Duck hunt
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324254

Bình chọn: 10.00/10/425 lượt.

ung Nhung đang tức giận ạ.” Anh buồn bã đáp lại.

Dọc theo đường đi, Nhung Nhung chẳng hề nói với anh một câu nào, trước

kia cô đâu có như thế cho nên Nhung Nhung chắc chắn là đang tức giận.

“Con

làm nó giận hả?" Lâm Tuyết hỏi dò. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch kia, chắc không phải là nó chứ.

"Con không trêu chọc cô ấy." Vội vàng lắc đầu, anh tuyệt đối không có chọc cô tức giận.

"Vậy con có biết vì sao nó tức giận không?" Lâm Tuyết quan tâm hỏi.

Lắc đầu, tỏ ý mình không biết. Anh thật sự không biết gì cả.

"Vậy con biết cái gì hả?" Kiều Nguyên Sinh không hề kiên nhẫn giống như

Lâm Tuyết, thấy con gái như vậy vốn đã tức giận rồi, hiện tại còn hỏi gì nó cũng không biết, ông không bùng nổ mới là lạ.

"Con..." Bị tiếng rống của ông dọa cho hoảng sợ, anh vội vàng trốn ra sau lưng Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết cũng hiểu được lo lắng của chồng nhưng con rể vốn ngốc nghếch

như vậy nên bà thật không thể hiểu được vì sao ông lại tức giận.

Bà vỗ nhẹ lên bàn tay đang nắm chặt ống tay áo mình rồi mở miệng trách

cứ chồng: "Ông đừng lớn tiếng như thế, ông cũng biết rõ tình trạng của

nó mà, ông có thúc nó cũng vô ích thôi."

Nhìn Phong Vũ Vọng sợ sệt trốn sau lưng vợ mình, thỉnh thoảng còn lén

thò đầu ra nhìn trộm mình, cơn giận trong lòng ông cũng sớm tiêu tan.

Anh thật khiến cho người ta không thể giận nổi.

"Vũ Vọng." Lâm Tuyết kéo anh từ phía sau ra.

"Dạ?" Nhìn thấy chú kia không còn hung dữ nữa anh mới dám bước ra. Tuy

là theo Nhung Nhung, anh phải gọi cái chú hung dữ đó là ba nhưng thật sự anh không dám gọi.

"Con lên phòng cùng Nhung Ngọc đi, đến giờ ăn mẹ sẽ gọi hai đứa xuống."

"Vâng ạ." Vừa nghe thấy có thể tìm Nhung Nhung, anh liền vui vẻ chạy lên phòng, cũng không để cho hai người kia kịp phản ứng lại.

Nhìn theo bóng lưng của anh, vợ chồng Kiều Nguyên Sinh chỉ biết nhìn

nhau cười. Hy vọng không có chuyện gì xảy ra, đồng thời cũng hy vọng vợ

chồng son sẽ mãi hạnh phúc như thế.

******

Phòng khách nhà họ Phong.

Má Lỗ kéo cháu gái mình ngồi xuống sofa rồi nghiêm khắc nhìn cô.

Trên mặt Tiểu Mộng đã không còn nước mắt, ngồi trên sofa kiêu ngạo gác

hai chân lên bàn trà hoàn toàn chẳng quan tâm đến mình chỉ quấn chăn lụa trên người, hoàn toàn lờ đi ánh mắt trách móc của má Lỗ.

"Rốt cuộc là con đang làm gì vậy?" Nhìn dáng vẻ này của cô, má Lỗ thật

không thể tin được cô bé ngoan ngoãn, đáng yêu trước kia lại thay đổi

thành như vậy. Bà đúng là nhìn nhầm rồi, xem ra, dáng vẻ nhu thuận của

cô đều là giả vờ mà thôi.

Cô chìa hai tay ra thản nhiên nói: "Bác nên hỏi cạu chủ đã làm gì chứ đừng hỏi cháu đã làm gì."

"Bác tin tưởng cậu chủ chắc chắn sẽ không làm chuyện có lỗi với cô chủ." Bà chăm cậu chủ từ lúc cậu ấy còn nhỏ đến bây giờ nên rõ ràng hơn ai

hết, tuy trước kia cậu ấy thông minh nhưng lại cô độc, còn hiện tại tuy

ngốc nghếch nhưng lại hạnh phúc. Cậu chủ thích cô chủ bà lại càng thấy

rõ ràng. Nếu chỉ vì mình không biết nhìn người mà làm tổn thương đến cậu chủ cùng cô chủ thì bà tuyệt đối không tha thứ cho bản thân mình.

"Ai, đàn ông mà, vĩnh viễn chẳng thể nhịn được cám dỗ từ bên ngoài." Khẽ nhún vai, cô thờ ơ đáp lại.

Cô hiểu đàn ông rất rõ, trước kia những người đàn ông đến quán bar tìm

cô cứ mười người thì đến chín người đã kết hôn. Bọn họ cùng cô lên

giường, thậm chí còn muốn bao dưỡng cô nữa.

"Cậu chủ vốn không hiểu những thứ đo." Má Lỗ lớn tiếng phản bác.

"Sao bác biết anh ta không hiểu?"

Cô nhìn bà bằng ánh mắt khinh thường rồi tiếp tục nói: "Nếu anh ta không hiểu thì cô chủ đã chẳng mang thai rồi."

"Cháu..." Bà giận đến không nói nên lời.

Ngửa đầu ra sau tựa vào thành ghế, cô nói tiếp: "Tuy không thể làm vợ cả thì vợ lẽ cũng không tệ."

Dù sao thì cô cũng chưa từng nghĩ đến sẽ làm cô chủ, chỉ cần có thể vào

được nhà họ Phong thì làm vợ lẽ cũng tốt, cô có thể hưởng thụ vinh hoa

phú quý rồi.

"Sao cháu lại trở thành như vậy, trước kia..." Bà đau lòng nhìn cô, hỏi.

Nhớ lại trước kia, cô vẫn là cô bé con đáng yêu, đơn thuần, tết bím tóc

nhỏ hai bên, chạy nhảy quanh mọi người, bà cảm thấy mọi chuyện như mới

xảy ra ngày hôm qua. Nhưng sao chỉ qua mười mấy năm, cô lại biến thành

cô gái không biết xấu hổ, tham hư vinh như thế?

"Đừng nói trước kia với cháu." Vừa nghe bà nhắc đến trước kia, Tiểu Mộng liền biến sắc ngẩng đầu hung dữ trừng bà. Hạnh phúc trước đây, kể từ

lúc 16 tuổi cô bị bán vào quán bar đã thành ác mộng không thể chạm vào

rồi.

"Tự mình giải quyết cho tốt đi." Má Lỗ không muốn nói thêm lời nào nữa,

thủ đoạn nhỏ này của cô hoàn toàn không thể giở ra với nhà họ Phong

được. Bà vẫn nên đi nhận lỗi trước với ông chủ thôi.

Đi đến bên cạnh cửa, bà quay đầu lại nhìn cô một lần. Thấy cô như vậy,

ngoại trừ đau lòng bà càng thêm thất vọng, chỉ lắc đầu rồi mở cửa rời

đi.

Sao cô lại không hiểu, hiện tại cô chẳng còn quan tâm người khác nhìn

mình như thế nào, chỉ cần có được một cuộc sống sung sướng thì cô sẽ bất chấp mọi thủ đoạn Đêm hôm đó, năm người đàn ông nhà họ Phong ngồi trong phòng sách bàn bạc đối sách.

“Sao lại xảy ra chuyện này chứ?” Mạnh Triết khó tin hỏi. Chuyệ