uổi về sau, ông nội của anh di cư sang Mĩ,
trước năm 18 tuổi hàng năm anh đều trải qua tết âm lịch cùng với họ
hàng, sau 18 tuổi đều cùng một người.Anh nói anh không cách nào tha thứ
chính mình, anh nói anh rất yêu ông nội của anh.
Một
ngày nào đó sau hai năm cô và anh tách ra, cô đột nhiên nghĩ đến đêm
nay, nếu như anh hướng cô giải thích chuyện anh cùng với người khác đính hôn, cô nghĩ cũng chỉ có những lời này , anh rất yêu ông nội của anh,
cho nên đó là lí do anh không có khả năng làm trái ý của ông nội.
Mùng một tết, lúc trời mới vừa tờ mờ sáng, cô xuống giường, rón ra rón rén
trở lại phòng ngủ của mình, nằm ở trong chăn, đầu óc là một mảnh hỗn
loạn, lại không có nửa điểm buồn ngủ, cô nhìn về phía chân trời đang
hửng đông, mong chờ một ngày đầu năm mới sẽ mau đến
Hơn 9h sáng, Hạ Lỗi mang theo một đôi mắt gấu mèo xông vào phòng ngủ của cô.
Cô trầm thấp kêu một tiếng đem chăn kéo cao” Em vào phòng của chị cũng không biết gõ cửa sao?”
Hạ Lỗi từ từ leo lên giường của cô, đem chân với vào trong chăn của cô,
sau đó xoa xoa tay nói” Như thế nào chị cũng có vẻ mặt tiều tụy như vậy, ngày hôm qua tranh thủ lúc em đi chơi có phải 2 người hoạt động ngầm
trình diễn tiết mục hạn chế xem hay không?”
Cô đạp hắn một cước” Hi Thừa dậy rồi?”
‘’ Ừm.Vừa mới sáng dậy đã bồi mẹ nói chuyện phiếm’’ Hạ Lỗi vò mái tóc
rối.Cô lên tiếng theo em mình đi ra phòng ngủ, phòng bếp truyền đến
tiếng nói chuyện, cô đi qua, Ôn Hi Thừa nghe được thanh âm quay đầu, sắc mặt của anh có chút tái nhợt, con mắt cũng có chút phát sưng, thần sắc
lại ôn hòa sung sướng , nhìn không ra một chút bi thương hoặc là khổ sở, anh hướng cô giương lên sủi cảo trong tay cười nói” Nhanh đi đánh răng
rửa mặt, lập tức ăn cơm.”
Có đôi khi chúng ta tô son trát phấn
che dấu bi thương là vì người bên cạnh có thể sống vui vẻ, Ôn Hi Thừa
vẫn luôn làm chuyện như vậy, che dấu!
Sau khi ăn sáng
xong, cả nhà cô sang nhà họ hàng chúc tết, để Ôn Hi Thừa một mình ở nhà, trong nội tâm của cô không đành lòng lại cũng không có cách nào, nếu
như cô trong lúc đó mang một người con trai đi gặp bà nội, phỏng chừng
lão nhân gia của cô bệnh tim sẽ tái phát.
Thời điểm mẹ
cô đem cơm trưa đặt ở trong nồi để giữ ấm, cẩn thận dặn dò một phen mới
ra cửa, cô đi sau cùng, lưu luyến không rời đi xuống lầu.
Cơm
trưa ăn ở nhà bà nội, trong lòng cô nhớ tới Ôn Hi Thừa, cơm ăn không
vào, sau khi ăn xong mấy anh em muốn chơi bài, số người không đủ cô bị
kéo tới, thẳng đến 4h mới thoát thân, Hạ Lỗi cũng hẹn với bạn, hắn lái
xe đưa cô về nhà.
Gần đến khu trọ, trên ban công cô liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Xuống xe, cô ngửa đầu nhìn lên ban công, anh mặc áo lông dày, trên cổ là khăn quàng màu vàng, hai tay chống trên lan can, nhìn cô cười.
Sau buổi trưa ánh mặt trời rất tốt, rất ấm rất ôn hòa, giống nhau nụ cười trên mặt của anh.
Về sau mỗi lần về nhà, sau buổi trưa cô đều đứng trên ban công hứng ánh
nắng tươi sáng mà nhìn xuống dưới, mang theo một loại chờ đợi cùng hoài
niệm, tỉ mỉ phỏng đoán tâm tư Ôn Hi Thừa, lại đều không thể giải thích
lúc ấy trên mặt anh tại sao lại có biểu lộ thỏa mãn như thế!
Cả tháng giêng cơ hồ đều là đi thăm họ hàng, về sau tất cả đều biết cô về dẫn theo một người bạn trai, Ôn Hi Thừa cậy mình có một khuôn mặt xinh đẹp đã lấy được lòng tất cả mọi người trong họ. Họ đều tán thành.
Thời điểm Lưu Ny Ức tới tìm cô, nhìn thấy Ôn Hi Thừa, trực tiếp há ốc mồm nửa ngày cũng không khép lại được, nó đem cô kéo đến phòng ngủ đóng cửa lại, lên giường, tìm tư thế thoải mái nói” Không ngờ cậu đem anh ta mang về nhà ? Là chuẩn bị sau khi tốt nghiệp liền kết hôn?”
Cô cười nó” làm sao cậu cùng bà ngoại mình suy nghĩ và lời nói lại giống nhau như vậy, anh ấy chỉ là không có nơi để đi, mình hảo tâm thu nhận và giúp đỡ mà thôi.”
Lưu Ny Ức cười nhạo nói” Cậu thật đúng là đem mình làm mẹ của hắn ta, Hạ Thiên, mình đã nói với cậu, đối với con trai tuyệt đối không thể quá sủng, nếu không bọn họ sẽ không trân trọng , phải học được với bọn họ mà nói NO, understand?”
Cô bưng lấy mặt của cô bạn vỗ vỗ nói”I know, baby! Nhưng mình đây đều là theo cậu học, cậu đối với cái tên tiểu soái ca lúc đó chẳng phải sủng muốn chết sao?”
Lưu Ny Ức ôm lấy cổ của cô cùng nhau nằm ngã xuống giường nhìn trần nhà nói” Cho nên ah, mối tình đầu đều là gây họa!”
Lưu Ny Ức so với cô lớn hơn một tuổi, là bạn cùng bàn của cô suốt ba năm học cấp 3, nếu như nói trên thế giới này cô có thể đối với người nào mà không cần phải có bí mật, thì có lẽ chỉ có thể là nó.
Mối tình đầu của cô ấy là người bạn trai nhỏ hơn cô ấy hai tuổi, nhưng lại rất thành thục, thật sự mà nói cô không thế nào thích nổi, cảm giác, cảm thấy nam sinh kia có chút không đường hoàng, đương nhiên lời này cô không có nói với Lưu Ny Ức, nhưng thời điểm cô ấy muốn cô đánh giá tiểu soái ca này, cô lựa chọn trầm mặc, cô có cảm giác bọn họ sẽ không yêu nhau được lâu , lại chưa từng ngờ tới, cô cùng Ôn Hi Thừa còn ngắn hơn!
Năm thứ 4, tất cả chương trình học hầu hết đã hoàn thành, chỉ còn lại có đề cương