ặc một lát sau nói “Anh sẽ nghĩ biện pháp, Hạ Thiên, em đừng sốt ruột, nhất định sẽ có biện pháp!”
Nhưng là xin visa đâu dễ dàng như vậy, không có đảm bảo, không có người giới thiệu, cũng không có người thân thích tại Mĩ , đối với hai người bọn cô sinh viên vừa tốt nghiệp mà nói căn bản chính là Thiên Phương dạ đàm*. (* mình ko rõ lắm, tra baidu thì nó bảo đây là bộ phim của disney “Bedtime stories” kể về Skeeter Bronson một người chạy việc trong khách sạn đi sớm về muộn, nhưng vẫn phải kể chuyện cho cháu trai cháu gái ngủ, thần kỳ là những cậu chuyện ấy lại trở thành sự thật, chắc ý nói là chuyện khó thành sự thật)
Một tháng thấp thỏm lo âu chờ đợi rốt cục có tin tức của Ôn Hi Thừa, ngày đó cô đang làm việc nhận được điện thoại Hạ Tử Phi, hắn nói ở dưới lầu công ty chờ cô.
Hai người ăn cơm xong trở lại căn hộ của cô, Hạ Tử Phi có vẻ đặc biệt trầm mặc, cô đi phòng bếp pha trà, hắn đứng ở trên ban công hút thuốc, qua thật lâu, hắn trở lại phòng khách móc ra laptop, vào hòm thư, mở ra một mail đem màn hình chuyển cho cô, không nói câu nào, sắc mặt căng cứng, biểu lộ tối tăm phiền muộn.
Cô nghi hoặc quay đầu nhìn sang, sau đó liền ngây dại.
Người gửi: Ôn Hi Thừa.
“Tôi phải đính hôn, nói cho Hạ Thiên, không cần chờ tôi, thật xin lỗi!”
Cô đã không nhớ lúc ấy nhìn thấy những lời này là tâm tình gì rồi, cũng có lẽ là không muốn nhớ kỹ a, mấy cái gì quá mức hủy diệt đó mọi người đều lựa chọn lãng quên!
Cô xem xong rồi chuyển hướng Hạ Tử Phi nói “Thư có lẽ không phải anh ấy gửi.”
Hạ Tử Phi nuốt nước miếng có chút gian nan nói “Là hắn gọi điện thoại để anh kiểm tra và nhận mail .”
“Số điện thoại của anh ấy cho em.”
“Anh gọi rồi, là điện thoại công cộng.”
Cô thề một khắc này trong lòng của cô tràn ngập oán hận, cô có chút kích động nói “Anh ta dựa vào cái gì đối với tôi như vậy? Cho dù muốn cùng người khác đính hôn cũng có thể tự mình nói cho tôi biết, Tử Phi anh gửi mail nói với hắn, trừ phi anh ta chính miệng nói cho em biết, nếu không em sẽ không buông tha, để một cô gái vác gánh nặng chờ đợi hắn vĩnh viễn sẽ có cảm giác tội lỗi đấy!”
Hạ Tử Phi hồi âm nguyên lời cô nói cho Ôn Hi Thừa.
Ôn Hi Thừa chưa trở về , cũng vẫn luôn không gọi điện thoại cho cô, mà cô như là mất đi tất cả lý trí, một lòng chỉ nghĩ đến đi Mĩ .
Cô đi tìm Phùng Tô Xuyên đang bề bộn, hắn nói không phải là không thể, nhưng là thời gian có thể lâu, ít nhất phải ba tháng, hơn nữa rất có thể bị từ chối, cô nói không quan hệ, chỉ cần có thể đi Mĩ , đừng nói ba tháng, cho dù là ba năm cô cũng chờ.
Về sau Phùng Tô Xuyên nhớ lại đoạn thời gian kia, hắn nói “Em quả thực như là thay đổi thành một người khác!”
Cô nghĩ cô trong cả đời tất cả điên cuồng cùng không tỉnh táo đều “hiến tặng” cho đoạn thời gian kia.
Cô không cần đợi visa đi nước Mĩ, đã thấy Ôn Hi Thừa gọi điện thoại tới.
Cô nhớ được rất rõ ràng, ngày đó là cuối tuần, là ngày nắng, thời điểm điện thoại vang lên, cô đang đem chỗ quần áo trong máy giặt lấy ra là, đem cái sọt quần áo buông xuống cầm lấy điện thoại, sau đó cô liền ngây ngẩn cả người.
Trên điện thoại di động hiện số điện thoại, 6 số đầu tiên là “+001212″ , cô biết rõ đây là cuộc gọi quốc tế đường dài từ New York, Mỹ, cô vẫn luôn chờ một cuộc điện thoại như vậy, và thật sự nó đã đến, cô nhưng có chút sợ hãi.
Nhấn nút trả lời cô không nói gì, đầu bên kia điện thoại người trầm mặc một lát sau nhẹ nói “Hạ Thiên, là anh!”
Cô cơ hồ là theo bản năng che miệng lại ngồi chồm hổm trên mặt đất, giọng nói của Ôn Hi Thừa không trầm, ngữ điệu bình thản, không có kích động.
Cô không nói chuyện, nước mắt đầy tràn hốc mắt.
Anh có chút dừng lại tiếp tục mở miệng “Anh đính hôn, sẽ đi không trở về, quên anh đi.”
Nước mắt của cô chảy xuống, lòng của cô như là bị người lấy hết, ngay cả hô hấp như thế nào cũng không rõ, cô cảm nhận thanh âm của mình nghẹn ngào mở miệng “Vì sao?”
Đầu bên kia điện thoại rơi vào trầm mặc, một lúc lâu sau anh nói “Anh không muốn mang gánh nặng với một cô gái chờ đợi cả đời, Hạ Thiên, anh muốn sống được thoải mái một chút, em cũng thế!”
Vài giây sau, ống nghe trong truyền đến tiếng “Tút” , Ôn Hi Thừa cứ như vậy cúp điện thoại, không có cho cô bất kỳ giải thích nào, cũng không có bất kỳ an ủi, thậm chí không có cho cô cơ hội hỏi một chút anh muốn đính hôn, nữ sinh kia là người Mỹ sao? Rất xinh đẹp sao? Có thể giống cô yêu thương anh sao?
Còn có, anh thích cô ấy sao?
Anh nói anh muốn đính hôn, anh nói sẽ không trở về ,rồi anh nói cô hãy quên anh đi, anh nói anh không muốn để cô chờ đợi cả đời, anh nói muốn sống được thoải mái một chút.
Cô đem những lời nói này nói cho Hạ Tử Phi, hắn trầm mặc, lâu sau nói “Hạ Thiên, hắn ta phụ em, sẽ không còn là huynh đệ của anh, lau khô nước mắt, sống thật tốt, cuối cùng có một ngày sẽ quên!”
Cô nói “Tử Phi, em nghĩ đã quên anh ta!”
Hắn nói “Anh biết!”
Về sau, cô chưa từng nghe qua Ôn Hi Thừa, ba chữ kia, cô nỗ lực sống, nhưng là một năm đầu như cũ trải qua bê bết.
Một năm kia, cô gầy hơn 10 cân.
Một năm kia, cô cùng tất cả bạn bè cắt đứt liên lạc, cô ép Hạ Tử Ph