n vô lý như vậy lại có thể xảy ra với em trai mình.
“Thật không ngờ. Cô gái giúp việc kia bình thường nhìn rất ngoan ngoãn nên
mới không có ai đề phòng cô ta cả.” Lời Bạch Dật Phong nói hoàn toàn là
sự thật.
“Điểm chính là, cô ta là cháu gái của má Lỗ.” Đỗ Vũ nói
ra điểm mấu chốt. Đó mới chính là nguyên nhân bọn họ không đề phòng cô
ta, bởi vì bọn họ đều tin tưởng má Lỗ.
“Cô ta muốn gì?” Nhậm Ngã Hành nhíu mày hỏi.
“Cha thấy nó luôn mồm kêu cha phải làm chủ cho nó nên cha nghĩ là nó muốn Vũ Vọng cưới nó.” Phong Long Sinh cũng không hy vọng có thêm một người con dâu nữa, con dâu hiện tại đã khiến ông vô cùng hài lòng, ông không muốn thay đổi, cho nên vẫn là nghĩ cách khác thôi.
“Có thể sao?” Nhậm Ngã Hành chắc chắn không tin. Dựa vào tính cách giảo hoạt của Kiều
Nhung Ngọc thì sao có thể đồng ý để người phụ nữ khác cướp chồng của
mình được.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ.” Đỗ Vũ hô to. Tất cả mọi người
đều biết Nhung Ngọc rất yêu Vũ Vọng, chuyện như thế chẳng cần nghĩ cũng
biết.
“Hôm nay Vũ Vọng có gì bất thường không?” Mạnh Triết cảm thấy chuyện này rất kỳ quái.
Dựa vào hiểu biết của bọn họ thì cho dù Vũ Vọng có ngốc đến đâu cũng không
thể không biết có người ngủ bên cạnh mình, nghe nói cô gái kia còn không mặc gì ngủ bên cạnh nó nữa.
Bạch Dật Phong nghiêm túc nhớ lại mọi chuyện xảy ra chiều nay.
“Ngoại trừ việc nó ngủ trưa lâu hơn ngày thường thì chẳng có gì khác thường cả.” Chuyện ngủ dậy muộn cũng rất bình thường mà.
“Không còn gì nữa sao?” Phong Long Sinh cảm thấy chắc chắn có điều khả nghi.
Ông vẫn có chút hiểu được con trai mình, nó vốn chẳng biết cám dỗ là gì, ngoài ra...Nó suốt ngày quay quanh Nhung Ngọc nên căn bản sẽ chẳng có
tâm tư nghĩ tới chuyện khác.
“Anh ba, anh nghĩ kỹ lại đi.” Nhậm Ngã Hành cũng cảm thấy rất kỳ lạ, rốt cuộc vẫn có điểm gì đó khả nghi.
“Nghĩ kỹ lại, hình như có chút bất thường...” Nghe mọi người nói, anh cũng cảm thấy có chút kỳ quái.
“Lúc bọn anh vào phòng có ầm ỹ vài phút nhưng Vũ Vọng lại chẳng hề tỉnh
giấc, sau đó vẫn là anh không nhịn được chạy đến bên giường lôi kéo nó,
nó mới từ từ tỉnh lại.”
“Bị bỏ thuốc rồi?” Khả năng này là lớn nhất.
“Phải tìm ra chứng cớ mới được.” Phong Long Sinh nhíu mày nói.
“Chúng ta đến phòng nó tìm thử xem.” Đỗ Vũ đề nghị.
“Được rồi, buổi chiều cha đã khóa phòng hai đứa nó không cho ai vào cả.”
“Hy vọng có thể tìm được thứ gì đó.” Nhậm Ngã Hành chẳng mấy lạc quan, nếu
cô gái giúp việc kia quá gian xảo như đã nói thì có thể sẽ không để lại
bất kỳ bằng chứng gì để bọn họ vạch trần cô ta.
“Hay là đưa cô ta đến bệnh viện đi, cô ta luôn mồm nói đã phát sinh quan hệ với Vũ Vọng,
vậy thì trong cơ thể của cô ta hẳn là phải có tinh dịch của nó.” Phương
pháp này của Đỗ Vũ đúng là không tệ, vừa trực tiếp lại có hiệu quả.
Mạnh Triết lắc đầu nói: “Đã lâu như thế, có kiểm tra cũng chẳng được, cô ta
cũng có thể nói mình đã tắm rửa hay xử lý gì gì đó rồi.”
“Trước hết chúng ta cứ đến phòng Vũ Vọng xem thử đi.”
“Được.”
Vì vậy, năm người liền rời khỏi phòng sách đi về phía phòng Phong Vũ Vọng.
Mở cửa vào phòng, từ lúc bọn họ rời đi căn phòng vẫn như cũ, trên giường
không có chăn, quần áo của phụ nữ vẫn nằm nguyên trên sàn nhà.
Bạch Dật Phong đi đến bên giường, nhíu mày nhìn đống quần áo lôn xộn trên sàn chợt nhớ đến một chuyện.
“Quần áo của Vũ Vọng được gắp gọn gàng đặt trên giường.” Anh có ấn tượng với
điều này là vì chính anh cầm quần áo ném về phía nó bảo mặc vào.
“Vậy quần áo trên sàn này có thể là do cô ta đợi nó ngủ liền cởi ra sao?” Đỗ Vũ nhìn khắp xung quanh cũng chưa thấy có gì lạ.
Nhậm Ngã Hành cho rằng đó không phải là vấn đề mà là: “Không quan trọng,
hiện tại, quan trọng nhất là phải tìm chứng cớ cô ta bỏ thuốc Vũ Vọng.”
Đi quanh phòng một lượt anh cũng chưa thấy có chỗ nào kỳ quái cả.
“Trước khi nó đi ngủ có ăn gì không?” Ngay cả phòng tắm Mạnh Triết cũng đã xem qua nhưng vẫn không phát hiện được gì.
“Nhung Ngọc có bảo nó uống sữa.”
“Đúng rồi, nhanh tìm xem có cốc sữa gì đó hay không.” Phong Long Sinh nhắc nhở.
“Kia là?” Đỗ Vũ chỉ vào cái cốc không được đặt trên bàn trang điểm nói.
Nhậm Ngã Hành vươn tay cầm lấy cái cốc, bởi vì anh đứng gần bàn trang điểm nhất. Bốn người còn lại đều vội xúm lại xem.
“Sao lại uống đến không còn một giọt vậy?” Thằng bé này cũng ngoan quá đi, dù sao thì cũng nên để lại một chút chứ.
“Vậy có kiểm tra được không?” Phong Long Sinh nhíu mày nhín cái cốc không kia, hỏi.
“Có lẽ là được.” Bạch Dật Phong cũng không chắc chắn lắm.
“Có lẽ được, chúng ta cũng không biết nên chắc phải tìm chuyên gia về
phương diện này rồi.” Nhậm Ngã Hành cảm thấy chắc là kiểm tra được, hình như trên đáy cùng thành cốc vẫn còn chút sữa đọng.
“Sáng mai con sẽ đem đến cục cảnh sát nhờ bạn con giúp đỡ.” Mạnh Triết chợt nghĩ đến
một người có thể giúp được, vừa nghĩ đến người giống khủng long bạo chúa kia anh liền cảm thấy buồn cười.
“Ừ.” Phong Long Sinh gật đầu đáp.
“Cô gái trong phòng khách kia nên xử lý thế nào đây?” Bọn họ không hề thích cô ta một chút nào cả.
“Cứ để cho cô ta ung dung và
