, lập tức yên tĩnh lại.
Một lát sau Đông Thiên Vân mới mở miệng, trong khoảnh khắc tạm ngừng ngắn ngủi này, giọng điệu lười nhác, bất kỳ lúc nào cũng đều khiến cho lòng người ta phát bực.“Bích Vũ Hoà? Loại pháp khí hạng hai này, không đủ để bảo trụ núi Linh Trạch”
Pháp khí hạng hai? Hương Tô tức giận đến toàn thân không ngừng run, vốn tưởng rằng Quân Thượng tỷ tỷ cũng sẽ bùng phát, kết quả Thanh Tuế chỉ là hơi sững sờ, lại không nói chuyện, giống như ngầm thừa nhận.
“Tùng Tháp……” Ngữ khí của Đông Thiên Vân chưa hề lên xuống, nhưng tựa hồ có chút cảm xúc, an ủi, “Đây đều là nhân quả tuần hoàn, ngươi lui ra đi.”
Thanh Tuế yên lặng nghe hắn nói, lại không tranh luận nửa câu, chỉ là chán nản lui đến trước đội ngũ phủ Thanh Tuế. Hương Tô lướt qua tầng tầng lớp lớp bóng người nhìn bóng lưng Thanh Tuế, trong lòng nói không ra mùi vị gì, thất vọng lại bất đắc dĩ, dường như là oán trách…… còn có chút không nhẫn tâm.
Đông Thiên Vân bắt đầu niệm chú ngữ, Hương Tô cảm thấy thanh âm ấy như là cây búa không ngừng nện vào lòng mình, khó chịu đến nổi nàng muốn phun máu. Thanh Tuế vung ống tay áo, mở ra kết giới, tiếng nói của Đông Thiên Vân bị cách trở ở bên ngoài, hạ thấp xuống không ít, sắc mặt Hương Tô trắng bệch hòa hoãn hít một hơi. Nàng nhìn nhìn Kim Trản ở bên cạnh, mặt cũng không còn chút máu.
Trong động sâu nối thẳng xuống chân núi cuồn cuộn vọt lên làn khí đen khiến cho lòng người sợ hãi, lượn vòng bay thẳng đến chân trời, cuốn theo cát đá bay mịt trời, Hương Tô lại nghĩ đến ngày ấy Tỉ Luyện phóng kiếm, toàn thân run run không ngừng được, duỗi tay ra nắm lấy tay Kim Trản. Tay Kim Trản cũng lạnh buốt, lòng bàn tay có mồ hôi, tựa hồ cảm ứng được sự sợ hãi cùng ỷ lại của nàng, nhẹ nhàng nắm tay của nàng, dường như đang dao động an ủi nàng. Cát đá càng lúc càng nhiều, kích thước càng lúc càng lớn, trời đất biến sắc, nện đập trên kết giới, rung động thình thình. Chân Hương Tô cũng run đến đứng không vững, không biết khi nào tất cả chuyện này có thể kết thúc.
Đột nhiên Côn Bằng cùng Phượng Hoàng đều phát ra tiếng kêu thê lương, giống như bị cái gì làm trọng thương, trong phút chốc, gió ngừng mây tán, ngay cả cát bụi mịt mù cũng đột nhiên biến mất. Hương Tô nhìn thấy Đông Thiên Vân trên lưng Côn Bằng tựa hồ rất phí lực giữ chặt chấn động toàn thân, trường kiếm giống như muốn bay lên trời. Lệ khí trên thân kiếm đâm thương bàn tay của Đông Thiên Vân, máu tươi từng giọt từng giọt từ khe hở lòng bàn tay chảy xuống dưới, rơi xuống trên lưng của Côn Bằng.
Hương Tô nhẹ nhàng thở ra, đây xem như là lấy kiếm thành công đó chứ? Nàng cúi đầu nhìn kỹ núi Linh Trạch dưới đám mây, hố đen tựa hồ càng lớn, cả tòa núi đều giống như bị khoét sạch, không khí càng thêm trầm lặng, bất quá còn tốt, vẫn còn đứng sừng sững ở đằng kia. Một ít đá vụn đột nhiên bị hút vào trong hố đen, thân núi phát ra tiếng nổ ầm ầm, bởi vì núi đã trống không, âm thanh ấy cực kỳ vang dội khủng khiếp. Hương Tô há hốc miệng, trơ mắt nhìn đỉnh núi vỡ ra từng vết nứt, cả tòa núi như bị địa chấn lay động, sắp sụp đổ.
Bên tai xẹt qua một chút gió, Hương Tô sợ tới mức nhảy dựng, cho rằng kết giới bị vỡ rồi, kinh hồn bạt vía quay đầu nhìn, lại nhìn thấy Tiểu Hòe đang liều mạng va vào kết giới, quyết định vọt ra bên ngoài. Hương Tô kéo hắn một phen, muốn nói bên ngoài nguy hiểm, đáng tiếc muộn một bước, Tiểu Hòe đã xông ra. Hương Tô lắc đầu cảm thán, không nghĩ đến Tiểu Hòe có tình cảm sâu nặng với núi Linh Trạch như vậy, thật làm cho nàng hổ thẹn.
“Tiểu Hòe!” Thanh Tuế cũng không nghĩ đến hắn sẽ lao ra, muốn ngăn cản đã muộn, ngoài kết giới bụi cát đầy trời, tầm mắt không rõ, thân núi sụp đổ hình thành trận lốc lớn rất dễ dàng cuốn người vào trong lỗ sụp lỡ. Tiểu Hòe lao ra như vậy, quả thực là lấy sinh mệnh ra đùa giỡn! Thanh Tuế chỉ đành phải đuổi theo.
“Hắn muốn làm gì?!” Kim Trản thét hỏi trong cơn tức giận hiếm thấy, Hương Tô qua lại nhìn xung quanh, cát bụi dày đặc, căn bản không thể nhìn thấy bóng người.
“Đại khái là muốn cứu núi Linh Trạch đó.” Hương Tô vẫn rất bội phục dũng khí của Tiểu Hòe.
“Không thể nào!” Tiếng nói của Kim Trản cũng sắc bén, bộ dáng cực kỳ tức hận,“Cho dù đem hắn lấp vào trong núi cũng không có chút tác dụng! Nhất định hắn có mục đích khác!”
Nét mặt của Bách Tri Thảo chứa đầy lo lắng, lúng ta lúng túng quay đầu, nhìn Kim Trản và Hương Tô nói: “Có lẽ ta biết hắn đang muốn làm gì…… Đều trách ta lanh mồm lanh miệng.”
Không đợi hắn nói, Côn Bằng cùng Phượng Hoàng lần lượt kêu lên, bất quá không thống khổ như vừa rồi, rõ ràng là uy hiếp đuổi theo. Kim quang sáng ngời, từ khe hở cát bụi vung vào kết giới, Côn Bằng đã khôi phục kích thước nhỏ như bình thường, cùng Phượng Hoàng dán sát lướt qua kết giới. Bởi vì cách gần đó, mọi người đều nhìn rõ bọn chúng đang đuổi theo Quân Thượng tỷ tỷ!
“Theo Quân Thượng!” Bách Tri Thảo hô một tiếng, trong nháy mắt kết giới biến mất, Hương Tô kéo tay Kim Trản nghiêng ngả lảo đảo bay trong cát đá, mặt bị cát bay đánh vào thật sự rất đau. Nàng cắn răng kiên trì, hai vợ chồng điểu nhân khinh người quá