Pair of Vintage Old School Fru
Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326173

Bình chọn: 9.5.00/10/617 lượt.

hắn.

Vân Phỉ nói: “Hết chim thì bẻ ná, lệ này trong sử sách đã có vô số, mẫu phi phải quyết định cho sớm, đừng để lỡ thời cơ.”

Cho dù Vân Phỉ đã nói thế nhưng Lâm Thanh Hà vẫn không chịu biểu lộ ý nghĩ thật sự của mình.

Vân Phỉ biết trong lòng nàng ta vẫn còn đề phòng mình nên nói: “Mẫu phi, nói thật thì con cứ tưởng phụ hoàng đăng cơ rồi, mẹ con là chính thất thì đương nhiên phải được lập làm hoàng hậu, ai mà ngờ… Nếu mẹ con và A Tông đã không có hy vọng thì con mong mẫu phi sẽ làm hoàng hậu, bởi vì mẫu phi làm hoàng hậu thì sẽ không đối phó con và A Tông. Nếu Đức phi làm hoàng hậu, Vân Thừa Cương làm thái tử thì tính mạng của con và A Tông sẽ rất đáng lo. Cho nên con nghĩ cho mẫu phi cũng chính là lo nghĩ cho mình, mẫu phi đừng lấy làm lạ. Sau này nếu có chuyện gì cần đến con thì con sẽ cố hết sức giúp đỡ mẫu phi.”

Mục đích Lâm Thanh Hà đến đây chính là vì chuyện này, không ngờ Vân Phỉ lại chủ động đề xuất đến. nàng ta mừng thầm trong bụng nhưng ngoài mặt thì vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “A Phỉ, sau này ta sẽ không bạc đãi con và A Tông, con cứ yên tâm.”

“Mẫu phi, người cũng sắp sinh rồi, nhất định phải cẩn thận với thái giám cung nữ bên cạnh mình.”

Lâm Thanh Hà gật đầu: “Ta sẽ cẩn thận.”

Tiễn Lâm Thanh Hà đi, Tô Thanh Mai từ nhà sau đi ra, hỏi: “A Phỉ, nàng ta đến làm gì thế?”

“Đến tìm đồng minh.” Vân Phỉ đỡ Tô Thanh Mai, thở dài một hơi. “Mẹ, nói ra thì nàng ta cũng là người đáng thương. cha không hề quan tâm đến nàng ta và đứa con trong bụng. Theo con thấy, cha chỉ mong sao trên đường đi xóc nảy, cái thai chết trong bụng thì mới tốt.”

Tô Thanh Mai nói. “Tội lỗi thật, dù gì thì đó cũng là con của ông ấy.”

“Mẹ, mẹ nghĩ xem tại sao cha chưa chịu lập hậu? Giờ là lúc quan trọng, ngoại trừ lập Lâm Thanh Hà thì lập ai cũng đắc tội với Lâm Thanh Phong, nhưng trong lòng ông ấy lại không muốn lập Lâm Thanh Hà, cho nên cứ để đấy, đợi giải quyết xong Ngô Vương thì nhất định sẽ lập Triệu Hiểu Phù làm hoàng hậu.”

Tô Thanh Mai nói: “Ông ấy đúng là yêu thương vị quận chúa kia, không sợ nửa đêm người ta giết mình sao chứ.”

“Triệu Hiểu Phù không phải là loại phụ nữ trung liệt gì. Quen sống trong giàu sang phú quý, nhất định là tham sống sợ chết. Giết cha rồi thì nàng ta chỉ có một con đường chết. Nếu nàng ta muốn chọn cách thức chết chung quyết liệt này thì sớm đã làm khi bị cha chiếm đoạt rồi, sao còn chờ tới hôm nay.”

Tô Thanh Mai nói: “Ta lại hy vọng Triệu Hiểu Phù có thể một kiếm giết chết ông ấy.”

“Không cần Triệu Hiểu Phù ra tay con cũng có thể rửa hận cho mẹ.” Vân Phỉ cười tươi tắn. “Phụ hoàng yêu thương nàng ta như yêu tính mệnh, con tính thả Triệu Hiểu Phù đi, khoét một lỗ trong tim ông ấy, như thế còn khiến ông ấy đau hơn là đâm cho ông ấy một nhát.”

“Con định thả nàng ta? Hậu cung canh gác nghiêm ngặt, con đừng làm gì manh động. Cha con đã mất hết tính người, trở mặt vô tình, nếu biết là do con làm thì chắc chắn sẽ lấy mạng con mất.” Tô Thanh Mai biết con gái mình từ nhỏ đã có nhiều sáng kiến, nhưng sau khi thấy được sự vô tình và tàn nhẫn của Vân Định Quyền thì nàng ta vẫn lo là con gái mình không đấu lại hắn.

Vân Phỉ cười nói: “Đương nhiên là con sẽ không để ông ấy biết là do con làm. Mẹ cứ yên tâm đi, con tự biết chừng mực.”

Tô Thanh Mai thở dài một hơi, đặt một nắm tóc vào tay Vân Phỉ.

Lúc này Vân Phỉ mới phát hiện một lọn tóc phía sau của mẹ đã không còn nữa, nàng vội vàng hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại…”

Tô Thanh Mai cười ảm đạm. “A Phỉ, lòng mẹ đã quyết thế rồi, con đưa nắm tóc này đến cho Vân Định Quyền, nói mẹ muốn đi Ân Minh tự, nếu ông ta không chịu thì mẹ sẽ cạo đầu tu ở trong cung.”

Vân Phỉ rưng rưng nước mắt, nói: “Mẹ, thật sự phải làm thế sao?”

Tô Thanh Mai cười thê lương. “Mẹ đã hồ đồ cả nửa đời người rồi, nhưng chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ.”

Vân Phỉ thấy mẹ mình đã quyết thế thì đành phải nghẹn ngào đáp ứng, cầm lấy mớ tóc của mẹ đi về phía Đức Dương Điện.

Noãn Các ở phía đông của Đức Dương Điện chính là ngự thư phòng. Tiền Trung đứng trước cửa, từ xa nhìn thấy Vân Phỉ thì hắn đã vội tươi cười hớn hở chạy ra đón, cong lưng hành lễ: “Xin thỉnh an công chúa, hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương, công chúa đợi một lát để lão nô vào bẩm báo.”

“Đa tạ Tiền công công.” Vân Phỉ đưa mắt nhìn theo bóng dáng lanh lợi của hắn, thầm nghĩ có ngân lượng đúng là tiện lợi, tờ ngân phiếu năm ngàn lượng đã mua được Tiền Trung, có nhiều chuyện cũng trở nên dễ dàng hơn, muốn có được tin tức cũng không cần tốn sức.

Lúc này Vân Phỉ đột nhiên nhớ tới lời của Úy Linh Tuệ. “Bà ta yêu tiền nhất, cha con tốn rất nhiều tiền bà ta mới chịu gả cho cha…” chỉ là lời trẻ con nói bừa nhưng Vân Phỉ nghe được vẫn rất chói tai và đau lòng.

Nếu Úy Đông Đình chưa từng nói thế thì sao một đứa trẻ như nó lại biết chuyện này? Ở trong lòng y, nàng chẳng qua chỉ là một phụ nữ yêu tiền như mạng, cho nên chỉ cần dùng mười sáu đĩnh vàng, mấy vạn lượng bạc là có thể mua được trái tim nàng.

Nàng cũng thật là ngốc, chỉ thế mà bị y làm cảm động, cứ tưởng rằng mình đã nhận thấy được tình cảm phía sau ngân lượn