The Soda Pop
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323512

Bình chọn: 9.5.00/10/351 lượt.

năm nào đều làm cho cô nóng ruột nóng gan.

“Có thể đi?” anh mặc áo khoác phía sau nhìn cô nói, ánh mắt đã không tiếp tục gợn sóng.

Cô gật đầu” Anh vừa tới hẳn là rất bề bộn?”

Anh lấy chìa khóa xe đi ra đằng sau chờ cô ra ngoài, tắt đèn mới nói” Trước làm quen một chút tư liệu.”

Bọn họ tựa như không thể trò chuyện bình thường hơn nên tùy ý, lên xe cô ngồi ở vị trí ghế lái phụ bên cạnh Ôn Hi Thừa, anh bắt đầu khởi động xe trước liếc mắt nhìn cô một cái nói thật nhỏ”Anh không phải là đã nhận thức được hết, nên trong khoảng thời gian này vẫn cần tới sự chỉ dẫn của em”

Cô gật đầu nói” Được.”

Anh mím môi nói” Nhớ chỉ rõ một chút.”

Cô cảm thấy có chút xấu hổ, nhẹ nói” Tôi bây giờ không phải là dân mù đường .”

Ôn Hi Thừa không nói gì, thời điểm quay đầu xe mở lớn đèn, cô rõ ràng nhìn thấy khóe miệng của anh giơ lên, lần này cô có thể cảm giác được thật sự là anh đang cười, mặc kệ giữa 2 người đã từng phát sinh qua cái gì, đối mặt với dáng vẻ tươi cười như vậy của anh, cô vẫn là rất rõ ràng cảm thấy đau lòng, trong lòng lại có ý nghĩ vớ vẩn muốn giúp anh lưu lại dáng tươi cười kia.

Phát giác được nội tâm không bình tĩnh, cô quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Ban đêm đèn đường sáng, giống như vô số các vì sao trên bầu trời, không ngừng kéo dài đến phương xa.

Ánh trăng tự nhiên, lòng của cô dần dần trở về vị trí cũ.

Thời gian dài trầm mặc, chỗ ngồi phía sau Quất Tử từng li từng tí cẩn thận nói” Ôn quản lý, chúng ta hình như đã đi qua cây cầu này 2 lần”

Nghe được lời của cô ấy, cô lập tức xem xét mọi nơi, khi phát hiện hoàn toàn chính xác sớm đã bỏ qua lúc chuyển giao lộ, mặt của cô nhăn thành một cái, cô quay đầu, chống lại ánh mắt Ôn Hi Thừa mang chút sủng nịch mà bất đắc dĩ mỉm cười, xấu hổ gãi gãi đầu nói” Mới vừa không chú ý nhìn đường, đợi giao lộ phía trước quay đầu.”

Ôn Hi Thừa mím môi cười cười, đáy mắt có dòng ánh sáng đang lưu chuyển, dưới ánh trăng trên mặt anh là vẻ ôn nhu để cho tim cô đập thình thịch hai cái, phảng phất nhớ lại thời đại học, mỗi lần cô nhớ nhầm đường, anh đều cười đến cực kỳ vui vẻ, thật giống như hành động của cô là một việc làm cho người vui sướng cỡ nào.

Cô cho rằng những thứ này đã bị cô dần dần quên lãng, lại không nghĩ rằng chỉ là một dáng vẻ tươi cười lại khiến cho cô lâm vào trầm tư không cách nào tự kềm chế.

Bởi vì bọn họ đi đường vòng vèo, khi tới khách sạn, những người khác đã đến đủ, cô và Ôn Hi Thừa lần lượt ngồi xuống, hai cô gái ngồi ở bên cạnh cô.

Sau đó khai tiệc, mọi người mà bắt đầu hướng Ôn Hi Thừa mời rượu, kỳ thật hầu hết những người thiết kế công trình đều lớn hơn hắn, nên nói chuyện cũng không quá chú ý, cô cẩn thận quan sát trong chốc lát phát hiện bọn họ đều là nắn tốt mũ (nịnh nọt) , một vòng tiếp một vòng , mọi người đồng tâm hiệp lực, cùng nhắm vào mục tiêu xác định, cô xem chừng Ôn Hi Thừa nghĩ tới muốn đứng đi ra ngoài hẳn là rất khó.

Ôn Hi Thừa gần đây uống rượu rất thoải mái, trên căn bản là ai đến cũng không có cự tuyệt, mọi người hào khí nổi lên dần dần nhiệt liệt hơn, tửu lượng của anh cô biết, đối với rượu đế (Rượu trắng, chưng từ ngũ cốc lên men) tuyệt không có vấn đề, cũng sẽ không có lo lắng, vẫn cùng mọi người nhạo báng, cười đùa .

Thời điểm khi bọn họ giựt giây cô mời rượu, cô phát hiện Ôn Hi Thừa sắc mặt đã biến thành trắng bệch, căng thẳng trong lòng, đặt ly rượu xuống nhìn anh nói”Anh không sao chứ?”

Anh cười cười lắc đầu, ý bảo cô cầm ly rượu lên, sau đó tự mình rót một cái ly đầy, anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt nhu hòa che phủ bởi một tầng hơi nước nhàn nhạt, theo cô nhẹ nhàng đụng chén, môi của anh giật giật, nhẹ nhàng nói ra mấy chữ, sau đó liền ngửa đầu uống vào.

Tại lúc anh đứng lên một mảnh trầm trồ khen ngợi, đối với mọi người cười cười, vịn cái ghế quay người đi ra ngoài.

Mà cô bưng ly rượu chậm rãi cúi đầu, vành mắt đỏ lên đồng thời lông mi ướt đẫm, uống một hớp rượu đế lớn, theo một hồi dồn dập ho khan, nước mắt rốt cục cũng chảy ra.

Vừa rồi anh nói ra mấy chữ kia cô nghe thấy rất rõ ràng, anh nói” Thật xin lỗi!”

Ba chữ anh đã nói qua trong mail mà Hạ Tử Phi mang tới, nhưng bốn năm sau mới chính miệng nói với cô, trong hoàn cảnh như vậy, mượn đồng sự ở giữa mời rượu đối với cô nói ra, trong lòng của cô bây giờ có thể cảm nhận được chỉ có đau lòng, vì anh, vì chính mình, cũng cho tình yêu đã từng hoàn mỹ của 2 người!

Cô đoán không ra anh bây giờ đối với cô nói ra ba chữ kia là ý gì, nhưng đối với cô mà nói, điều đó tạo nên sự chuyển biến trong lòng.

Nguyên lai cô muốn nhận được câu nói như vậy!

Ôn Hi Thừa lại lần nữa trở lại sắc mặt đã muốn khó xem tới cực điểm, cô ngồi ở bên cạnh anh có thể thấy rõ ràng trên vầng trán tinh tế của anh chảy rất nhiều mồ hôi lạnh, cô gọi cho phục vụ rót một chén nước ấm.

Thời điểm đưa cho anh, anh nói” Cảm ơn.”

Cô cười cười nói” Đừng khách khí.”

Anh im lặng mí mắt thõng xuống, lông mi thật dài che dấu cảm xúc ở đáy mắt, lại hơi hơi lay động.

Cô dời mắt, trên mặt tiếp tục bảo trì mỉm cười.

Tô son trát phấn bi thương (che dấu nỗi đau) cô đã học được một cách nhuần nhuyễn!