í còn có thể đứng đợi ở cửa lúc tan tầm để chặn người, bó hoa chắc chắn phải giao được, ngày đến Hiệp lý mặt lạnh như tiền của bọn họ sau một tháng bị quấn lấy như vậy cũng phải cúi đầu xưng thần, đành phải thỏa hiệp, tự mình ký nhận.
Thế nhưng thỏa hiệp là thỏa hiệp, mỗi lần tiệm hoa kia đưa hoa đến, Trợ lý riêng là cậu đây cũng sẽ bị cấp trên dùng ánh mắt lạnh lẽo mà chém giết suốt trong vài phút, rồi giờ làm việc tiếp theo cũng sẽ bị hành hạ cho mất nửa cái mạng. Cho nên nếu nói Hiệp lý ghét “Hoa hải nghệ lâm”, thì cậu chính là hận chết “Hoa hải nghệ lâm”, hại cậu cứ vài ngày là phải chịu loại tai vạ dã man như vậy, rõ là đáng ghét muốn chết mà!
“Cậu nói là ‘Hoa hải nghệ lâm’ ?” Triển Hựu Dực đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Vâng ạ.” Lý Dã dè dặt trả lời.
“Là cô gái hôm qua đưa hoa tới sao?”
“Dạ?” Căn bản không nghĩ đến chuyện Hiệp lý lại hỏi cậu một câu hỏi như vậy, Lý Dã sửng sốt, nhăn mày nhăn mặt, gắng sức nhớ lại xem cô gái hôm qua đưa hoa tới trông như thế nào. “Tôi cũng không dám chắc nữa, nhưng không phải là cô mỹ nữ thường hay đưa hoa đến đâu ạ, mà là người hơi mập một chút…” Cậu còn chưa kịp nói xong thì đã thấy cấp trên lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi, nhanh chóng lao ra khỏi phòng làm việc.
Lý Dã bị dọa đến trợn mắt há mồm, không khỏi nghi ngờ có phải hai mắt mình có vấn đề gì rồi hay không. Có phải mới rồi Hiệp lý đã lao ra không? Là cậu nhìn nhầm rồi đúng không?
Cậu gãi đầu, lại cau mày, thật sự là rất tò mò nha, nhìn không được mà nhanh chóng xoay người chạy ra khỏi phòng làm việc để đi xem rốt cục là có chuyện gì. Nào biết lúc cậu mới chỉ chạy ra được khỏi phòng làm việc thì Hiệp lý sớm đã chạy đến lối ra vào của bộ phận rồi, bây giờ đang đối mặt với em gái béo mang hoa đến kia. Nhìn bộ dạng của Hiệp lý thì không phải là lao ra đâu, mà là phi ra mới đúng.
“Anh Triển, phiền anh ký nhận hộ cho, cảm ơn.” Quảng Nhân Nhân đem giấy biên nhận cùng bút bi đưa cho Triển Hựu Dực, mỉm cười với hắn. Không nghĩ tới nhanh như vậy bọn họ đã gặp lại nhau, là lần thứ ba trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ đó nha, thực vô cùng kỳ diệu mà!
“Lần sau nếu nhận được điện hoa giao tặng tôi, có thể thay tôi từ chối được không?” Triển Hựu Dực nhận lấy giấy bút, vừa ký tên vừa lên tiếng hỏi cô.
“Thật xin lỗi, tiệm hoa không phải do tôi mở, chuyện như vậy tôi cũng không có cách nào giúp được.” Quảng Nhân Nhân lắc đầu, áy náy nói.
“Nếu là cô mở, cô sẽ giúp tôi sao?” Hắn hỏi tiếp.
“Chuyện này… Anh biết là không có chủ tiệm nào lại từ chối khách hàng cả, như vậy không phải là tự cắt đứt đường sống của mình rồi hay sao?” Cô cười khan, trả lời hắn.
“Vậy đổi cách khác là được rồi, lần sau cô cứ đem hoa vứt luôn đi, coi như là đã đưa, được không?” Hắn đưa giấy biên nhận và bút bi trả lại cho cô.
Quảng Nhân Nhân lắc đầu. “Không làm vậy được, vì tôi cần giấy biên nhận có chữ kí của anh để đưa cho khách hàng thì mới nhận được tiền.”
“Vậy một lần tôi kí cho cô mười chữ để dự trữ là được rồi, không đủ thì cứ đưa biên nhận đây, tôi kí thêm cho.”
“Không làm vậy được đâu.” Cô lại lần nữa lắc đầu.
“Cô cố ý gây khó dễ cho tôi đúng không?” Triển Hựu Dực khoanh hai tay trước ngực, ung dung hỏi cô: “Chỉ cần có tiền lời là được rồi, hơn nữa khi cô đi ra khỏi cửa, nó cũng đi vào thùng rác thôi.”
“Đừng đùa chứ, hoa đẹp như vậy, ai lại nỡ vứt vào thùng rác cho được?”
Triển Hựu Dực nhếch nhẹ lông mày, dùng hành động chứng minh mình không hề nói đừa, trực tiếp cầm lấy bó hoa đang để tạm trên chiếc bàn sắt, ném thẳng vào thùng rác với một đường bay đẹp tuyệt.
“Này!” Quảng Nhân Nhân không tin được mà quát to một tiếng, không kịp nghĩ gì, nhanh chóng chạy đến lấy bó hoa ra khỏi thùng rác.
“Hoa này là người khác dùng tiền của mình mua tặng anh đó!” Cô tức giận nói với hắn.
“Tôi không bảo bọn họ tặng.” Hắn hếch miệng lên, khuôn mặt lộ vẻ chán ghét phiền phức.
“Cho dù là vậy nhưng những bông hoa này có tội tình gì mà anh lại vứt bỏ chúng như vậy?” Cô vì những bông hoa xinh đẹp bị đối xử bất công, bị thương tổn mà giận dữ.
“Nếu cô không nỡ để tôi vứt bỏ thì tặng cho cô là được rồi.”
“Tặng cho tôi?” Cô ngẩn người ra.
“Nếu cô không muốn thì cô đừng cản tôi vứt nó đi.” Vừa nói, hắn vừa đưa tay làm ra vẻ muốn lấy bó hoa cô mới nhặt về, giờ đang ôm trong lòng kia ra, khiến cô giận đến mức dùng một tay đẩy tay hắn ra.
“Tôi muốn!” Cô ôm lại bó hoa vào trong lòng như muốn bảo vệ nó, hung hãn trừng mắt nhìn hắn.
Triển Hựu Dực không nhịn được mà cười nhẹ một tiếng, làm cho những người khác trong phòng làm việc sợ đến mức hóa đá, ngây ra như phỗng.
“Nếu cô đã nói thích rồi thì sau này toàn bộ hoa tặng cho tôi sẽ thành tặng cho cô, cô chỉ cần đem biên nhận lại cho tôi kí là được rồi.” Hắn đổi cách thuyết phục cô.
“Không thể làm như vậy được!” Cô ra sức từ chối.
“Lại nữa rồi. Sao lại không thể?” Dường như hắn đang cố ý trêu chọc cô, hỏi tiếp.
“Đây là vấn đề về chữ “tín”, nếu như khách hàng biết được hoa căn bản không đưa đi, sau này còn ai có can đảm đến tiệm chúng tôi mua hoa nữa?” Cô nói với lí lẽ vững ch