?”
Khuôn mặt lạnh lùng của Kiều Trạch trở nên dịu dàng hơn, trầm giọng nói: “Đi làm! Cùng đi nhé!”
Tả Á không muốn để ý đến anh, tuy nhiên vẫn không nhịn được lên tiếng:
“Nhưng…..Hiện tại anh đang thế này mà vẫn cố đi làm sao? Chân vẫn chưa
khôi phục mà, bác sĩ đã dặn, anh cần nghỉ ngơi, có chuyện gì thì bảo cấp dưới của anh làm…..”
Kiều Trạch nhìn khuôn mặt của Tả Á nhăn lại, dáng vẻ lo lắng, sốt ruột,
trong lòng anh khẽ động, không nhịn được vươn tay kéo tay cô, ôm lấy cô, con ngươi sáng quắc nhìn cô, thận trọng hỏi: “Em đang lo lắng cho anh
sao?”
Tả Á nhất thời cứng họng, kinh ngạc nhìn Kiều Trạch, rồi đột nhiên rời
khỏi lồng ngực của anh, có chút bối rối đáp: “Chân là của anh, muốn làm
gì cũng là chuyện của anh, tôi chỉ không muốn mình áy náy cả đời thôi.
Dù sao chân anh bị thương thành như vậy cũng liên quan trực tiếp đến
tôi.”
Nét mặt Kiều Trạch chợt trở nên cứng ngắc, hóa ra cô nghĩ như thế, cô biết
được tại sao anh bị thương, cho nên bởi vì tự trách và áy náy cô mới hòa nhã với anh hơn một chút, mới bằng lòng chăm sóc anh. Ánh mắt ảm đạm
nhìn Tả Á, anh xoay người khó khăn bước ra cửa. Khoảnh khắc trước khi ra khỏi cửa, anh khẽ nghiêng đầu, khuôn mặt lạnh lùng của anh càng thêm
lạnh lẽo, “Là anh tự mình đa tình….. Vết thương của anh em không cần
phải áy náy, không phải vì em.” Nói xong mở cửa rời đi.
Hóa ra không phải là anh đã có hi vọng.
Tả Á bảo dì Lâm trưa mỗi ngày đều phải hầm canh, làm vài món ăn bổ dưỡng
giúp vết thương mau lành, sau đó bảo Từ Bân lái xe mang đến công ty cho
Kiều Trạch.
Mỗi buổi tối, Kiều Trạch xử lý một vài công việc ở phòng khách xong mới đi
ngủ, khi đó Tả Á đã ngủ rồi. Hai người mỗi tối cùng ngủ trên một giường
nhưng lại rất ít khi trò chuyện cùng nhau, có thể nói là đồng sàng dị
mộng.
Anh thường nằm xuống cạnh cô, ngắm nhìn cô, rồi sau đó ôm chặt cơ thể mềm
mại kia vào lòng. Chỉ có lúc này cô mới không đối chọi gay gắt với anh,
nghe lời rúc vào lồng ngực anh ngủ một cách yên bình.
Chân của Kiều Trạch đang dần dần hồi phục, cuộc sống của hai người vẫn như
trước đây, Tả Á vẫn chen chúc trên xe buýt để đi làm, nhìn từng khuôn
mặt khác nhau, nét mặt khác nhau.
Chủ nhật, Chung Tĩnh hẹn Tả Á ra ngoài dạo phố, hai người đi đến con phố
phồn hoa nhất thành phố, Tả Á không nhịn được lại nhớ đến Chung Dương,
nơi này có biết bao nhiêu hồi ức của hai người, nhưng bây giờ hồi ức
cũng chỉ là hồi ức mà thôi…..
Sau khi hai người vào siêu thị, đều tự đi mua quần áo cho mình. Chung Tĩnh
chạy tới quầy chuyên bán đồ lót nam, nghiêm túc chọn, cái nào mặc thấy
thoải mái, hình dáng cái nào đẹp…
Chung Tĩnh quay đầu nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Tả Á, cười nói: “Mình nói
này Tiểu Á, cậu đỏ mặt cái gì chứ? Trông cứ như ăn trộm ấy!”
Tả Á cau mày, “Trịnh Lỗi nhà cậu không tự đi mua những thứ này sao?”
Chung Tĩnh nhìn Tả Á từ trên xuống dưới, đẩy cô một cái, “Mình nói này, kết
hôn lâu như vậy, ngay cả một cái quần lót cậu cũng chưa từng mua cho
Kiều Trạch à?”
Tả Á nhỏ giọng nói: “Anh ấy luôn tự làm chuyện của mình…..”
Chung Tĩnh xem thường, “Mình nói cậu đấy, phải có chút tự giác khi làm vợ
người đi chứ. Dù thế nào đấy cũng là chồng cậu mà. Với lại, hiện tại
chân anh ấy như vậy, sao có thể ra ngoài dạo phố được, loại đồ riêng tư
này cậu còn mong đợi anh ấy sẽ sai bảo thư ký đi mua hả? Cậu có não hay
không đấy? Hôm nay cùng mua với tớ đi, mau!”
Tả Á cứ như thế bị Chung Tĩnh lôi kéo, chọn qua loa vài cái quần lót của
nam và quần áo mặc vào mùa thu, mua cả một đống, cà thẻ trả tiền xong
hai người mới ra khỏi siêu thị. Điện thoại Tả Á đột nhiên vang lên, vừa
nhìn thấy mẹ mình gọi cô vội bắt máy.
“Mẹ ạ!”
“Tiểu Á, con đang ở đâu đấy?”
“Dạ…..Con đi với Tiểu Tĩnh.”
“Chân Kiều Trạch vẫn chưa đi tái khám, con đi cùng nó đi, kiểm tra xem tình
hình hồi phục thế nào. Nhớ đừng chậm trễ đấy! Chẳng biết nó đang bận gì
nữa, nhưng bận rộn thế nào thì thân thể vẫn là quan trọng nhất. Giờ con
đến công ty, bảo nó đi tái khám đi, chủ nhật còn không nghỉ ngơi, bảo đi tái khám thì chỉ nói biết rồi…..”
“Vâng, vâng, mẹ à, con biết rồi, con sẽ đi tìm anh ấy, rồi đưa đến bệnh viện
tái khám, mẹ đừng kích động. Anh… anh ấy dạo này rất bận. Con cúp trước
đây.”
“Khám xong thì đến đây ăn tối!”
“Vâng, mẹ.”
Tả Á nói chuyện điện thoại với mẹ xong rồi nói với Chung Tĩnh: “Xin lỗi
Tiểu Tĩnh, Thái hậu nhà mình ra lệnh rồi, mình đi trước nhé, hôm khác
lại gặp!”
“Được, cậu đi đi!”
Sau khi hai người tạm biệt, Tả Á gọi xe đến công ty Kiều Trạch. Trong tay
còn cầm rất nhiều đồ, Tả Á lười đi lên, nhưng cầm cả đống đồ trên tay
thế này rất bất tiện, cô buộc lòng phải lên tầng 28.
Đi tới trước cửa, Tả Á đang định gõ cửa thì cửa lại đột nhiên mở ra, Tả Á lại nhìn thấy người phụ nữ có mái tóc tảo biển nọ.
Người phụ nữ mỉm cười nói: “Chị dâu!”
“Chào cô!” Tả Á chào hỏi đơn giản, không biết vì sao, cô không có thiện cảm
với người phụ nữ trước mắt này, đang muốn nghiêng người bước vào, chân
bị vướng vào thứ gì đó, cả người nhào thẳng về phía trước, Tả Á đau đớn
kêu lên một ti
