cứ đưa cho tôi nói là được rồi.” Hắn lại đưa di động cho cô thêm lần nữa.
“Anh muốn nói như thế nào?” Cô tò mò hỏi: “Vì muốn đi ăn xế nên muốn tôi xin nghỉ hai tiếng hả?”
“Nếu như bà chủ cô đồng ý thì sau này hoa sử dụng trong lễ kết hôn của chúng ta đều giao cho quý công ty chuẩn bị.” Hắn nhìn cô chằm chằm mà nói.
“Hả?” Cô hơi ngây ra một lúc.
“Cộng thêm một phong bao màu đỏ thật lớn cho bà mai.” Hắn bổ sung thêm.
“Gì cơ?” Khuôn mặt cô vẫn cứ ngây ngốc, hoàn toàn không hiểu hắn đang nói cái gì. “Anh muốn kết hôn sao?”
Triển Hựu Dực đè một tiếng thở dài, quyết định bỏ cách nói vòng vo mà trực tiếp vào vấn đề chính. “Quảng Nhân Nhân tiểu thư”, hắn nhìn cô chăm chú với vẻ mặt nghiêm túc nhất từ trước đến giờ, trầm giọng nói: “Anh rất thích em, xin hỏi em có đồng ý qua lại với anh xem như điều kiện tiên quyết để kết hôn hay không?”
Hai mắt Quảng Nhân Nhân biến thành hình tròn, cằm rớt xuống. Giống như một giấc mơ hoàn mỹ, đẹp đẽ, hai người bọn họ thật sự kết hôn, ân huệ có thể mở công ty mắt kính, bởi vì thật sự có quá nhiều, quá nhiều người bị rơi mắt kính.
Một chàng trai hoàn hảo, vậy mà lại cưới một cô gái béo chả có chút ưu điểm nào, tất cả mọi người đều nghĩ, có phải Triển Hựu Dực bị cô hạ độc rồi không, cho nên hoàn toàn không biết mình đang làm cái gì, mà cho dù biết cũng không thể tự mình khống chế bản thân cho được, thật là quá đáng thương mà!
Những nữ cường nhân mà giang hồ đồn rằng chín chắn, xinh đẹp, tự tin, tỉnh táo, năng lực xuất sắc, lại còn cái gì mà vì kiêu ngạo nên sẽ không tìm đến gây phiền phức cho cô, vậy mà kết quả thì sao, tất cả đều tìm đến gặp qua cô, mặc dù không có động thủ, nhưng động miệng hơi bị nhiều lần đó nha.
“Rõ thật không biết thẹn mà!”
“Rốt cục cô có từng soi gương bao giờ chưa vậy?”
“Thật đúng không phải béo thông thường đâu nha!”
“Một bữa cô ăn bằng mấy người vậy? Ba người hả?”
“Chỉ đáng tiếc là đội voi đã giải tán mất rồi, không thì cô cũng hợp với đoàn đó lắm nha, có thể đến xin ghi danh đó.”
“Dạo này mấy bệnh viện phẫu thuật chỉnh hình tay nghề cũng không tệ đâu, có thời gian thì đến đó xem thử nha.”
“Ây da, có phải cô đang có thai không vậy, sao bụng lại lớn như vậy? Sắp sinh rồi sao?”
Đến lúc này đây, cô cuối cùng cũng biết được bộ dạng ghen ghét của con gái xấu xí đến nhường nào, thì ra cho dù bề ngoài đẹp đẽ đến đâu, trang điểm tinh tế đến mức nào, năng lực làm việc tuyệt vời biết bao nhiêu, hay là có bao nhiêu bằng cấp, thì lúc ghen tị với người khác cũng xấu xí như nhau cả thôi. Tóm lại, trong lúc mắt hơi có vấn đề một chút và mắt kính bị rơi mất, cô cùng Triển Hựu Dực kết hôn, sau đó trải qua một cuộc sống hạnh phúc, vì hắn đối với cô thực sự rất tốt.
Phải nói thế nào để chứng minh là hắn đối với cô rất tốt nhỉ? Có chút khó khăn.
Nếu nói hắn giao sổ tiết kiệm cùng con dấu cho cô sử dụng tùy thích thì có điểm giống như đang phô trương, coi trọng tiền bạc quá mức cần thiết, mặc dù tiền thực sự rất quan trọng.
Nếu nói hắn không thèm để ý đến khả năng bếp núc dở tệ của cô, bất kể món đó khó nuốt thế nào, hắn cũng sẽ ăn sạch trơn, mỗi lần như thế còn khen cô có tiến bộ, thật giống như tự khoe ra khuyết điểm vậy.
Hay là nói lúc hắn nghỉ phép cũng thích mang cô đi thăm thú khắp nơi, bất kể là đi dạo phố hoặc là đi chơi ở vùng ngoại ô, hắn luôn cùng cô lồng mười ngón tay vào nhau, cả trên đường cũng cứ một bà xã, hai bà xã để mà gọi cô; cũng không thèm quan tâm đến ánh mắt khác thường của những người xung quanh, khiến cho cô vừa yêu vừa hận, không biết nên coi nó là muốn tốt cho cô, hay là muốn chiều hư cô nữa.
Nói tóm lại, thực sự rất khó để mà chứng minh được hắn đối với cô có bao nhiêu tốt, nhưng nói như tục ngữ chính là, chữ tự thân nó cũng nói được. Ôi... Cô mới kết hôn với hắn có hai tháng thôi mà cân nặng lại tăng thêm ba kí nữa rồi, hại cô muốn khóc cũng không được.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Triển Hựu Dực ôm lấy eo cô từ phía sau, hỏi. Hắn vừa mới tắm xong, trên thân mình vẫn còn vương mùi vị tươi mát sau khi tắm gội.
“Đang nghĩ xem rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?” Cô quay đầu lại nhìn, hắn lại thuận thế mà hôn xuống.
“Vấn đề này em hỏi suốt từ trước khi cưới cho đến sau khi cưới xong rồi, hỏi mãi vậy mà vẫn chưa chán à?”
“Nhưng mỗi lần anh đều trả lời khác nhau, ai mà biết được cái nào mới là thật, không khéo tất cả đều là giả cũng nên?” Cô nhíu mày đầy tinh nghịch.
“Anh trả lời em thế nào nhỉ?”
“Đáng yêu, trong sáng, thích hoa.” Cô cau mày liếc hắn một cái. “Thích hoa mà cũng được coi là câu trả lời hay sao?”
“Vì em thích hoa cho nên sau này nếu còn có người tặng hoa cho anh, anh không cần phải nhọc óc để mà nghĩ xem phải xử lý bọn chúng thế nào, chỉ cần đem toàn bộ về đưa cho em là được rồi. Em nói xem, giải thích như vậy có hợp tình hợp lý hay không?” Hắn cười nói.
“Tiếc là sau khi chúng ta kết hôn rồi, anh ngay cả một bó hoa cũng không nhận được, thật đáng thương mà, thân phận thê thảm quá.” Cô đồng tình vỗ vỗ bờ vai của hắn, lại vỗ vỗ khuôn mặt của hắn.
“Chỉ cần còn em cảm thấy tấm thân này của an
