a hồ
không tốt lắm, Phùng Tô Xuyên theo tổng giám đốc bây giờ tới thành phố
này mở công ty, cho nên hắn và bạn gái đang ở 2 nơi khác nhau , thời
điểm công ty vừa mới bắt đầu phát triển, bề bộn nhiều việc cũng rất mệt
mỏi, nhưng là cho dù có họp thêm suốt đêm 2 ngày, thứ bảy hắn đều kiên
trì đi đến gặp bạn gái của hắn, có thể là bạn gái của hắn đối với hắn
lại càng ngày càng lạnh nhạt, cùng một người đàn ông khác có quan hệ mập mờ hai người mới chia tay, đó là lần chia tay đầu tiên, tuy rằng về sau làm lành , nhưng Phùng Tô Xuyên cũng không lần nữa chủ động đi tìm cô
ấy, hai người mâu thuẫn cũng càng lúc càng lớn, mà tính cách của hắn
cũng dần dần thay đổi rất nhiều, trở nên trầm mặc mà tối tăm phiền muộn, cơ hồ đem tất cả tinh lực đều vùi đầu vào trong công việc.
Biết rõ những điều này cô âm thầm quan sát hắn thật lâu, lại đều nhìn không
ra hắn sẽ là một người đàn ông thâm tình như thế, trên mặt của hắn vĩnh
viễn là có chút không hợp với dáng vẻ tươi cười, ánh mắt sắc bén lộ ra
khôn khéo, cho dù là họ có cùng một chỗ cô cũng nhìn không ra một chút
đấu vết đã từng yêu hay là bị thương tổn.
Là hắn thật sự đã quên, thay đổi, hay vẫn là che dấu quá tốt?Cô nghĩ không muốn tìm
hiểu quá sâu chỉ để thỏa mãn sự tò mò của mình, trong lòng của mỗi người đều có một nơi trống vắng không muốn người khác đụng vào, nói thí dụ
như mối tình đầu thất bại!
Lễ Giáng Sinh nhanh đến, Ôn Hi Thừa nói với cô “Hạ Thiên, lễ Giáng Sinh có hai tuần nghỉ, anh đã đặt vé máy bay rồi, cuối tuần có thể về, thích không?”
Cô ngồi trên ghế ở văn phòng ôm điện thoại hắc hắc cười ngây ngô “Thích.”
“Anh chuẩn bị quà cho em, đến lúc đó cho em vui mừng lẫn sợ hãi!”
“Quà gì?”
Ôn Hi Thừa cười nhạo nói “Nói cho em biết còn có thể gọi là vui mừng lẫn sợ hãi sao? Cô nương của anh vẫn là ngốc như vậy! Thật tốt!”
Ngày đó ánh nắng tươi sáng, tâm tình cô tung tăng như chim sẻ, bọn cô đã xa nhau nửa năm, rốt cục có thể gặp mặt, thật tốt!
Trước đêm lễ Giáng Sinh, cô cả ngày đều tâm thần không yên, từng giây từng phút xem điện thoại, mỗi lần có tin nhắn thông báo, lòng của cô đều rung động, nhưng đến tan tầm đều không có thấy điện thoại của Ôn Hi Thừa, mà cô lúc ấy rõ ràng còn ngây thơ, khờ khạo cho là anh muốn cho cô một kinh hỉ, ảo tưởng anh đợi ở lầu dưới công ty hoặc là chờ ở bên ngoài căn hộ.
Một đêm kia cô không có thấy Ôn Hi Thừa, đương nhiên cũng không có cái gì vui mừng lẫn sợ hãi, khi cô từng lần một gọi số đtdđ của anh, thủy chung đều là tắt máy , lòng của cô bất an dần dần chuyển thành lo lắng.
0 giờ tiếng chuông gõ vang lên, cô đã có một chút hoảng loạn.
Sáng sớm hôm sau cô liền gọi điện thoại cho Hạ Tử Phi, chờ thật lâu hắn mới bắt máy điện thoại, thanh âm khàn khàn dị thường.
“Hạ Thiên, chuyện gì?”
“Tử Phi, Hi Thừa có liên lạc với anh không?”
“Hắn không ở chỗ của em sao? Mấy ngày hôm trước nói với anh muốn về nước, còn chưa tới sao?”
“Không có, anh lần cuối cùng cùng liên lạc với anh ấy là lúc nào?”
Hạ Tử Phi trầm mặc một chút nói “Hình như là một tuần trước.”
Trong lòng của cô có chút trầm xuống “Em cũng vậy, Tử Phi, anh nói có thể xảy ra chuyện gì hay không
“Sẽ không đâu, có lẽ là bắt máy bay tối nay, lúc nói chuyện phiếm hắn nói New York mấy ngày nay có sương mù lớn.”
“Nhưng là điện thoại di động của anh ấy vẫn tắt máy.”
“Có lẽ không có điện rồi, Hạ Thiên, đừng lo lắng không có việc gì.”
Cô nghe thanh âm của hắn tràn đầy uể oải, dừng lại một chút nói “Anh đang ở đâu?”
Hạ Tử Phi không nói chuyện, cô có thể nghe được tiếng vù vù.
Lòng của cô đột nhiên căng thẳng “Anh đang ở trường học của Lưu Ny Ức?”
Hạ Tử Phi trầm mặc như trước , tiếng hít thở có chút trầm trọng, một lúc sau hắn bình tĩnh nói “Cô ấy ngày hôm qua không trở lại ký túc xá, suốt cả đêm đều không về, các bạn ký túc xá nói bạn trai cô ấy tới.”
Cô cảm thấy hốc mắt nóng lên nói “Anh đã ở dưới ký túc xá của cô ấy chờ một đêm?”
“Ừm.” Hắn trầm thấp lên tiếng, thanh âm có chút khàn giọng.
Cô hít sâu một hơi nói “Anh đừng nhúc nhích, em lập tức gọi điện thoại cho nó!”
“Đừng!” Hạ Tử Phi ra âm thanh ngăn cản, trì hoãn thở ra một hơi hắn nói “Đừng gọi, anh chỉ xin nghỉ một ngày liền phải về.”
Cô thở dài “Tử Phi, về sau đừng ngu ngốc vậy nữa.”
Hắn cười cười nhẹ nhàng đáp lời “Ừm, Hạ Thiên, chuyện này đừng nói cho cô ấy, anh tới sân bay rồi, lễ Giáng Sinh vui vẻ!”
Cô có chút nghẹn ngào nói “Lễ Giáng Sinh vui vẻ!”
Lễ Giáng Sinh cô như cũ không có nhận được điện thoại của Ôn Hi Thừa, sau đó anh liền mất liên lạc, điện thoại di động của anh vẫn tắt máy, MSN, thư toàn bộ đều không có trả lời, ba ngày sau, cô lần nữa gọi điện cho Hạ Tử Phi.
Cô nói “Tử Phi, Hi Thừa nhất định đã xảy ra chuyện, anh có thể giúp em liên lạc với anh ấy không?”
Hạ Tử Phi sửng sốt một chút nói “Anh thử một chút.”
Một ngày sau Hạ Tử Phi nói với cô “Hạ Thiên, tất cả phương thức liên lạc anh đều thử qua, như cũ không tin tức của hắn.”
Cô nhìn chằm chằm phía trước ngơ ngác trong chốc lát sau nói “Em muốn đi Mĩ, Tử Phi, em muốn đi tìm anh ấy! Visa xử lý sao?”
Hạ Tử Phi trầm m
