u lòng!
Lúc kết thúc đã tới gần nửa đêm, tất cả mọi người uống không ít, xe công ty đưa mấy nam đồng nghiệp uống nhiều cùng nữ đồng nghiệp ở tương đối xa đi trước, cuối cùng chỉ còn lại có cô, Tống Dĩnh cùng Ôn Hi Thừa.
“Hạ Thiên, Ôn quản lý, chồng tôi sắp tới rồi, đưa các người trở về nhé?” Tống Dĩnh mở miệng.
Cô cùng Ôn Hi Thừa đồng thời khoát tay, anh không nói chuyện, cô nói “Không cần, chị và em ở cũng không phải cùng hướng, em thuê xe rất nhanh sẽ đến.”
Ôn Hi Thừa khẽ cười một chút nói “Chỗ tôi ở cách Hạ Thiên không xa, sẽ phụ trách đưa cô ấy trở về, cảm ơn chị!”
Cô nhìn Ôn Hi Thừa liếc mắt một cái với Tống Dĩnh nói “Ừm, Ôn quản lý đem em về là được, chồng chị đã đến, mau qua tới a.”
Thời điểm cô nói tới ba chữ Ôn quản lý , Ôn Hi Thừa sắc mặt rõ ràng cứng xuống.
Sau khi Tống Dĩnh rời đi, cô quay đầu nhìn Ôn Hi Thừa “Anh ở cách tôi không xa? Tôi nhớ chỗ chúng ta từ căn hộ tôi thuê, lái xe ít nhất phải nửa giờ, còn phải đi đường cao tốc.”
Ôn Hi Thừa sờ mũi, cười cười đi về hướng ven đường nói “Anh đi gọi xe.”
Cô bất đắc dĩ theo đi qua.
Tới căn hộ của cô, Ôn Hi Thừa theo cô xuống xe, hơn nữa để cho tài xế xe taxi rời đi.
Thời điểm cô do dự mời hay không mời hắn đi lên, anh nói “Chúng ta đi thôi.”
Cônhẹ nhàng gật đầu, thật sự của chúng ta cần nói chuyện.
Ở tiểu khu tìm cái đình nghỉ chân ngồi xuống, anh nhìn cô một cái sau đó cởi áo khoác đưa tới “Trời lạnh, cẩn thận cảm mạo.”
Cô do dự một chút tiếp nhận khoác lên người, nói câu “Cảm ơn.”
Ôn Hi Thừa mím môi, dáng tươi cười nhạt cơ hồ nhìn không thấy, hai tay của anh đặt ở trên đầu gối có chút khom người cúi đầu nhìn mặt đất, ánh trăng lạnh lùng chiếu trên người của anh, có cảm giác nói không nên lời vắng lặng.
Một lúc lâu sau, cô phá vỡ trầm mặc “Nói đi, tôi biết rõ anh có chuyện nói với tôi.”
Ôn Hi Thừa ngẩng đầu nhìn, trên trán tóc có chút có ẩm ướt , mềm áp vào mặt, có lẽ là ánh sáng quá mờ, ánh mắt của anh lóe lóe xuất hiện mà cô quen thuộc ưu thương cùng cô đơn.
Nhưng khi cô chớp chớp mắt, ánh mắt anh đã dời đi im im lặng lặng nhìn vào phương xa, nhưng không có mở miệng.
Cô thở ra một hơi nói tiếp “Anh không nói, tôi đây tới hỏi a. Vị hôn thê của anh thế nào?”
Thanh âm của cô rất thấp, thực sự rất lạnh, cô có thể cảm giác được không có một tia độ ấm, sự tình xa cách bốn năm, những lời này nói ra khỏi miệng cô vẫn cảm thấy tâm rất đau, cô nghĩ cô là tàn nhẫn , đối với anh, cũng đối với chính mình, nhưng cô muốn hỏi anh đã bốn năm.
Ôn Hi Thừa môi mím thật chặt, đáy mắt run rẩy không ngừng, cô không một cái nháy mắt theo dõi hắn, đường cong mặt bên so sánh với bốn năm trước cường tráng rất nhiều, càng thêm mê người, trong lòng của cô cũng đã không hề có chấn động.
Trầm mặc chờ thật lâu sau anh nói “Anh không đính hôn.”
Cô cảm giác được trái tim mạnh mẽ co lại, cái loại đau đớn này rất bực mình, ánh mắt cô gắt gao theo dõi hắn “Cho nên nói bốn năm trước đây anh gạt tôi?”
Anh lắc đầu, sau đó lại gật đầu một cái.
Cô nhìn một bên mặt ánh mắt hướng về phía nơi khác “Có ý tứ gì? Tôi không rõ, Ôn Hi Thừa, anh nợ tôi một lời giải thích , bốn năm trước đây nên giải thích.”
Chung quanh rất an tĩnh, trong không khí chỉ có hai người tiếng hít thở không yên ổn , Ôn Hi Thừa tiếp tục trầm mặc, mà lòng của cô cũng ở dạng hít thở không thông trong trầm mặc chậm rãi dần ổn định.
Một trận gió thổi tới, cô đem áo khoác của anh cởi ra đưa “Anh không muốn nói coi như xong, kỳ thật việc này giải thích hiện tại cũng không còn ý nghĩa, hơn một ngàn ngày, tôi sớm đã không cần thiết, tôi không biết anh tại sao phải về nước, lại còn theo tôi vào cùng một công ty, hiện tại tôi chỉ cho là một sự trùng hợp, chúng ta chỉ là đồng nghiệp, đương nhiên cũng là đồng học, về sau công việc lại có nhiều tiếp xúc, tôi sẽ tận lực khống chế tâm tình của mình, hy vọng anh cũng thế, tôi biết rõ ngay từ đầu có thể sẽ có chút không được tự nhiên hoặc là xấu hổ, nhưng chậm rãi đều thích ứngđược, tôi đi trước, anh cũng về sớm một chút đi.”
Cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ đối với Ôn Hi Thừa nói như vậy , cô đã từng cỡ nào sợ hãi anh khổ sở, cỡ nào dụng tâm muốn cho anh ôn hòa, vuốt lên đáy mắt ưu thương của anh, làm anh vui vẻ một ít lại vui vẻ hơn, nếu như khi đó cô gặp phải cô bây giờ, nhất định sẽ đối với chính mình hận thấu xương, chỉ là thay đổi như vậy nếu không phải cô có thể khống chế, khi cô một lòng một dạ yêu một người, cuối cùng vô tình bị vứt bỏ, từng bảo vệ trở nên đặc biệt buồn cười, những tình yêu say đắm sớm đã biến chất, cô không muốn hận anh, bởi vì sợ động tới vị trí của họ trong trái tim mình, tuy nhiên lại có tức giận, càng đến gần lại càng muốn phát tiết, cơ hồ bị đánh mất chính mình.
Cho nên muốn mau giải thoát đi, dù sao cô không muốn thương tổn anh.
Anh vẫn không nhận áo khoác, nhìn về phía nơi xa ánh mắt dần dần thu lại trở về nhìn mặt đất, nhưng là trên mặt lại không biểu lộ cái gì, cô để áo tây đặt ở trên ghế dài, đang chuẩn bị đứng dậy, nghe được anh trầm thấp kêu cô một tiếng.
“Hạ Thiên.”
Cô nhìn sang, lại phát hiện trên mặt của anh lại có ý cư