Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324752

Bình chọn: 8.5.00/10/475 lượt.

g cần gọi điện thoại cho tôi."

"Vân Thiên, chuyện tôi đã nói, anh suy tính như thế nào?" Âm thanh yêu mị của Lệ Tây Á truyền đến, lộ ra một cỗ âm lãnh lạnh lẽo.

"Lệ Tây Á, tôi sớm cũng đã nói, cô tìm lộn người, tôi sẽ không đồng ý với cô." Lưu Vân Thiên vội vã cúp điện thoại, lo lắng trở lại chỗ ngồi, lại thấy nơi đó chỉ còn lại một mình Liêu Phàm.

"Phàm, giám đốc bọn họ đâu rồi?" Lưu Vân Thiên nhìn bốn phía, lại không phát hiện người muốn tìm.

"Giám đốc cùng Khả Nhi đã về nhà. Nhìn bộ dáng giám đốc giống như không nhịn được." Liêu Phàm buồn cười lắc đầu. Vừa nghĩ tới thấy giám đốc con mắt đốt lửa sâu, Liêu Phàm không nhịn được cảm thấy buồn cười.

Nghe được lời nói Liêu Phàm, trên mặt Lưu Vân Thiên hiện đầy lo lắng. Anh ta lạnh nhạt nói: "Phàm, anh đưa em về nhà."

Liêu Phàm đỏ mặt, thẹn thùng len lén nhìn Lưu Vân Thiên: "Thiên, không thể đi "

"Thế nào? Mắc cỡ ngại ngùng." Lưu Vân Thiên cau mày nhìn mặt đỏ bừng của Liêu Phàm, vẻ đẹp của cô cùng Khả Nhi không giống nhau, Khả Nhi hoạt bát nghịch ngợm, mà Liêu Phàm lại dịu dàng lịch sự tao nhã , họ giống như một luồng gió xuân thổi qua khiến người ta cảm thấy thoải mái.

"Em muốn đến nhà của anh." Liêu Phàm lấy hết dũng khí, nói ra lời nói trong lòng

Editor: Sendyle

Tim Lưu Vân Thiên đập mạnh, loạn nhịp nhìn Liêu Phàm không trả lời, Liêu Phàm nén lệ đứng dậy, đưa lưng về phía Lưu Vân Thiên nói xin lỗi: "Thiên, thật xin lỗi, em không nên" .

Lời của cô còn chưa nói hết, Lưu Vân Thiên đã ôm cô vào trong ngực.

Bàn tay Lưu Vân Thiên nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc của Liêu Phàm, thật sâu ngắm ánh mắt xinh đẹp của Liêu Phàm, giọng trầm thấp tràn đầy sức quyến rũ hỏi: "Phàm, có phải rất muốn anh?"

Liêu Phàm ủy khuất gật đầu một cái. Lần này Lưu Vân Thiên chỉ vừa đi chừng mấy ngày, lâu ngày việc gần gũi như hình với bóng, ngày ngày ở bên anh đã hình thành thói quen, mấy ngày không gặp làm cô cảm giác rất cô độc. Cô thật nhớ anh, muốn nhào vào trong ngực Lưu Vân Thiên, cả đời không đứng lên.

Lưu Vân Thiên nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt Liêu Phàm, dịu dàng dụ dỗ nói: "Chúng ta về nhà."

Kéo tay nhỏ bé mịn màng của Liêu Phàm , ánh mắt Lưu Vân Thiên giống như tình thương yêu của người anh dành cho đứa em gái yêu vậy, cưng chiều nhìn Liêu Phàm.

Liêu Phàm mắc cỡ cúi đầu, trên mặt xinh đẹp thoáng qua trên mặt hồng hào.

Đi ra cửa chính khách sạn, Lưu Vân Thiên ngẩng đầu lên, nhìn ánh trăng sáng, trong lòng cúi đầu thở dài.

Trăng chiếu sáng thật đẹp hiện lên khuôn mặt sáng ngời đáng yêu của người trong lòng anh. Giờ phút này trong tim của anh ta tràn đầy ưu thương, ưu thương nhàn nhạt .

Thấy Lưu Vân Thiên đứng bất động, Liêu Phàm giật nhẹ ống tay áo của anh, nhút nhát nói: "Phàm, lái xe đã tới."

Nghe lời cô nói Lưu Vân Thiên anh mới từ mê hồi phục lại tinh thần, nhận lấy chìa khóa trong tay tiểu đệ ở bãi đậu xe, ôm Liêu Phàm ngồi vào trong xe.

Xe như tên rời hướng về đường về nhà anh, Liêu Phàm mặt ước mơ mím môi cười khẽ. Kể từ sau lần đầu tiên, cô đã trở thành khách quen nhà Lưu Vân Thiên, ban đêm sau lửa kia nóng triền miên, cô thích nhất nằm ở chiều rộng trên ngực Lưu Vân Thiên nghỉ ngơi, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dán vào lồng ngực anh, sẽ làm cô có một loại cảm giác hạnh phúc, giống như anh ta chính là chồng của cô, mà cô là người vợ xinh đẹp của anh.

Từng cái ôm nhau ban đêm, cũng sẽ để cho lòng của cô trầm luân.

Đường Chá vội vàng ôm Lâm Khả Nhi đi xuống xe, thân thể của hai người thật chặt giao xoa ở chung một chỗ, ai cũng không nguyện ý rời nhau. Khi bọn anh họ vừa nhiệt tình hôn, vừa lúc đi vào phòng khách, bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh Lance ho nặng.

Bị bác Lance thấy.

Lâm Khả Nhi ngượng ngùng vùi vào trong ngực Đường Chá, trộm nhìn về phía Lance.

Chỉ thấy Lance cung kính đứng ở bên sofa, mặt lúng túng nháy mắt bọn họ. Lâm Khả Nhi tò mò theo hướng Lance chỉ dời đi tầm mắt hướng trên ghế sa lon, thế nhưng thấy một người ông lão mái tóc đều trắng trừng mắt ngồi ở trên ghế sa lon, mặt không vui, bộ dáng mím chặc môi khiến Lâm Khả Nhi cảm thấy buồn cười.

Đây là ai, sao lại có lão đầu ở đây? Nhìn khuôn mặt có điểm nhìn quen mắt! Rốt cuộc đã gặp qua ở nơi nào?

Lâm Khả Nhi nâng mắt đẹp, đôi mày thanh tú trầm tư, lúc này nghe người đàn ông tràn đầy uy nghiêm mở miệng: "Đứa con bất hiếu! Cha anh ra tù cũng không biết đi đón, chỉ biết cùng phụ nữ ăn chơi lêu lỏng! Còn không qua đây quỳ xuống cho ta!"

Lời của ông lão khiến Lâm Khả Nhi nhất thời mắt choáng váng, cô trợn to đôi mắt tràn đầy ngạc nhiên, chỉ vào lão đầu thét chói tai: "Anh Chá, ông ta ông ta là cha của anh Chá?"

Đường Chá gật đầu một cái, sau đó đối với người đàn ông nói: "Cha, con mới từ Italy trở lại, không thể đón cha ra tù, cha đừng nóng giận."

"Ta có thể không tức giận sao? Nếu không phải là Lệ Tây Á đi đón ta...ta làm sao trở về cũng không biết." Ông lão thổi râu ria, trừng tròng mắt, bộ dáng tức giận khiến Lâm Khả Nhi không nhịn được cười duyên .

Thật là càng xem càng thú vị. Nhìn cha Đường mặt giận tức, Lâm Khả Nhi không khỏi nhớ tới chuyện ông ta hại


Polly po-cket