c một đoạn đối thoại khiến cho vành mắt cô đều đỏ.
” Dì, Hạ Thiên không thích ăn mì hoành thánh, sao lại thích ăn sủi cảo?”
” Nó chính là khó hầu hạ, mì hoành thánh cùng sủi cảo không phải đều là dùng bột bao lấy nhân thịt hay sao, đều là bị dì làm hư .”
” về sau con cũng sẽ nuông chiều cô ấy, dì xem con bao sủi cảo như vậy được chưa?”
” đúng đúng, chính là như vậy, mỗi lần dì làm nó đều nhìn qua vậy mà hơn hai mươi năm chưa từng học được cách làm vằn thắn, kỳ thật nó chính là không để tâm đến, con xem con vừa học liền biết.”
Ôn Hi Thừa nhẹ nhàng cười nói” Con làm là được rồi.”
Mẹ cô thở dài một hơi” Từ bé nó đã thông minh, cũng nhu thuận hiểu chuyện, dì trên cơ bản không cần quan tâm, nhưng là nó so với những đứa trẻ khác sống nội tâm hơn, con đừng xem nó cả ngày không có tim không có phổi(thờ ơ) , kỳ thật tâm tư so với người khác đều chu đáo tỉ mỉ, các con đều là đứa trẻ ngoan, về sau cùng một chỗ tránh không được động tí là cãi vã , tính tình của nó bướng bỉnh, con nhường nó nhiều hơn một chút, con đối với nó tốt chúng ta sẽ ghi ở trong lòng , sau khi tốt nghiệp có thể tìm một công việc ổn định, 2 đứa có thể đến với nhau, chăm sóc chiếu cố lẫn nhau, chúng ta cũng yên tâm, ở chung cũng tốt, có cái gì khó khăn liền nói cho người nhà biết, dù sao đã phải quan tâm tới 2 đứa trẻ kia rồi , nhiều hơn một người cũng như nhau, lúc nào muốn về nhà liền gọi điện thoại trở về, dì sớm chuẩn bị, trong lòng cứ coi như đây trở thành nhà mình là được.”
Cô lau nước mắt trở lại phòng khách, không đầy một phút Ôn Hi Thừa từ phòng bếp đi ra, cũng không có nhìn cô trực tiếp đi vào phòng vệ sinh, cô rõ ràng nhìn thấy hốc mắt anh cũng hồng lên.
Về sau cô suy nghĩ, thời điểm khi Ôn Hi Thừa quyết định cùng người khác đính hôn, có từng nghĩ đến qua lão béo thái thái thiện lương không, sẽ trong nháy mắt do dự không?
Mà chuyện cô và anh chia tay, cô hai năm sau mới cùng mẹ cô nói, bà lúc ấy chỉ là thở dài một tiếng cái gì cũng chưa nói, không biết Ôn Hi Thừa có từng nghĩ tới quyết định kia của anh không chỉ làm cô bi thương!
Đêm 30 tết, ăn xong cơm tối, mọi người vây quanh một chỗ xem chương trình
cuối năm, kỳ thật các chương trình cuối năm đã sớm không còn được nhiều
người ưa thích, chỉ là truyền thống bao nhiêu năm, không muốn thay đổi,
cô và mẹ cô lần lượt ngồi ở trên ghế sa lon, Hạ Lỗi ngồi bên cạnh cô, ba người bọn họ sáu con mắt đồng loạt nhìn chằm chằm cái người đang ngồi
xổm pha trà- Ôn Hi Thừa
Đều nói uống trà là một môn nghệ thuật, nhưng nhìn thiếu niên ngồi chồm hỗm trên mặt đất trước mắt sắc
mặt chuyên tâm, cô cảm thấy pha trà là một môn nghệ thuật bí ẩn.
Cô cũng không hiểu rõ cái người kia, rõ ràng là một hài tử cả ngày cười
toe toét làm nũng với chơi xấu lại còn bày đặt nghiên cứu trà đạo, sự
kiên trì của anh trong mắt cha cô chính là tán thưởng, anh tuyệt không
phải vì ứng phó mà tạm thời nước tới chân mới nhảy, sau đó cô liền suy
nghĩ, là nguyên nhân gì làm cho một thanh niên mới 20 tuổi đầu lại am
hiểu nghệ thuật trà đạo như vậy?
Thời điểm tiếng chuông
vang lên 0 giờ, ngoài cửa sổ tiếng pháo nổ không ngớt, tưng chùm từng
chùm một tách ra thắp sáng cả bầu trời.
Mẹ cô đứng dậy đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm tất niên, ba cùng Hạ Lỗi cầm pháo trúc đi lên sân thượng bắn.
Cô quay đầu nhìn về phía Ôn Hi Thừa, mặt của anh hướng phía ngoài cửa sổ,
trên mặt không có bất kỳ biểu lộ, chỉ là ngơ ngác nhìn, khi cô đi qua
chứng kiến ưu thương trong mắt anh, tâm cô đau một cái.
Vào thời khắc này, có ai không tưởng niệm người nhà của mình, cô nghĩ anh nhất định là đang nhớ tới ông nội.
” Hi Thừa, mặc áo khoác, chúng ta xuống dưới đốt pháo hoa.” Cô nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc của anh, tận lực cười đến thoải mái.
Anh quay sang ngửa đầu nhìn vào cô, tròng mắt đen nhánh không hiểu cảm xúc
chợt lóe lên, sau đó liền nở nụ cười, vừa mới có vẻ mặt cô đơn như thế
đã khôi phục dáng vẻ tươi cười.
Anh nhẹ nhàng gõ đầu cô, áp gò má của anh lên má cô mà cọ cọ, tiếp nhận áo khoác trong tay cô
đưa, mặc vào, đứng lên đi về hướng sân thượng, cô nhìn bóng lưng gầy của anh, mím môi sống mũi có chút cay cay.
Đi xuống lầu, ba cùng Hạ Lỗi đang loay hoay đốt pháo trúc, mẹ cùng hàng xóm đứng chung
một chỗ nói chuyện phiếm, Ôn Hi Thừa mặc áo lông dày đứng bên cạnh cô.
Lầu trên lầu dưới hàng xóm không ngừng đánh giá anh, vài câu thì thầm gần đó theo âm thanh pháo trúc truyền vào tai cô.
‘’ Đứa trẻ kia chính là bạn trai của Hạ Thiên nhà bà sao?’’
“Đúng thế, tính tình cũng đặc biệt tốt, với Hạ Thiên nhà bà thực xứng!”
‘’ Vóc dáng cũng cao, tôi cũng thích con rể mình cao trên 1m8”
……
Như thế như thế!
Mẹ cô ngoài miệng khiêm tốn , nhưng ánh mắt nhìn về phía bon họ không dấu nổi vẻ tự hào.
Cô cảm thấy có chút xấu hổ, quay đầu chứng kiến người bên cạnh bên tai
cũng ửng đỏ, cô kéo cánh tay của anh cười nói” Lớn lên thật là đẹp mắt!”
Ôn Hi Thừa đem biểu tình trên gương mặt chôn trong khăn xoay người tại bên tai cô thấp giọng nói” Có làm cho em tăng thể diện không?”
Cô cúi đầu cười ra tiếng, gật đầu” Có thêm, có thêm!”