lòng.
"Tiểu Mộng." Má Lỗ gọi cô, thấy cô không đáp lại bà liền tăng thêm chút âm lượng.
"Tiểu Mộng!"
Lúc này, Tiểu Mộng mới phục hồi tinh thần.
"Có chuyện gì vậy bác?"
"Những lời bác nói với con, con đã nhớ kỹ chưa?" Cô là do bà giới thiệu, nếu xảy ra chuyện gì thì bà cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại nhà họ
Phong nữa.
"Cháu nhớ rồi ạ." Cô ngoan ngoãn gật đầu.
"Vậy là được rồi. Con phải nhớ kỹ, hiện tại cô chủ đang mang thai, là
người quan trọng nhất trong nhà họ Phong. Con chịu trách nhiệm chăm sóc
cô ấy, nhất định không được phạm sai lầm nào đấy."
"Vâng thưa bác, cháu nhớ kỹ rồi." Ngoài miệng ngoan ngoãn đáp lại nhưng trong lòng cô lại chẳng hề nghĩ như vậy.
Vừa vào trong phòng, Kiều Nhung Ngọc lập tức lải nhải bên tai Phong Vũ
Vọng, kêu anh không được phép tiếp xúc nhiều với cô gái tên Tiểu Mộng
kia.
Tuy Phong Vũ Vọng không hiểu tại sao lại phải làm như thế, nhưng nếu là do Nhung Nhung nói thì anh nhất đĩnh sẽ làm được. “Vũ Vọng à, nhớ kỹ ngày mai phải đến công ty với bọn anh đó.”
Trên bàn cơm, Mạnh Triết mở miệng nhắc nhở anh. Đã hơn hai tháng rồi,
bọn họ chưa có bắt nó đến công ty làm việc là do châm chước cho chuyện
vui của nó. Nhưng nay vợ con đều có cả rồi thì đương nhiên nó phải đến
công ty làm việc tiếp.
“Em không đi đâu.”
Công ty chẳng có gì chơi cả, một mình anh ngồi trong phòng, đến cả một
người để nói chuyện cũng chẳng có, anh mới không muốn đến đó đâu.
“Vì sao?” Tuy trước kia Vũ Vọng không thích đi nhưng cũng chưa từng kiên quyết từ chối như vậy.
“Em đã hứa với cha là phải chăm sóc tốt cho Nhung Nhung.” Anh dùng sức
gật đầu, hiện tại anh là trái đất còn Kiều Nhung Ngọc là mặt trời, anh
sẽ mãi mãi vây quanh cô.
“Thì bảo Nhung Ngọc đến công ty cùng với em.” Đỗ Vũ cho rằng, đó chẳng phải là vấn đề gì lớn cả.
Khẽ nhăn mặt, chu môi, anh thật sự không muốn đến công ty chút nào. Anh
đến đó cũng chỉ bị các anh bắt nhìn vào mấy đường cong trên máy vi tính
rồi bắt lựa chọn mà thôi.
“Phong thị không phải do bốn người các anh điều hành sao? Vũ Vũ theo đến đó làm gì chứ?” Kiều Nhung Ngọc khó hiểu hỏi.
“Bốn người bọn anh là giám đốc đại diện còn nó mới là tổng giám đốc, nó
không đến công ty làm thì sao.” Nhậm Ngã Hành tức giận nói.
Cô hoàn toàn không bất ngờ với câu trả lời của anh, chỉ ‘a’ một tiếng rồi im lặng.
“Hiện tại cô chủ rất dễ mệt mỏi, không thể để cô ấy vất vả như thế
được.” Má Lỗ đang đứng một bên vội lên tiếng phản đối quyết định của bọn họ. Đến lúc đó, nếu có chuyện gì xảy ra thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây.
“Đúng vậy, cơ thể Nhung Ngọc hiện giờ không còn giống như lúc trước
nữa.” Phong Long Sinh cảm thấy má Lỗ nói rất có lý, ông cũng không muốn
có chuyện gì bất trắc xảy ra với đứa cháu bảo bối của mình.
Tiểu Mộng đứng phía sau Kiều Nhung Ngọc vừa chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại của bọn họ vừa cẩn thận tính toán trong lòng.
Không ai chú ý đến cô ta đang suy nghĩ điều gì, tất cả sự chú ý đều đặt hết lên người Kiều Nhung Ngọc và Phong Vũ Vọng.
“Vậy em cũng không muốn đến công ty.” Muốn tách anh với Nhung Ngọc ra, anh mới không cần.
“Em trai à, mai em nhất định phải đến công ty.” Mạnh Triết hiếm khi nghiêm khắc như thế với anh.
“Vì sao ạ?” Bất mãn, bất mãn, anh thở phì phò nhìn anh cả.
“Vũ Vũ, mai anh đến công ty cùng các anh ấy đi, em ở nhà chờ anh.” Kiều
Nhung Ngọc cũng cảm nhận được Mạnh Triết rất kiên quyết, nếu không phải
có chuyện quan trọng thì chưa chắc anh ấy đã kiên trì muốn Vũ Vũ đến
công ty như vậy.
Tủi thân nhìn cô, anh thật sự không muốn rời khỏi cô quá lâu, nếu anh
đến công ty thì phải đợi rất rất lâu mới được về nhà. Nhưng thấy Kiều
Nhung Ngọc gật đầu, anh cũng chỉ có thể đồng ý mà thôi.
“Được rồi.”
Bốn người kia thấy anh đồng ý, mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Hai tháng nay, bọn họ đầu tư vào cổ phiếu toàn bị lỗ, tuy không tổn thất nhiều lắm nhưng sau khi cộng cộng, trừ trừ thì số lượng cũng chẳng nhỏ. Trước kia, bọn họ đều cho Vũ Vọng tùy tiện chọn vài cổ phiếu để đầu tư, có dự án đầu tư nào cũng để anh tùy tiện chọn đối tác. Tuy nói mỗi lần
đều là tùy tiện nhưng chẳng hiểu vì sao, chẳng biết là do số anh may mắn hay trong tiềm thức của anh có sẵn khái niệm đầu tư cùng kinh doanh,
anh chọn cổ phiếu nào cũng thu được nhiều lợi nhuận, chọn đối tác nào
cũng đều hợp tác rất vui vẻ.
Cho nên sau hai tháng, bọn họ đành phải kéo anh đến công ty làm việc.
Nếu hiệu suất đủ cao thì có thể để anh chọn dự án cho công ty trong một, hai tháng tiếp theo. Như vậy, anh có thể ở nhà trong vòng một, hai
tháng tới.
Vốn bọn họ còn định mời thiên tài đầu tư Nhung Ngọc ra mặt nhưng vì cô
đang mang thai, với cả cha nuôi sẽ không cho phép cô vất vả nên bọn họ
đành phải dời sang mục tiêu khác.
*************************
Sáng sớm hôm sau, Phong Vũ Vọng bị ép tách khỏi vợ yêu, bị áp tải đến
công ty, còn Kiều Nhung Ngọc cũng có thêm thời gian để quan sát Tiểu
Mộng kỹ hơn.
Tiểu Mộng đến nhà họ Phong sắp được một tuần rồi, chỉ vì do Vũ Vũ suốt
ngày quấn lấy cô cộng thêm cả mang thai rất dễ mệt mỏi nên cô cũng không còn sức lực chú ý đến cô ta.
