Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324345

Bình chọn: 9.5.00/10/434 lượt.

ay, cô liền tùy tiện ném qua một bên rồi bắt đầu cởi quần áo của

mình.

Dù sao cũng không phải chưa từng nhìn thấy đàn ông khỏa thân, từ lúc 16

tuổi bị bố dượng bán vào quán rượu, ban đầu cô còn phản kháng rồi sau đó biến thành cam chịu, rốt cuộc đã bị bao nhiêu người đàn ông chạm qua,

chính cô cũng không biết. Cho nên, từ không tình nguyện ban đầu biến

thành chủ động quyến rũ, cô cũng chẳng thèm quan tâm. Vì vậy, lúc đó cô

đã nghĩ và đã sống như thế. Không ngờ rằng, cô còn có cơ hội để chuyển

mình. Nhìn người đàn ông khỏa thân đang nằm trên giường, anh ta chính là lợi thế cường đại nhất để cô thay đổi cuộc đời.

Nằm xuống bên cạnh anh, đưa tay vuốt ve da thịt trơn bóng của anh, bụng dưới của cô lập tức dâng lên một trận nóng rực.

Bởi vì bị ảnh hưởng của thuốc nên người đàn ông nằm trên giường ngủ say

hơn so với bình thường, hoàn toàn giống như heo chết, một chút phản ứng

cũng không có.

Cô không kiềm chế được kích động, vội vàng hôn lên vòm ngực rắn chắc của anh, thậm chí còn dạng chân ngồi lên eo anh. Sau cùng, vẫn là do người

đàn ông kia không chút phản ứng nên cô liền chán nản tựa vào ngực anh,

chịu đựng dục vọng đang hành hạ chính mình.

Ha ha, không biết lúc cô chủ trở về nhìn thấy tình huống này sẽ có phản ứng gì đây.

Nghĩ đến kế hoạch của mình sắp thành công, cô không nhịn được nở nụ

cười. Mang theo ý cười gian xảo, cô tựa vào trong ngực Phong Vũ Vọng,

chậm rãi ngủ.

***************************

Hai tiếng sau, Kiều Nhung Ngọc cùng Bạch Dật Phong trở về.

Má Lỗ khẩn trương ra đón người, quan tâm hỏi: “Cô chủ, bác sĩ có nói gì

không? Cô như thế có gọi là bình thường không? Có chú ý gì đặc biệt hay

không?...”

Bạch Dật Phong lập tức ngắt lời bà tránh cho bà hỏi quá nhiều.

“Bác sĩ nói tình trạng của Nhung Ngọc là bình thường, tuy hơi sút cân

nhưng thân thể vẫn cực kỳ khỏe mạnh, bé cưng trong bụng cũng rất tốt.

Đại khái là qua mấy tuần nữa thì tình trạng nôn nghén sẽ giảm bớt, không có gì đáng lo cả.”

Kiều Nhung Ngọc trao cho anh một ánh mắt cảm ơn, đi ra ngoài một lúc cô liền thấy hơi mệt mỏi, thật sự chẳng muốn nói chuyện.

“Hiện tại, em ấy hơi mệt, về phòng nghỉ ngơi một lúc là ổn thôi.” Đem

lời cảm ơn của cô thu vào trong đáy mắt, anh mỉm cười rồi khẽ lắc đầu tỏ ý đừng khách sáo.

“Đúng rồi, xem tôi hồ đồ chưa kìa.”

Má Lỗ bước sang bên cạnh cười nói: “Cô chủ, cô mau trở về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Vũ Vũ còn đang ngủ ạ?” Đã hơn hai tiếng, nếu như bình thường thì anh

hẳn là phải thức dậy rồi, hôm nay lại không thấy anh vui mừng chạy ra

đón mình khiến cô hơi khó hiểu.

“Đúng rồi, cậu chủ vẫn còn đang ngủ.” Không nói bà còn không phát hiện,

Kiều Nhung Ngọc vừa hỏi như vậy, má Lỗ cũng cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Hình như hôm nay cậu chủ ngủ hơi bị lâu rồi.”

“Anh đỡ em lên phòng.” Bạch Dật Phong chợt nhớ ra dù sao mình cũng phải về phòng nên cứ đỡ cô về phòng trước đã.

“Vâng.” Trong lòng ẩn chứa một chút lo lắng, cô có cảm giác giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra. Cố đè nén bất an trong lòng, cô theo Bạch Dật

Phong trở về phòng.

Đẩy cửa phòng ra, lúc nhìn tới hai người đang nằm trên giường, cô liền

sợ đến ngây người, chân dừng lại bên cạnh cửa không cách nào bước vào

phòng được.

Thấy cô đứng bên cạnh cửa chẳng hề

nhúc nhích, Bạch Dật Phong khó hiểu bước đến bên cạnh cô.

“Sao em lại không vào? Bên trong …Có…” Tầm mắt rơi xuống hai người đang nằm trên giường, anh cũng bị dọa đến choáng váng.

Tại sao lại như vậy?

Tiểu Mộng vẫn luôn ngủ không sâu giấc, ngay tại thời điểm bọn họ đẩy cửa vào đã thức dậy nhưng vẫn lựa chọn thời cơ thích hợp để tỉnh dậy.

“Làm sao…” Cô chầm chậm mở mắt ra, lúc nhìn thấy người đàn ông đang nằm

phía dưới mình liền tỏ vẻ kinh ngạc, vội kéo chăn quấn quanh người rồi

nhảy xuống giường. Lúc nhìn thấy hai người đứng bên cạnh cửa, nước mắt

đã nhanh chóng đong đầy trong mắt.

Trên giường, người đàn ông khỏa thân vẫn ngủ say như cũ, một chút dấu hiệu tỉnh lại cũng chẳng có.

Một màn kịch tính cứ diễn ra như thế, mà màn đặc sắc hơn vẫn còn ở phía sau.

Chỉ thấy Tiểu Mộng mặt đầy lệ chạy đến trước mặt Kiều Nhung Ngọc, quỳ

xuống rồi liều mạng dập đầu, miệng vẫn không quên ra sức giải thích.

“Cô chủ, rất xin lỗi, rất xin lỗi…Là…Là cậu chủ cứng rắn lôi kéo tôi

không buông…Tôi từ chối nhưng cậu chủ vẫn chẳng buông tha…Cậu chủ…” Cô

nghẹn ngào giải thích, đem toàn bộ trách nhiệm đổ hết lên đầu người đàn

ông vẫn đang say ngủ kia.

Sắc mặt Kiều Nhung Ngọc trắng bệch, nhìn chằm chằm cô gái đang quỳ trước mặt mình, nhìn hành động của cô ta, nghe cô ta giải thích. Sau đó lại

ngẩng đầu nhìn người đàn ông nằm trên giường rồi đau khổ nhắm mắt lại.

Cô chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ xảy ra như vậy, không phải cô đã sớm

biết tâm tư của Tiểu Mộng rồi sao, vì sao vẫn để Vũ Vũ một mình như thế…

Bạch Dật Phong nhìn dáng vẻ đau khổ của cô, lửa giận trong lòng lại càng tăng cao, anh vội bước đến bên giường vươn tay kéo người đàn ông kia

dậy.

Anh hoàn toàn không tin lời nói của cô gái không biết xấu hổ kia nhưng

vấn đề hiện tại không nằm ở chỗ đó mà là em trai, vì cái gì


XtGem Forum catalog