XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323182

Bình chọn: 10.00/10/318 lượt.

Hi Thừa ngồi ở phía sau, trên đường đi, Hạ Lỗi rất nóng lòng hướng Ôn Hi Thừa giới thiệu quê hương mình, Ôn Hi Thừa nhẹ giọng đáp lời, trên mặt trước sau như một đều là nụ cười ôn hòa, nhưng là đáy mắt lại có nét cô đơn nhàn nhạt.

Cô rất đau lòng lại cái gì cũng không thể làm.

Về đến nhà, Hạ Lỗi đem hành lý của Ôn Hi Thừa bỏ vào phòng ngủ của hắn, mẹ cô nhìn thấy Ôn Hi Thừa so sánh với ba cô nhiệt tình hơn rất nhiều, không ngừng hỏi anh có lạnh hay không, có đói bụng không, chứng kiến ánh mắt Ôn Hi Thừa dần dần nhiễm lên nụ cười, lòng cô mới thoáng buông lỏng một ít.

Cơm nước xong xuôi, cô cùng mẹ cô đi dạo phố, cô hỏi mẹ cách nhìn đối với Ôn Hi Thừa, người nói” Thoạt nhìn là một đứa bé cố gắng hiểu chuyện, từ nhỏ không có cha mẹ, làm cho người ta đau lòng .”

Cô ôm cổ mẹ cô nói” Mẹ, anh ấy là người rất mẫn cảm, mẹ đối tốt một chút, bằng không con sẽ rất khổ sở .”

Mẹ cô mắng cô là người không lương tâm, cô cười làm nũng.

Cô trở lại trước giờ cơm tối, Ôn Hi Thừa đã cùng Hạ Lỗi xưng huynh gọi đệ , không thể không nói năng lực xã giao của Hạ Lỗi là rất mạnh, ở chung gần nửa ngày, trên mặt Ôn Hi Thừa đã không còn vẻ bất an cùng xấu hổ như lúc mới tới, hai người ngồi ở trên giường chơi trò chơi điện tử, phi thường cao hứng.

Thấy cô cùng mẹ cô trở về, Ôn Hi Thừa vội vội vàng vàng xuống giường, trên gương mặt trắng nõn nổi lên màu hồng nhạt, cô hướng anh cười cười, còn chưa kịp nói đã bị Hạ Lỗi lôi vào phòng ngủ của cô.

Đóng cửa lại, hắn thần thần bí bí móc ra một cái hộp đưa cho cô xem.

Cô trước chưa từng thấy, không hiểu hỏi hắn” Vật gì vậy?”

“PSP, Sony sản phẩm mới nhất, trong nước còn không có, thời điểm Bắc Mĩ đưa ra thị trường là 300 đôla, chị, chị được a, 4 năm đại học lại còn có thể câu được rùa vàng, về sau em liền theo chị lăn lộn !”

Cô tại trên gáy hắn hung hăng vỗ một cái, đoạt lấy PSP trong tay hắn nói” Ai bảo em tùy tiện lấy đồ của người khác , mau trả lại đi!”

Hạ Lỗi một phen vội vàng giật ngược cái hộp trong tay cô trở lại, nhếch miệng cười nhạo nói ‘’ Chị thật cổ hủ ah, vì cái gì còn muốn em đi trả lại, em hiện tại nếu trả lại cho anh ấy, tin rằng anh ấy không bằng lòng chị có tin hay không?” nói xong hắn huýt sáo anh tuấn quay người bỏ lại một câu” dù sao em chính là thích anh rể này, chị phải giữ thật chặt đó!” rôi chạy như một làn khói.

Cô ngước lên nhìn trần nhà, cùng một cha mẹ sinh ra, vì cái gì khác biệt lại lớn như vậy?

Lúc ăn cơm tối, bên tay trái cô là cha của cô, bên tay phải là Ôn Hi Thừa, cha của cô không ngừng gắp rau cho cô, mà mẹ cô cùng Hạ Lỗi liền không ngừng gắp rau cho Ôn Hi Thừa, không khí có chút quỷ dị.

Cô nhìn thấy Ôn Hi Thừa tay đặt ở đùi không ngừng xoa xoa trên quần, cắn chiếc đũa cô hướng mẹ cô nói” Mẹ, Hi Thừa ăn không hết nhiều như vậy, mẹ nhiệt tình như vậy, sẽ đem anh ấy hù sợ .”

Mẹ cô trừng cô” Con xem nó gầy như vậy, lớn lên cao như thế mà cân nặng còn nhẹ hơn cả Hạ Lỗi.” nói xong dùng đũa gõ lên mu bàn tay Hạ Lỗi ” Con cũng đừng có chỉ chăm chăm lo ăn thịt, ăn chút rau đi, quần áo vừa mới mua năm trước đến bây giờ đã không thể mặc, phải giảm cân!”

Cô cố nhịn cười không dám nói nữa, Hạ Lỗi ủy khuất đem miếng xương sườn đặt ở trong bát Ôn Hi Thừa, anh cúi đầu, cả người vì cố nén cười mà rung lên, thanh âm phát run nói câu” Cảm ơn!”

Cô quay đầu, chứng kiến ánh mắt ba cô lướt qua cô dừng ở trên người Ôn Hi Thừa, sắc mặt lộ ra một loại yêu thương, cô vui mừng cười cười cúi đầu ăn cơm.

Cô đã sớm nói, Ôn Hi Thừa là hài tử khiến cho người khác đau lòng, trên người anh có một loại khí chất người ta trìu mến quả thực là già trẻ đều không tha!

Năm trước cuộc sống bận rộn mà bừa bộn, một tuần sau, Ôn Hi Thừa đã hoàn toàn sáp nhập vào gia đình của cô, mỗi sáng sớm, sẽ có dạng đối thoại đại loại như thế này.

Mẹ cô” Hạ Lỗi, Hi Thừa rời giường.”

Sau đó là thanh âm của Hạ Lỗi ” Mẹ gọi chị dậy trước đi!”

” chị của con ngày hôm qua ngủ muộn, để cho chị mày ngủ nhiều một lát, Hi Thừa, con trước đi rửa mặt, điểm tâm muốn ăn cái gì? mì sợi hay là mì hoành thánh?”

Tiếp theo là thanh âm ôn hòa của Ôn Hi Thừa mỉm cười ” Dì, ăn sợi mì đi, Hạ Thiên không thích ăn mì hoành thánh.”

” Mẹ, con muốn ăn mì hoành thánh!” Hạ Lỗi lớn tiếng kháng nghị.

“Được, ăn mì sợi.” trong bếp mẹ cô nói vọng lên.

” Ông trời ơi, thổ địa ơi, đây là cái đạo lý gì, mẹ, con mới là trụ cột của Hạ gia ah!”

Cuối cùng là tiếng kêu rên rỉ như giết heo…lại một ngày bắt đầu!

Buổi sáng hôm 30 tết, dán câu đối, quét hành lang, mọi người cùng don dẹp phi thường cao hứng, năm nay trong nhà có thêm một osin, đến buổi trưa hết thảy đều đã chuẩn bị thỏa đáng, Hạ Lỗi cùng ba cô loay hoay treo đèn lồng trước cửa, mẹ cô tại lúc phòng bếp làm vằn thắn, cô ở phòng khách xem tivi, Ôn Hi Thừa từ phòng ngủ đi ra nhìn xung quanh sau đó đi về hướng phòng bếp.

Cô nhìn bóng lưng của anh cảm thấy có chút uể oải, từ sau khi về nhà, anh và cô liền không thể nào ở cùng một chỗ, càng thích cùng Hạ Lỗi hoặc là lão béo thái thái của cô cùng một chỗ.

Cô cầm lấy quả táo gặm một nửa theo vào phòng bếp, sau đó chợt nghe đượ