lập tức nhào tới, nước mắt ào ào chảy xuống: ” Cách Ly em quả thật là đại phôi đản, chị biết là em sẽ không bỏ chị lại một mình mà.”
Mạc Cách Ly đỡ Mạc Yên Nhiên dậy, bình tĩnh nói: “Chị không cảm thấy rất nóng sao?”
Mạc Yên Nhiên sững sờ, nhưng ngay lập hiểu ra là cậu ta đang ám chị bị mình ôm nóng, trên gương mặt mang theo một giọt lệ giận dữ dậm chân nói: “Hừ, sớm biết vậy đã không để giấy nhắn cho anh, sớm biết vậy đã không chờ anh !!!”
Mạc Cách Ly lơ đễnh, trong tay nắm trang giấy trong sách bài t