watch sexy videos at nza-vids!
Chỉ "sex" Không "yêu"

Chỉ "sex" Không "yêu"

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217263

Bình chọn: 10.00/10/1726 lượt.

lại, cô thấy bộ đồ quen thuộc, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt quen thuộc, một khuôn mặt lạnh lùng tuấn

mỹ, con ngươi đen láy trong trẻo mà lạnh lẽo.

Thì ra cô va vào lồng ngực Kiều Trạch. Cô ngây người hỏi: “Chân hồi phục tốt chứ?”

“Hồi phục rất tốt.”

“Chúng ta có thể đi được chưa?”

Con ngươi lạnh lùng của Kiều Trạch nhìn Tả Á, nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cô, khuôn mặt lãnh đạm khẽ động, “Đi đâu thế?”

Tả Á khựng một chút, không khỏi giải thích: “Mới vừa rồi… gặp được người

bạn học thời phổ thông cho nên mới nói chuyện mấy câu.” Tả Á nói xong

lại chợt thấy hối hận, tại sao mình phải nói dối chứ, tại sao lại không

nói thật, tại sao…..?

Kiều Trạch không hỏi thêm gì nữa, ôm lấy bả vai cô, lạnh lùng nói: “Có thể đi rồi.”

Tả Á và Kiều Trạch quay về nhà Điền Văn Lệ, cùng nhau ăn tối. Lòng Tả Á vẫn thấp thỏm không yên.

Sau khi ăn cơm hai người lập tức về nhà, Tả Á tắm xong mới phát hiện ra

những đồ cô mua cho Kiều Trạch đều không còn, nhớ kĩ lại có lẽ cô đã làm mất lúc đuổi theo Chung Dương, điều đó cho thấy lúc đó cô mất bình tĩnh đến thế nào. Ngay khi vừa nhìn thấy Chung Dương, cô đã hoàn toàn mất đi lý trí, hoảng hốt lúng túng như cô bé ngốc nghếch lỗ mãng hồi trung

học.

Tả Á dừng lau tóc, ngơ ngác ngồi tại chỗ, may mà Kiều Trạch không hỏi đồ

đâu. Những thứ nhỏ nhặt ấy cho dù mất đi thì có lẽ Kiều Trạch cũng không để ý đến.

Kiều Trạch bước ra từ phòng sách, thấy Tả Á tóc vẫn còn ướt, ngồi ngẩn người trên sofa, cô đang nhìn chằm chằm TV, nhưng vẻ mặt lại thẩn thờ, ánh

mắt trống rỗng. Trái tim Kiều Trạch đau nhói, nhớ lại sự vội vàng, hốt

hoảng của Tả Á khi đuổi theo Chung Dương, anh biết cô đang nhớ tới người kia.

Anh đi tới, cúi người vươn cánh tay mạnh mẽ, một tay bế ngang Tả Á, Tả Á

liền hoàn hồn, kinh ngạc la lên: “Kiều Trạch, anh thả tôi xuống, chân

của anh vẫn còn bị thương đấy…..!”

Kiều Trạch lạnh lùng nhìn cô, cũng không chịu thả cô xuống, đi thẳng vào

phòng ngủ, bước đến chiếc giường lớn mà hai người đã từng triền miên vô

số lần, anh mạnh mẽ đè cô phía dưới, con ngươi đen nhìn cô chằm chằm,

trầm giọng nói: “Không thể ôm người phụ nữ của mình, còn cần chân để làm gì?”

Tả Á nhìn Kiều Trạch, cảm giác anh có điều gì đó khác thường, nhưng không

nói ra được khác thường ở chỗ nào, đành phải nói: “Được rồi, tôi muốn

ngủ, ngày mai còn phải đi làm!”

Kiều Trạch nghĩ đến cuộc gặp mặt của Tả Á và Chung Dương lúc chiều, không

nhịn được hôn môi Tả Á, muốn đoạt lấy suy nghĩ của cô, để trong đầu cô

không thể nghĩ đến người đàn ông kia nữa.

Tả Á vốn tâm đang phiền muộn trong lòng, nào có tâm tình để đối phó với

Kiều Trạch, cô đẩy anh ra, mặc dù biết không thể kháng cự được anh,

nhưng vẫn không nhịn được mà chống đối: “Kiều Trạch, tôi không muốn, tôi muốn ngủ, anh mau đứng lên đi!”

Đúng vậy! Cô không thể nào kháng cự được với anh, bởi vì Kiều Trạch không

biết cái gì gọi là buông tha, anh vẫn mạnh mẽ xông vào cô, dường như còn dùng sức hơn trước kia, dường như muốn nghiền nát thân thể cô, nhập

thân thể của cô vào trong xương máu của anh, hòa làm một thể, không phân ra nữa, muốn tách cũng không cách nào tách được.

Kiều Trạch nâng mặt Tả Á lên, mạnh bạo nghiền nát đôi môi mềm mại của cô,

cất giọng khàn khàn bên tai cô: “Tiểu Á, anh là ai? Gọi tên anh đi!”

Tả Á cau mày, nhắm chặt hai mắt, bị động tiếp nhận sự cuồng nhiệt khác

thường của anh. Anh càng dùng sức, thân thể của cô càng mất khống chế,

cô không gọi tên anh, mà bị ép đến khóc lên…..

Sau cơn kích tình, Tả Á mê man ngủ thiếp đi, Kiều Trạch lại không buồn ngủ, dưới ngọn đèn nhỏ mờ nhạt, anh ngắm nhìn vẻ mặt say ngủ của Tả Á.

Cô cau mày, đôi môi anh đào khẽ cười, nhưng khóe mắt lại rơi lệ. Kiều

Trạch không nhịn được duỗi ngón tay ra lau đi giọt lệ rơi trên khóe mắt

cô. Rồi lại nghe được trong giấc mộng cô đang nỉ non điều gì đó, dù mơ

hồ không rõ, nhưng Kiều Trạch lại nghe thấy rõ ràng.

Ngón tay Kiều Trạch khựng lại tại chỗ, vẻ đau thương tràn đầy trong mắt,

trái tim như bị dao cắt, lại như bị đục một lỗ, dù làm cách nào cũng

không thể lấp đầy được.

Chung Dương! Cô đang gọi tên Chung Dương.

Sau khi Chung Dương ra đi, cô đã khép kín lòng mình, không cho anh bước

vào. Chung Dương vừa trở lại, lòng cô đã liền mở ra, để cho người khác

tiến vào, nhưng người đó vẫn không phải Kiều Trạch anh.

Trong lòng cô chỉ có người nọ, trong mộng cô cũng chỉ có người nọ, trên bờ

môi cô cũng chỉ thốt ra tên người ấy. Trái tim Kiều Trạch đau đớn thắt

chặt lại.

Anh chiếm được con người Tả Á, nhưng không thể chiếm được lòng cô. Anh nên tiếp tục kiên trì hay buông tay đây…..?

**

Giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, Kiều Trạch vẫn rất bá đạo, lạnh lùng,

nhưng vẫn chu đáo quan tâm đến cô như trước. Tả Á cũng vẫn quen thói

ngẩn người xem ti vi.

Chung Dương đột nhiên xuất hiện, lại đột nhiên biến mất, không hề liên lạc lại khiến Tả Á thẫn thờ như người trong mộng.

Đúng vậy, bọn họ thậm chí còn không hề để lại cách liên lạc, có lẽ cũng cảm

thấy là không cần thiết, nhưng trong lòng cô dường như vẫn có chút