pacman, rainbows, and roller s
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324490

Bình chọn: 7.5.00/10/449 lượt.

i ạ...” Hóa ra là do Đỗ Vũ giật dây. Cô còn đang thắc mắc tại sao

chỉ trong một thời gian ngắn mà Vũ Vọng đã biết chuyện sinh hoạt vợ

chồng đó.

“Nhung Nhung....” Anh mò mẫm trên người cô một lúc lâu vẫn không có hành động tiếp theo, lần này không chỉ Kiều Nhung Ngọc khó chịu mà đến chính anh cũng không chịu nổi nữa.

“Anh....Rốt cuộc anh....Có biết hay không hả....” Hơi thở dồn dập, cô sắp bị anh tra tấn đến phát điên rồi.

“Nhung Nhung....” Anh nghẹn ngào gọi tên cô.

“Quên đi, vẫn là em chủ động thì hơn....” Nói xong liền ngồi dậy rồi đẩy anh ngã xuống giường.

Mới sáng sớm, trong phòng ngập tràn cảnh xuân. Dưới lầu, tất cả mọi

người đều hưng phấn bàn luận, đến cả tên gọi của đứa cháu tương lai cũng lôi ra bàn luận luôn.

Người bên trên cũng nhiệt huyết bừng bừng. Mới nếm thử trái cấm, Phong

Vũ Vọng hoàn toàn không biết tiết chế, một lần rồi thêm một lần, còn

Kiều Nhung Ngọc mệt đến nỗi ngay cả khí lực đầu hàng cũng chẳng còn.....

**********************

Ngày thứ ba sau khi kết hôn, hai người liền chuẩn bị đi châu Âu hưởng

tuần trăng mật. Đây cũng là lần đầu tiên Phong Vũ Vọng xa nhà, lúc lên

máy bay anh giống như một đứa bé vô cùng hưng phấn tựa vào cửa sổ nhìn

ra bên ngoài. Chỉ có điều, hưng phấn của anh cũng chỉ duy trì đến lúc

trước khi máy bay cất cánh, sau khi máy bay cất cánh, anh lập tức bị say máy bay.

Chóng mặt, nôn mửa,

triệu chứng gì cũng có, dọa Kiều Nhung Ngọc sợ đến hết hồn, một phút

cũng không rời anh. Cuối cùng vẫn phải nhờ tiếp viên lấy thuốc ngủ để

anh ngủ thiếp đi mới giảm được chứng say máy bay của anh.

Sau khi xuống máy bay, hai người liền chuyển đến khách sạn đã đặt trước, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi. Phong Vũ Vọng là vì say máy bay nên khó

chịu còn Kiều Nhung Ngọc là vì mệt mỏi do phải chăm sóc anh suốt chuyến

bay.

Cả hai ngủ thẳng đến buổi chiều ngày hôm sau mới tỉnh lại. Sau khi ăn

sạch thức ăn do phục vụ mang đến, cả hai liền vào phòng tắm tắm uyên

ương.

Kết quả, ngày đầu tiên trong chuyến hành trình tới châu Âu của hai người đã kết thúc trên giường rồi.

Tuy đây là lần đầu tiên Phong Vũ Vọng xuất ngoại nhưng dù sao Kiều Nhung Ngọc cũng đã một mình ra nước ngoài từ nhỏ nên chuyến du lịch châu Âu

của hai người cũng xem như thuận lợi.

Song, dự định ban đầu là ban tháng nhưng vẫn chỉ tiến hành được một nửa, hai người liền quay về Đài Loan.

Mong ước của tất cả mọi người đã thành hiện thực, nhờ Phong Vũ Vọng suốt ngày quấn quýt mà Kiều Nhung Ngọc đã mang thai rồi.

Hai nhà Phong Kiều vui mừng khôn xiết, chỉ kém chưa có đốt pháo hoa ăn

mừng mà thôi, cháu đích tôn đầu tiên của hai nhà đã đến rồi.

**********

"Cô chủ, đây là cháu gái của tôi, tên nó là Tiểu Mộng."

Ngày thứ ba sau khi quay về Đài Loan, má Lỗ liền dẫn cháu gái đến gặp

Kiều Nhung Ngọc. Kiều Nhung Ngọc vì mang thai nên rất dễ mệt mỏi, sau

khi quan sát một chút liền bảo má Lỗ giữ người lại.

"Nhung Nhung, Nhung Nhung." Phong Vũ Vọng từ trên lầu chạy xuống, lúc

nhìn thấy Kiều Nhung Ngọc đang ngồi trên sofa, lập tức chạy qua ngồi

xuống bên cạnh cô.

"Sao thế?" Nhìn trán anh đầy mồ hôi, cô liền rút khăn tay ra nhẹ nhàng lau mồ hôi cho anh.

"Bác sĩ bảo em không được chạy loạn." Anh nghiêm túc nói.

Cha đã nói: Anh là người lớn, phải biết chăm sóc cho cô cho nên anh luôn muốn trông coi cô. Nghĩ đến cha nói mình là người lớn, anh rất đắc ý.

Bởi vì mấy người kia, đặc biệt là anh hai luôn chế giễu anh chưa lớn,

cần người chăm sóc, hiện tại đổi lại thành anh đi chăm sóc người khác,

anh có thể không đắc ý à.

"Em chỉ xuống lầu gặp cháu gái của má Lỗ thôi mà." Cô mỉm cười, đáp lại.

Mới trở về có hai ngày, anh đã bị người lớn hai nhà giao trọng trách

trông coi cô, không để cô bị chút thương tổn nào. Anh rất vui sướng, chỉ trừ khi ngủ anh không nhìn cô thôi chứ những lúc khác, chỉ cần cô rời

khỏi tầm mắt anh một lúc là anh đã chạy loạn đi tìm cô rồi.

"Cháu gái của má Lỗ?" Lúc này, anh mới chú ý đến cô gái trẻ tuổi đứng bên cạnh má Lỗ.

"Tiểu Mộng, mau qua chào cậu chủ đi." Má Lỗ khẽ đẩy đứa cháu gái đang nhìn cậu chủ đến thất thần.

"Chào cậu chủ."

Vừa mới nhìn thấy Phong Vũ Vọng, Tiểu Mộng đã bị vẻ đẹp trai của anh mê

hoặc. Trong lòng cô trộm tính toán, cậu chủ đúng là kẻ ngốc như bác đã

nói, vậy trước tiên cô phải lấy được lòng tin của cô chủ để cô có cơ hội tiếp cận cậu chủ, sau đó cô sẽ có cách khiến cậu chủ cưới cô làm vợ.

Cho dù là vợ lẽ cô cũng bằng lòng. Cô không muốn sống nghèo khổ giống

như trước kia nữa.

Tia sáng chợt hiện lên trong mắt Tiểu Mộng đều bị Kiều Nhung Ngọc thấy

rõ ràng, xem ra cô cháu gái này của má Lỗ đang tính toán biến thành

phượng hoàng đây. Nhưng trước đó cô đã đồng ý giữ cô ta lại rồi, giờ có

muốn đổi ý cũng chẳng được, đành phải xuống tay với Vũ Vũ để tránh cho

anh bị người khác hãm hại.

"Vũ Vũ, em mệt quá..." Dựa vào lòng anh, cô than nhẹ.

"Ừ, anh bế em về phòng nghỉ ngơi." Phong Vũ Vọng vội đứng dậy, cúi người bế cô lên rồi bước nhanh về phòng.

Tiểu Mộng hoàn toàn không biết Kiều Nhung Ngọc đã biết được suy tính của mình, vẫn còn thầm tính toán trong