hành sự thật.
Cô rất ít khi sinh bệnh vậy mà vừa mới vào hè được mấy ngày cô liền phát
sốt, không có bất kỳ dấu hiệu , buổi tối trở về đã cảm thấy toàn thân
không còn chút sức lực nào, ăn xong cơm tối trên người bắt đầu rét run,
Ôn Hi Thừa gấp đến độ đầu chảy đầy mồ hôi, dùng chăn cấp bách bó chặt cô ôm vào trong ngực, không ngừng thấp giọng lẩm bẩm” Làm sao lại nóng
lên, làm sao lại nóng lên?” trong giọng nói tràn đầy lo lắng cùng bất
lực.
Để tránh cô khỏi lo lắng anh mở trừng hai mắt miễn cưỡng
cười cười nói” Không có chuyện gì, đắp chăn ngủ một giấc sáng dậy đổ mồ
hôi là tốt rồi.”
Anh im lặng, dùng gò má tại trên trán của cô nhẹ nhàng cọ , không nói gì thêm.
Về sau tình huống không có lạc quan như cô nghĩ, sau nửa đêm nhiệt độ cơ
thể đã tiếp cận 39 độ, choáng váng nặng nề cảm thấy có người đem cô bế
lên, cô cảm thấy rất lạnh, đầu rất đau, tay túm lấy quần áo trước ngực
anh khó chịu đến mức nước mắt đều chảy ra, cô lại một lần nữa mất đi ý
thức .
Sáng sớm tỉnh dậy, cô thấy mình nằm phòng bệnh
trong bệnh viện, Ôn Hi Thừa ngồi ở bên cạnh, tay của cô bị anh nắm thật
chặt, má anh áp lên trên tay cô.
Ánh mặt trời chiếu vào, khiến cho gương mặt anh tỏa sáng, thật sự nhìn rất đẹp, mà cô nghĩ đến
một tháng sau cái người này liền sẽ rời xa cô 2 năm, cảm thấy tâm theo
đó mà đau, không khỏi hít sâu một hơi.
Ôn Hi Thừa ngủ
không say, cô chỉ là động nhẹ ngón tay, anh liền tỉnh. Thời điểm mở mắt
ra có chút mê man mịt mờ , sau đó lập tức liền ngồi ngay ngắn, hiển
nhiên là đã tỉnh ngủ hẳn, anh nhìn cô, không một cái nháy mắt nhìn cô,
con ngươi đen hiện đầy tơ máu ngoại trừ đau lòng vẫn là đau lòng.
” Hạ Thiên, em đã tỉnh, cảm giác thế nào? Muốn uống nước hay không?”
Cô lắc đầu, sờ lên trán của mình, cười nói” Đã bớt nóng, em thật là một đứa trẻ khỏe mạnh.”
Anh thở phào một hơi, buông tay cô ra đứng dậy rót một chén nước ấm lấy ống hút đặt ở bên miệng của cô, giọng khản đặc nói ” Ngày hôm qua em làm
anh sợ muốn chết, nói chóng mặt liền choáng luôn, bất tỉnh nhân sự gọi
thế nào cũng không được, Hạ Thiên, em muốn anh bị bênh tim đúng không?
.”
Lúc nói chuyện anh đem mặt chôn ở lòng bàn tay cô
không ngừng cọ , như một con chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, bộ dáng đáng
thương chỉ kém cô chưa bị anh làm cho sặc nước.
Cô đem
ly nước đặt ở trên bàn vò vò tóc của anh nói” Hi Thừa, kỳ thật em đặc
biệt không hy vọng anh xuất ngoại, anh có thể không đi không? Anh cùng
ông nội của anh thương lượng một chút được không?”
Thời
điểm người đang bị bệnh tâm lý đặc biệt yếu ớt, khi đó cô không muốn làm một bạn gái có hiểu biết, thầm nghĩ muốn anh mọi lúc vẫn ở bên cạnh cô, tuy rằng cô biết rõ yêu cầu như vậy là làm khó anh, nhưng khi nghe được câu trả lời của anh, trong lòng của cô vẫn cảm thấy một hồi trống rỗng.
Anh nói” Hạ Thiên, thủ tục đã xong cả rồi, đại học bên Mĩ rất tốt, chỉ cần rãnh rỗi anh sẽ trở lại thăm em, nghỉ đông và nghỉ hè, ngày nghỉ anh
cam đoan sẽ trở về, năm nay anh còn phải sang nhà của em mừng năm mới
nữa, anh hiện tại cũng bắt đầu nhớ bác cùng Hạ Lỗi rồi.”
Ngữ điệu anh thoải mái, để cho lòng của cô dần dần yên ổn xuống, cô khẽ cười cười gật đầu.
Một khắc này cô tin tưởng lời anh nói đều là thật tâm, tuyệt đối không phải gạt cô, nhưng là anh không có nhớ lời hứa của mình, mà lúc này điều cô
có thể làm duy nhất cũng chỉ có chờ đợi, trông coi một phần hứa hẹn
vô vọng không có nửa điểm chắc chắn.
Ngày Ôn Hi Thừa đi, Hạ Tử Phi bao hẳn một chiếc xe để chở những người huynh
đệ tốt ra sân bay tiễn anh, một đám người lố nhố đứng ở đại sảnh, có
khoảng 10 người ăn mặc giống sinh viên đang vây xung quanh một thiếu
niên xinh đẹp, đưa tới không ít chú ý, thậm chí có hai nữ sinh lại còn
đang bàn luận.
” Đây là minh tinh nào? Như thế nào lại chưa từng thấy trên TV ‘’
” Có lẽ là nhân vật trong phim thần tượng nào đó, lớn lên thật là đẹp trai, về sau nhất định có thể thành công!”
Mọi người cười đến nghiêng ngả, Ôn Hi thừa quay đầu nhìn cô, trong mắt tràn ngập sự ôn nhu.
Bầu không khí ly biệt thật ngột ngạt, nhưng trên mặt mọi người đều mang
theo dáng vẻ tươi cười, cô cũng cười lại cố gắng khống chế không cho
nước mắt chảy xuống, Ôn Hi Thừa trước khi đi cùng mỗi người đều ôm một
chút, cuối cùng là cô, anh đem cô ôm thật chặt vào trong ngực, cúi người tại tai cô nhẹ nhàng nói” Hạ Thiên, không khóc, em là Hạ Thiên kiên
cường nhất , nhất định sẽ không khóc , anh rất nhanh sẽ trở lại! Chờ
anh!”
Anh quay người, đi vài bước giơ cánh tay lên vẫy
vẫy, không quay đầu lại, mà qua thời điểm kiểm an, bọn họ đều thấy được
anh giơ tay lên lau nước mắt, sau đó cô liền òa lên khóc, Hạ Tử Phi vành mắt cũng đỏ, hắn đưa tay đặt ở trên vai của cô vỗ nhẹ nhẹ nói” Thực TMD không nỡ!”
Cô hít mũi một cái nhìn hắn cười” Đúng vậy a, thực
TMD không nỡ, Tử Phi, chúng ta đi qua đem anh ấy lôi ra đánh cho một
trận ác liệt được không?”
Hắn nghiêng đầu nở nụ cười nói” Được, em chờ ở đây, anh đi trước xử lý hộ chiếu.”
Cô liền nở nụ cười, nước mắt đã kiềm được lại một lần nữa thuận thế mà xuống.
Về s
