Qua hết buổi sáng, cô phát hiện cô ta đúng như má Lỗ đã nói, là một
người chịu khó. Nếu không phải vì tâm tư cô ta không tốt thì cô nghĩ
mình sẽ thật sự tin tưởng cô ta. Bởi vì cô thích người chăm chỉ.
“Tiểu Mộng.”
Ngồi trước bàn nhỏ bên trong vườn hoa, Kiều Nhung Ngọc đang nhàn nhã
thưởng thức bánh ngọt. Mang thai đúng là một việc quá vất vả, tuy cô
không bị nghén nhưng rất dễ mệt mỏi, luôn thích ngủ cũng rất mau đói,
lúc nào cũng muốn ăn. Mấy ngày nay, cô hết ăn rồi lại ngủ, có lẽ người
khác nhìn vào sẽ hâm mộ cô nhưng cô chỉ cảm thấy vô cùng vất vả.
“Cô chủ có chuyện gì ạ?” Cô tỏ vẻ ngoan ngoãn bước đến trước mặt Kiều Nhung Ngọc, hơi cúi người hỏi.
Nhìn dáng vẻ cung kính giả tạo của Tiểu Mộng, cô chỉ mỉm cười, vờ như
không biết tâm tư của cô ta, chỉ quan tâm hỏi: “Mấy ngày nay cô đã quen
với công việc ở nhà họ Phong chưa?”
Nói thật, với trí thông minh của Kiều Nhung Ngọc, nghĩ muốn lén lút làm chuyện xấu dưới mí mắt của cô là hoàn toàn vô ích.
“Mọi người đều rất tốt với tôi, cám ơn cô chủ đã quan tâm.” Cô khéo léo trả lời.
“Vậy thì được rồi.” Nói xong, Kiều Nhung Ngọc liền tách một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng, từ từ nhấm nháp.
Nhìn sắc mặt hồng hào, đôi tay thon dài, da thịt mịn màng của Kiều Nhung Ngọc, Tiểu Mộng chỉ cảm thấy vô cùng đố kỵ. Đều là những cô gái 20 tuổi nhưng vì sao lại khác biệt đến vậy?
Chỉ vì cô ta là cô chủ nhà giàu nên mới có thể gả cho một người chồng
giàu sang như thế, nhận được tất cả tình yêu của người thân và chồng.
Còn cô chỉ là một đứa con gái lưu manh, vô học cho nên chưa tới 18 tuổi
đã đến quán bar làm việc, bị những tên đàn ông xấu xa chà đạp. Nếu không phải nhờ bác giới thiệu cô đến đây làm việc thì không biết cô còn phải
chịu bao đau khổ nữa.
“Còn việc gì à?” Thấy Tiểu Mộng cứ nhìn mình chằm chằm đầy vẻ oán hận, cô liền vờ như khó hiểu hỏi lại.
“Không, không có gì.” Cô vội vàng che giấu đi ánh mắt oán hận của mình.
“Cô chủ, tôi đi làm việc tiếp đây.” Tuy Kiều Nhung Ngọc chưa có phát
hiện ra ý đồ của cô nhưng cô vẫn nên cẩn thận một chút, tránh cho cô
chưa kịp hành động đã bị đuổi đi rồi.
“Cô đi đi.” Dứt lời lại tiếp tục ăn bánh ngọt.
Tiểu Mộng giống như nhận được lệnh đặc xá, vội vã rời đi.
Cô ta vừa quay người, Kiều Nhung Ngọc liền đặt dĩa bạc trong tay xuống, hai mắt rực sáng nhìn Tiểu Mộng.
“Nhung Nhung, Nhung Nhung.” Một bóng dáng hưng phấn chạy đến trước mặt
cô, vội vàng kéo tay cô giống như chú chó nhỏ nhìn thấy chủ liền vẫy vẫy đuôi.
“Sao anh về sớm vậy?” Vừa nhìn thấy anh, tâm tình của cô liền tốt lên.
Vỗ vỗ đầu anh, cô thầm nghĩ, nếu anh có thêm cái đuôi thì chắc chắn sẽ
vẫy rất nhiệt tình.
“Ừ, anh vô cùng cố gắng hoàn thành việc anh cả giao rồi bám lấy anh hai
đòi anh ấy đưa về.” Anh vươn tay bế cô lên rồi đi vào trong nhà.
“Em còn muốn ăn bánh ngọt mà.” Cô đấm nhẹ mấy cái lên vai anh.
“Nhung Nhung không muốn về phòng sao?” Anh dừng lại, khó hiểu nhìn cô.
Nghe thấy anh hỏi như vậy, cô liền biết là anh chỉ muốn trở về phòng.
“Anh không thấy em đang ăn bánh ngọt sao? Em nói muốn trở về phòng lúc nào?”
“Được rồi.” Anh ngoan ngoãn bế cô quay lại phía bàn nhỏ rồi ngồi xuống, sau đó để cô ngồi lên đùi mình.
Cô mỉm cười hạnh phúc, cầm lấy dĩa bạc tách một miếng bánh đưa đến bên miệng anh.
“Anh cũng ăn thử đi.”
Anh là một trong số ít những người đàn ông thích ăn đồ ngọt, có đôi khi cô cảm thấy đồ quá ngọt nhưng anh vẫn ăn sạch bách.
Há mồm ăn miếng bánh ngọt cô đút, anh vui vẻ đến híp cả mắt.
“Ngon quá.”
Anh lại cầm lấy một chiếc dĩa bạc khác, tách một miếng bánh đưa đến bên môi cô, vui vẻ nói: “Nhung Nhung cũng ăn đi.”
Vì thế, hai người bọn họ cứ anh một miếng, em một miếng, chỉ một lúc sau đã giải quyết hết một bàn đầy bánh ngọt. Mà cảnh thân mật của hai người lúc rơi vào trong mắt Tiểu Mộng đang trốn một bên nhìn lén lại thành
tội ác không thể tha thứ.
********************
Thời gian trôi qua rất nhanh, bất giác đã qua hai tháng, mà hai tháng
này đối với một người mới đến nhà họ Phong thì cũng đủ để quen với cuộc
sống nơi đây.
Tiểu Mộng cũng bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch của mình.
Kiều Nhung Ngọc mang thai đến tháng thứ ba, cuối cùng cũng bắt đầu xuất
hiện tình trạng nôn nghén. Cứ mỗi buổi sáng, việc đầu tiên sau khi cô
thức dậy là chạy vào nhà vệ sinh nôn khan, lúc ăn cơm cũng thấy mặt mày
cô tái nhợt, ăn được một nửa lại chạy vào nhà vệ sinh nôn. Mấy người đàn ông thấy tình cảnh như vậy đều vô cùng kinh hãi.
Trong đó, Phong Vũ Vọng là người khẩn trương nhất, mỗi lần thấy cô dựa
vào bồn cầu nôn thốc nôn tháo là anh lại gấp như con kiến bò trên chảo
nóng, chỉ có thể đứng bên cạnh lo lắng cho cô mà thôi.
Thân thể cô cũng được xem như là cân xứng nhưng giờ, chẳng những không
béo lên do mang thai mà ngược lại do nôn nghén mà gầy đi không ít.
“Nhung Ngọc, hay là con đến bệnh viện kiểm tra đi, cái gì con cũng không ăn được, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.” Phong Long Sinh lo lắng nhìn
cô. Lúc vợ ông mang thai hình như cũng đâu có khổ sở đến thế.
Lắc đầu, cô vươn tay nhận lấy cốc nước má Lỗ đưa cho để tẩy hết