i thề không nói cho Lưu Ny Ức, cô sợ sự an ủi của cô ấy, sợ hãi nghe được tên người kia.
Một năm kia, cô mỗi ngày đều tăng ca, trở thành trợ thủ đắc lực của Phùng Tô Xuyên, trở thành trưởng phòng trẻ tuổi nhất trong công ty .
Một năm kia, cô học được cách che dấu bi thương.
Một năm kia, cô trở nên kiên cường!
Phùng Tô Xuyên là một người duy nhất trong công ty biết rõ cô thất tình, nhưng là hắn chưa từng có an ủi qua cô, đoạn thời gian ấy hắn mỗi ngày mời cô ăn cơm, trên bàn cơm cơ hồ không có nói chuyện với nhau, yên lặng ăn cơm, yên lặng để cho cô muốn tâm sự, rất nhiều lần cô lấy lại tinh thần , mới phát hiện hắn đã muốn mở máy tính với công việc bề bộn, chưa từng cắt ngang cô nhớ lại.
Cô đối với hắn tràn ngập cảm kích!
Hai năm sau, Phùng Tô Xuyên cùng bạn gái hắn chia tay, bởi vì bọn họ trong phòng làm việc tranh cãi ầm ĩ một trận, cho nên ở công ty oanh động không nhỏ, vài ngày đầu mọi người hướng ánh mắt với hắn tràn đầy đồng tình, mấy đồng sự cùng hắn có quan hệ tốt buổi tối sau khi tan làm đều lại gọi hắn cùng đi ăn cơm, nhưng đều bị hắn cự tuyệt.
Cảm thụ của hắn cô thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ, cho nên cô không an ủi hắn, cũng không có hành động gì tỏ vẻ.
Ba ngày sau hắn trên MSN nói với cô 【 buổi tối mời tôi ăn cơm. 】
Cô kinh ngạc vội vàng đáp ứng.
Sau đó cô mời hắn cơm tối suốt một tháng, bọn cô cơ hồ đem tất cả cửa hàng đặc sắc đều đi một lần.
Cùng một chỗ như bằng hữu quen biết nhiều năm tâm sự, nói chuyện phiếm, không nói chuyện cảm tình, dần dần cô không hề phong bế chính mình, dần dần những chuyện kia nhớ lại trở nên mơ hồ.
Cùng Ôn Hi Thừa xa cách ba năm, cô rốt cục thừa nhận một sự thật.
Ôn Hi Thừa chính là Ôn Hi Thừa, là người gặp người thích, người đàn ông ôn nhu làm đau lòng người, là đàn ông anh tuấn không hiểu được như thế nào cự tuyệt phụ nữ, người như cô mê luyến anh một chút cũng không hiếm thấy, nhưng là anh cũng không bởi vì một cái tên Hạ Thiên bình thường này mê luyến nên không phải hoàng tử. (Hoàng tử lọ lem)
Anh không có thay đổi, là cô bị lạc tâm trí.
Cô kỳ thật cũng không có mất đi cái gì, chỉ là thất tình mà thôi, không hơn!
Hơn hai tháng trước Phùng Tô Xuyên thổ lộ với cô.
Lúc ấy đứng ở căn hộ , ánh trăng chỉ uốn lên một cái móc câu nho nhỏ, bóng cây lòa xòa loang lổ, trên mặt của hắn là cười ôn hòa.
Cô nói “Trong lòng của em có một người, lại còn không quên được hắn.”
Hắn cầm tay của cô nhẹ nhàng nắm nói “Tại sao phải quên? Có một số việc, có ít người là cần nhớ kỹ cả đời , những người kia hoặc là tốt đẹp hoặc là bi thương trí nhớ đều muốn chúng ta cả đời di túc trân quý (coi như bảo vật) , anh không ngại em mở một cái rương nhỏ đem chúng nó giữ gìn kỹ, nhưng là cuộc sống vẫn còn tiếp tục, chúng ta cần hô hấp, hô hấp vui vẻ, Hạ Thiên, hiện tại anh vui vẻ liền ký thác vào trên người của em, thiện lương như em, như thế nào nhẫn tâm cự tuyệt, làm bạn gái của anh đi!”
Hơn bốn năm ở chung, Phùng Tô Xuyên giống như là thầy tốt bạn hiền của cô, đối với hắn, cô có tín nhiệm cùng ỷ lại, hắn giúp cô chậm rãi khai sáng khúc mắc mãi không tiêu tan, đúng vậy đó, tại sao phải quên nhỉ!
Hạ Thiên là vĩnh viễn đều không thể quên tên kia làm cho cô đau lòng thời thiếu niên , tuy nhiên lại muốn nỗ lực vui vẻ!
Bọn cô cùng một chỗ, sau này ngày nào đó cô nghĩ đến Phùng Tô Xuyên vì bạn gái mối tình đầu tạm rời cương vị công tác lại liên tưởng đến câu trả lời hắn làm cho cô thoáng có chút khó chịu.
Lúc đó hắn cười đem cô kéo vào trong ngực nói “Có người che gió che mưa cho em không tốt sao? Anh chỉ cần chúng ta cùng một chỗ!”
Kỳ thật những lời này của hắn cô vẫn cũng không rõ ràng lắm, chẳng qua là cảm thấy Phùng Tô Xuyên cũng là người cảm tình chu đáo tỉ mỉ, có lẽ trong lòng của hắn cũng có một cái bảo rương nhỏ chứa trân quý để nhớ lại, trong lúc này có hắn bảo bối quý trọng nhất cũng không nguyện ý lại lần nữa đụng vào!
Ôn Hi Thừa đã trở lại.
Thời điểm đem những lời này chia sẻ trên MSN cho Lưu Ny Ức, cô cảm giác run rẩy không chỉ là ngón tay.
Rất nhanh Lưu Ny Ức cho cô một câu trả lời ‘’ Bận’’
Cô đóng cửa sổ nói chuyện, đối với một chồng tư liệu bên cạnh nhìn đến ngẩn người.
Sau khi tốt nghiệp, Lưu Ny Ức thi lên nghiên cứu sinh theo tiểu soái ca đi Trường Xuân, cả 2 sống trong một ngôi nhà có thiết kế coi như không tệ, nhưng mà thật sự bề bộn nhiều việc, mỗi ngày đều tăng ca, tương đối nhanh chóng gặp được hạng mục, cô ấy từng phàn nàn qua với cô rất nhiều lần, nói là cuộc sống như vậy cũng tạm ổn, muốn cùng cô đi bên ngoài tìm công việc, nói không muốn lưu ở Trường Xuân, nói nơi ấy quá lạnh , nói da của cô ấy đều trở nên thô ráp.
Cô từng khuyên qua cô ấy tới tìm cô, nhưng là cô ấy nói cô ấy không nỡ rời xa tiểu soái ca.
Cô hỏi cô ấy đối với tiểu soái ca thật sự còn có tình yêu sao?
Cô nói tiểu soái ca là mối tình đầu của cô ấy, cô ấy không thể rời hắn.
Mỗi lần cùng cô ấy nói tới cái đề tài này, cô liền cho có cảm giác vô cùng xúc động, đương nhiên càng muốn bóp chết con bé này!
Khoảng hơn nửa tiếng, Lưu Ny Ức mới bắt đầu có ý thức, cửa sổ nói c