cô bắt đầu đổi đời. Buổi chiều hôm sau, sau khi dùng xong cơm trưa, Bạch Dật Phong và Kiều
Nhung Ngọc liền chuẩn bị đi đến bệnh viện. Tuy hôm trước Phong Vũ Vọng
đã đồng ý ngoan ngoãn đợi ở nhà nhưng đến lúc hai người gần đi, anh lại
đổi ý, ầm ỹ đòi đi cùng.
“Nhung nhung, nhung nhung, cho anh đi theo với, anh sẽ ngoan ngoãn mà,
được không?” Anh bĩu môi, cầm lấy tay Kiều Nhung Ngọc lắc qua lắc lại.
“Vũ Vọng...” Bạch Dật Phong không ngờ anh lại đổi ý, chỉ biết thở dài, lắc đầu nhìn dáng vẻ bám người của anh.
Lại nhìn sang Kiều Nhung Ngọc nói: “Nhung Ngọc, anh ra xe chờ em.”
Rồi chỉ vào Vũ Vọng nói tiếp: “Em dỗ dành nó xong thì ra sau nhé.”
Cô khẽ gật đầu tỏ ý đã biết. Bạch Dật Phong liền xoay người ra xe chờ cô.
Kiều Nhung Ngọc lật tay giữ chặt bàn tay đang lôi kéo mình của Phong Vũ
Vọng, dịu dàng hỏi: “Vũ Vũ, anh còn nhớ hôm qua đã đồng ý với em chuyện
gì không?”
Bất mãn gật đầu, anh rầu rĩ nói: “Anh đồng ý với Nhung Nhung sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi em về.”
“Vậy anh...” Khẽ nhíu mày nhìn anh, cô muốn anh tự nói ra lý do đổi ý.
Anh cũng rất oan ức mà, miệng chu lên giống như có thể treo được cả mười cân thịt lợn vậy.
“Anh chỉ không muốn ở nhà một mình thôi, anh muốn đi cùng Nhung Nhung.”
Đưa tay điểm nhẹ lên cái miệng đang chu cao của anh, cô nở nụ cười: “Vậy anh mau đi uống sữa rồi ngoan ngoãn đi ngủ trưa đi, vừa tỉnh dậy thì sẽ thấy em ngay.”
“Thật vậy à?”
“Thật.” Nhìn vẻ mặt hồn nhiên của anh, cô cảm thấy vì anh chịu chút vất
vả cũng đáng giá, mặc dù đứa bé cũng hành hạ cô nhiều quá.
“Anh ngoan ngoãn đi ngủ đi, vừa tỉnh dậy là có thể nhìn thấy em rồi.”
Vừa nghe cô nói như vậy, câu trả lời của anh là chạy thẳng vào trong
nhà, vừa chạy vừa kêu to: “Má quản gia, má quản gia, con muốn uống sữa
tươi rồi đi ngủ.” Như thế là anh có thể tỉnh dậy sớm để thấy Nhung Nhung rồi.
Ngồi ở trong xe, Bạch Dật Phong dường như đã quá quen với kiểu phản ứng
này của cậu em trai. Nhớ lại ngày đó, lần đầu tiên hai người gặp mặt, nó cũng chạy đi ngủ giống như cơn gió vậy.
Kiều Nhung Ngọc ngồi vào xe, cười nói: “Đi thôi, đi sớm về sớm, để tránh lát nữa anh ấy tỉnh dậy, không thấy chúng ta sẽ tức giận.”
Trong lời nói lộ ra ý cười, có thể thấy được cô có bao nhiêu hưởng thụ với sự quấn quýt của anh.
“Đúng vậy.” Anh vội vàng khởi động xe chạy về hướng bệnh viện. Em trai
mà nổi điên lên thì cũng chẳng có mấy người ngăn nó lại được.
Mà bên kia, má Lỗ vui vẻ chuẩn bị sữa tươi, lúc định mang lên trên phòng thì Tiểu Mộng từ dưới đi đến ngăn bà lại.
“Bác để cháu mang lên cho, đúng lúc cháu cũng muốn lên lầu.”
“Ừ, cũng được.” Má Lỗ nghĩ đến còn một đống việc cần phải làm liền đem
công việc đơn giản này giao cho cô nhưng vẫn không quên dặn dò.
“Con mang sữa lên xong phải xuống ngay đó, không được ở lại trong phòng đâu.”
Tiểu Mộng đến nhà họ Phong cũng được mấy tháng, cư xử rất biết trước
biết sau, tuy chưa từng tỏ ra ý đồ bất lương gì nhưng do bà giới thiệu
nên cẩn thận một chút vẫn hơn. Nếu xảy ra chuyện gì thì bà cũng không
biết nên ăn nói thế nào với ông chủ nữa.
“Vâng ạ.” Tỏ vẻ ngoan ngoãn, cô đưa tay nhận lấy khay rồi xoay người lên tầng.
Quay người lại, vẻ ngoan ngoãn trên mặt cô liền biến mất, thay vào đó là nét mặt gian xảo và âm trầm không hợp với tuổi.
Sau khi thấy cô xoay người lên lầu, má Lỗ liền khẩn trương đi giải quyết chuyện khác, không hề chú ý đến vẻ mặt biến hóa của cô.
Tiểu Mộng đi đến chỗ rẽ lầu hai, nhìn quanh một lượt, thấy không có ai
liền lấy một gói nhỏ từ trong túi ra đổ vào trong sữa rồi dùng tay khuấy nhẹ. Sau khi nếm thấy không có vị gì mới hài lòng đi về phía phòng ngủ
của hai vợ chồng Phong Vũ Vọng.
“Cậu chủ, em mang sữa lên rồi.”
Trong phòng, Phong Vũ Vọng đã cởi hết quần áo chỉ còn sót lại một chiếc
quần lót, đang nằm trên giường kéo chăn mềm đắp đến tận cằm dưới.
“Vào đi, vào đi.” Anh phải nhanh uống sữa để còn đi ngủ nữa. Ngoại trừ
Kiều Nhung Ngọc, anh chưa từng có những suy nghĩ dư thừa nào với những
cô gái khác cho nên cũng chẳng biết mình không nên mặc như thế.
Tiểu Mộng vừa đẩy cửa bước vào đã thấy anh ngồi trên giường đang vươn
tay ra muốn cầm cốc sữa. Cánh tay trần rắc chắc của anh khiến cô thất
thần trong nháy mắt. Cô không ngờ rằng, cậu chủ ngốc nghếch lại có dáng
người đẹp như thế. Nuốt ngụm nước bọt, cô liền bước đến bên giường rồi
đưa khay lên.
Phong Vũ Vọng đưa tay cầm lấy cốc sữa, ‘ực’ một phát uống hết, đặt cốc xuống khay rồi ngã xuống giường chuẩn bị đi ngủ.
Tiểu Mộng cầm khay đặt lên bàn trang điểm cách giường không xa, đuôi mắt vẫn không quên liếc xem tình hình của Phong Vũ Vọng. Thấy anh mơ màng
ngủ thiếp đi, lá gan của cô cũng to lên, nhẹ bước đến bên giường xác
định xem anh đã ngủ hay chưa.
“Cậu chủ? Cậu chủ?” Cô khẽ gọi hai câu, thấy anh không có phản ứng, khóe miệng cô liền nhếch lên một tia cười đắc ý.
Vươn tay nhấc lên chăn mềm, nhìn thân hình rắn chắc của anh, cô chỉ cảm
thấy quyết định của mình quả nhiên không sai. Đưa tay giúp anh cởi xuống vật che đậy cuối cùng, cô càng cười đến hả hê, nhìn chiếc quần lót nam
trong t