i của anh. Cô ngẩng đầu, vô tội nói: “Chẳng phải giải thích hay không là do anh quyết định sao? Anh
không muốn nói thì em hỏi cũng vô ích, chẳng phải sao?”.
Thẩm Quân Tắc cau mày, “Vì thế nên em không hỏi gì?”. Thấy cô không hề bận tâm đến thông tin gây chấn động như vậy, lại còn ngồi đó
gọt hoa quả, Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, giật lấy quả táo trên tay
cô vứt xuống bàn, “Anh không giải thích em cũng mặt kệ, đúng không?
Trong lòng em, rốt cuộc có bận tâm một chút…”.
“Này, tay em…”. Lời chất vấn tức giận của Thẩm Quân Tắc bị Tiêu Tinh khẽ ngắt ngang, sắc mặt liền sầm xuống.
Lúc nãy đưa tay lấy quả táo dùng sức quá mạnh, Tiêu Tinh lại
đang căng thẳng, ngón tay không cẩn thận quệt vào con dao gọt hoa quả,
bị chảy máu. Tiêu Tinh nhìn ngón tay chảy máu, quay sang lườm anh đầy
trách móc, “Sao anh lại hung dữ với em như thế, có phải em bảo đám phóng viên ấy theo dõi anh đâu. Anh muốn hung dữ thì đi tìm Phương Dao mà
hung dữ chứ?”.
“Xin lỗi, anh…”. Nhìn thấy máu trên ngón tay của cô, Thẩm
Quân Tắc vừa ăn năn vừa thấy đau lòng, nhẹ nhàng cầm tay cô, khẽ đưa lên miệng, hút hết máu chảy trên đó, dịu dàng hỏi, “Đau không?”.
“…”. Mặt Tiêu Tinh đỏ bừng. Cô vội vàng rụt tay lại, ấp úng nói, “Không… không sao…”.
Thẩm Quân Tắc vẫn không yên tâm, “Chỗ em có băng urgo không, anh đi tìm băng cho em…”.
“Em… em tự làm”. Tiêu Tinh vội vàng lấy băng urgo trong ngăn kéo rồi băng ngón tay lại.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, khẽ nói: “Vậy… lời giải thích của anh em có nghe không?”.
“Vâng”. Tiêu Tinh gật đầu.
Thẩm Quân Tắc nghĩ một lúc rồi nói sơ qua: “Anh và Phương Dao lớn lên bên nhau từ nhỏ. Cô ấy là bạn thân nhất của anh. Bọn anh hoàn
toàn trong sáng, không hề có dây dưa về chuyện tình cảm. Hôm nay đến
khách sạn chẳng qua là ăn bữa cơm, em đừng nghĩ nhiều”. Anh ngừng một
lát rồi khẽ bổ sung, “Phương Dao đã có người yêu. Anh… cũng thế”.
“Vâng”. Tiêu Tinh ngoan ngoãn gật đầu, không hề để ý đến ý nghĩa của ba từ “Anh cũng thế”.
Thẩm Quân Tắc quay sang nhìn cô, “Em tin không?”.
Tiêu Tinh nghĩ một lúc, mỉm cười gật đầu, “Vâng, em thấy anh
là người chính trực. Nếu giữa anh và Phương Dao có gì gì đó, anh không
cần phải giấu em đi vụng trộm, trực tiếp ký vào đơn ly hôn rồi lấy cô ấy chẳng phải là xong sao… Bảo anh ký đơn anh không ký, vì thế… em tin
giữa hai người không có gì”.
Lúc quan trọng cô nàng này không ngốc chút nào. Chỉ là gặp
sóng gió tin đồn lớn như vậy mà cô lại không nổi giận, thậm chí không
ghen tuông chút nào khiến Thẩm Quân Tắc rất không cam tâm. Có điều, từ
trước tới nay cô đều “phóng khoáng” như thế, lần này không cười và nói
“Hai người rất đẹp đôi, anh mau theo đuổi chị ấy đi” thì đã được coi là
tiến bộ vượt bậc rồi.
Thẩm Quân Tắc hạ thấp giọng, nói từng câu từng chữ: “Tiêu Tinh, những lời anh nói em đều tin, đúng không?”.
Tiêu Tinh gật đầu, “Vâng, cơ bản là thế”.
Thẩm Quân Tắc im lặng rất lâu, đột nhiên quay sang, nghiêm túc nhìn cô.
“Vậy anh nói, anh thích em, em có tin không?”.
Nghe thấy giọng nói trầm lắng của anh nói ra lời tỏ tình đơn
giản và thẳng thắn như vậy, Tiêu Tinh chỉ thấy sững sờ, không nói được
lời nào.
Lẽ nào cô đang mộng du sao, nghe thấy Thẩm Quân Tắc nói… thích cô?
Đây đúng là lời nói đùa tẻ nhạt nhất mà cô từng nghe.
Ngay từ lúc bắt đầu Thẩm Quân Tắc đã thấy cô chướng mắt, vì
thế mới giấu diếm thân phận đưa cô đến khách sạn. Về sau kết hôn với cô
cũng chỉ là lợi dụng cô để đạt được mục đích của mình mà thôi. Sau khi
kết hôn sống chung một thời gian, anh thường xuyên nổi nóng vô cớ. Buổi
sáng bắt cô phải dậy nấu bữa sáng bằng được, buổi tối lại đi làm về sớm, soi mói thói quen sinh hoạt của cô, tìm mọi cách giày vò cô… Lẽ nào
cách ngược đãi người khác và ngược đãi mình như thế này có thể gọi là
thích?
Bộ não của Tiêu Tinh xoay mấy vòng mà vẫn không tin Thẩm Quân Tắc lại nói thích mình.
Thẩm Quân Tắc thấy Tiêu Tinh nhanh chóng chìm vào trạng thái tự thôi miên, hoàn toàn không có phản ứng gì với lời tỏ tình của mình,
không kìm được hạ thấp giọng, nói lại một lần nữa: “Anh thích em”.
Tiêu Tinh ngây ngô gật đầu, “Ờ”.
“… Tiêu Tinh”. Thẩm Quân Tắc cố gắng kìm nén nỗi tức giận
trong lòng. Anh đau khổ nhận ra rằng sự bình tĩnh, thản nhiên vốn có của mình luôn bị đánh bại trước mặt Tiêu Tinh. Lúc nào Tiêu Tinh cũng có
thể dễ dàng khơi dậy ngọn lửa giận dữ trong anh. Nhưng anh lại không
biết làm thế nào với cô, có lẽ đây chính là cái gọi là khắc tinh.
Hai tay đặt lên vai cô, anh ép cô quay mặt sang, nhìn thẳng
vào mắt cô và nói, “Anh chưa bao giờ nói một câu ba lần. Nhưng hôm nay
anh sẽ phá lệ vì em”.
“Anh thích em, em nghe thấy chưa?!”.
“Ồ ồ”. Tiêu Tinh bị khí thế của anh làm cho thót tim, “Em
nghe thấy rồi nghe thấy rồi, hung dữ như thế làm gì?”. Cô ngừng một lát, thấy Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống nhìn mình, đột nhiên Tiêu Tinh hiểu ra, ngạc nhiên nói, “Đợt chút, lúc nãy anh nói gì? Anh đang tỏ tình với em sao…”.
Thẩm Quân Tắc không thể nhẫn nhịn được nữa, nâng cằm cô, đặt môi mình lên đôi môi của cô.
“Ứm… anh chờ chút,
