Polaroid
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324225

Bình chọn: 7.00/10/422 lượt.

i ngày đi.” Nhậm Ngã Hành nhếch môi cười lạnh.

“Đợi chúng ta tìm được chứng cớ thì xử lý cô ta vẫn chưa muộn.” Bạch Dật Phong cũng lạnh lùng cười.

Có thể Vũ Vọng dễ bị bắt nạt nhưng bọn họ thì chẳng dễ bắt nạt đâu, nếu đã lấn đến trên đầu bọn họ thì nhất định sẽ phải trả giá đắt.

Giao cho Mạnh Triết cầm cốc, sau đó năm người đều trở về phòng nghỉ ngơi.

Tiểu Mộng tựa vào cửa phòng khách thở hổn hển, tim đập loạn lên. Vừa rồi

trốn ở ngoài cửa nghe lén bọn họ nói chuyện, trong lòng liền kinh hãi.

Cô vừa nhớ ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người.

Cô đã quên rửa cái cốc đó rồi....

Cô nhất định phải nghĩ cách lấy ít đồ rồi chạy trốn khỏi đây để tránh cho

bị đưa vào nhà lao ăn cơm tù. Dựa vào thế lực nhà họ Phong, nếu cô đã bị bắt giam thì cả đời cũng đừng mong ra được.

************************

Trái ngược với không khí yên tĩnh bên nhà họ Phong, nhà họ Kiều lại vô cùng náo nhiệt.

Đầu tiên là vì Kiều Nhung Ngọc vẫn chẳng quan tâm đến Phong Vũ Vọng khiến

cho Phong Vũ Vọng cứ ầm ỹ quấn lấy cô. Tiếp đó là vì Phong Vũ Vọng quá

ầm ỹ làm cho Kiều Nguyên Sinh đang lo lắng cũng phải rống lên. Tiếp tục

là vì Kiều Nguyên Sinh rống to nên Phong Vũ Vọng liền ngoan ngoãn ngậm

miệng nhưng ông lại rước lấy sự trách cứ của vợ và con gái. Cuối cùng là vì Kiều Nguyên Sinh không gào thét nữa nên lá gan của Phong Vũ Vọng

cũng to ra rồi lại quấn lấy Kiều Nhung Ngọc. Cứ luẩn quẩn như vậy, từ

trước đến giờ, đây là lần đầu tiên nhà họ Kiều náo nhiệt như vậy.(suýt

phụt nước! )

Cảnh tượng náo nhiệt này chỉ chấm dứt khi mà Lâm Tuyết thật sự không chịu nổi được nữa phải kéo chồng về phòng.

Kiều Nhung Ngọc bị quấn đến nhức cả đầu, vốn đã dễ mệt mỏi nay lại bị làm

cho càng mệt hơn, sau cùng cũng đành phải kéo Phong Vũ Vọng về phòng

nghỉ ngơi.

“Nhung nhung, nhung nhung, em đừng giận nữa mà. Hôm

nay anh rất ngoan, không có nghịch ngợm cũng rất nghe lời, vì sao em vẫn không để ý đến anh...Em không để ý đến anh, anh sẽ khóc đó...Hoặc là,

em không để ý đến anh, anh sẽ mách cha nói em bắt nạt anh...Nhung nhung, nhung nhung, em nói chuyện đi...”(dễ thương wa đi! )

Suốt cả đường đi, anh vẫn không ngừng nói, vẫn ầm ỹ quấn lấy cô.

Trở về phòng cô liền bước đến bên giường ngồi xuống, anh cũng nhanh chóng chạy đến ngồi xuống bên cạnh cô.

“Nhung nhung...”

“Em không có tức giận.” Ngay lúc anh mở miệng cô liền giành nói trước, không để anh có cơ hội bắn như súng liên thanh nữa.

“Vậy sao em không để ý đến anh?” Cởi giày, anh liền đứng trên giường, bất mãn nhảy nhảy vài cái.

Cô vội vàng đứng lên giữ chặt anh lại. Người đàn ông này, cũng không nghĩ

xem mình nặng bao nhiêu mà cứ nhảy như vậy khiến cho giường rung lên bần bật.

“Anh đừng nhảy nữa.”

“Được rồi.” Anh bĩu môi rồi đặt mông ngồi xuống giường.

Cô cũng cởi giày, leo lên giường rồi ngồi đối diện anh.

“Nhung nhung, em đừng bỏ mặc anh mà.” Vươn tay ôm cô vào trong ngực, anh cọ cọ cổ cô làm nũng.

Cô vỗ nhẹ tấm lưng rắn chắc của anh: “Không phải em bỏ mặc anh, chỉ là em đang suy nghĩ chút chuyện thôi.”

Khẽ đẩy cô ra, anh khó hiểu nhìn cô.

“Nhung Nhung đang suy nghĩ gì vậy?”

“Nghĩ đến sau này nếu em không ở cạnh anh thì anh phải làm sao bây giờ...”

Chủ động tựa vào lòng anh, cô vòng tay ôm lấy eo anh, chậm rãi nói.

Nhíu mày, anh không hiểu được hết lời cô nói nhưng anh vẫn hiểu được một chút.

“Nhung nhung, em phải rời đi sao?”

Cô khẽ lắc đầu: “Em chỉ nói nếu như...”

“Vì sao lại nếu như? Cái gì là nếu như?” Càng nói càng mơ hồ, anh hoàn toàn mờ mịt rồi.

Ngẩng đầu nhìn anh, nhìn đôi mắt to vô tội của anh, cuối cùng cô cũng lộ ra

nụ cười đầu tiên sau tất cả mọi chuyện. Anh vẫn đáng yêu như thế, đáng

yêu đến mức khiến người ta không đành lòng trách móc, đáng yêu đến nỗi

khiến người ta không thể không yêu.

Si ngốc nhìn nụ cười của cô,

anh khẽ lẩm bẩm: “Anh thích Nhung nhung cười...” Anh không nhịn được,

cúi đầu ấn một nụ hôn lên môi cô.

“Nhung nhung cười lên là xinh đẹp nhất...”

Tay cô chuyển dời từ eo anh đến phía sau gáy, cô chủ động dâng lên môi son.

“Nhung nhung...” Dục vọng của anh cũng chỉ có Kiều Nhung Ngọc mới có thể khơi

lên được, chỉ một nụ hôn cũng khiến người anh nóng rực.

Môi anh

rời khỏi đôi môi có chút sưng đỏ của cô, từ từ di chuyển xuống in dấu

lên chiếc cổ mảnh khảnh, hai tay anh dần trượt xuống dưới vạt áo cô.

Cô đương nhiên cảm thấy được dục vọng của anh, ngay lúc hai tay anh đặt dưới vạt áo cô, cô liền vội vàng giữ chặt tay anh.

“Vũ Vũ, không được...”

“Vì sao?” Nhìn đôi tay nhỏ xinh đang giữ chặt tay mình, anh bất mãn hỏi.

Kéo tay anh đặt lên cái bụng hơi nhô lên của mình, cô dịu dàng nói: “Trong

bụng em còn có cục cưng nên không thể vận động mạnh được, anh quên lời

cha dặn rồi sao?”

Lắc đầu tỏ ý mình không quên, nhưng anh cũng

chưa hiểu lắm, vì sao sau khi có cục cưng thì anh lại không thể chơi trò hôn nhẹ với Nhung nhung.

“Đợi đến lúc cục cưng ra đời anh mới có thể chơi trò trên giường với em giống như trước.” Cũng chỉ có nói như

thế anh mới hơi hiểu được.

Tuy không thoải mái nhưng anh vẫn chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào