a khỏi cái phòng họp này rồi.
Cái tên Giám đốc chết tiệt. Nếu
không phải bởi vì nàng ở nơi này cùng đồng nghiệp làm việc tốt đẹp, cùng công ty hợp tác thương thuyết cũng không có gì bất ổn, mà tính nàng
thì lười đổi đi nơi khác làm việc hay tự mình gây dựng công ty, không
thì nàng đã sớm rời cái công ty thiết kế này rồi.
Đáng giận, có lẽ hiện tại nàng nên chuyển công tác sang chỗ khác, sau đó lại đổi cả bạn trai.
5 năm sau.
Nàng hoàn toàn không thể quên đi 3 chữ này, Tề Sóc, hắn như thế nào mà có thể trả lời nàng như vậy được chứ?
Nhớ ngày đó tất cả đều là hắn
chủ động theo đuổi nàng, còn lập lời thề son sắt sẽ kết hôn với nàng làm điều kiện kiên quyết đầu tiên khi cả 2 thực sự quen nhau. Hắn thực sự
thích nàng, thật sự muốn kết hôn với nàng, muốn nàng làm vợ hắn, thực sự muốn cùng nàng trải nghiệm đến cuối đời. Kết quả là đã quen nhau hơn 1
năm rồi, nàng lần đầu tiên chủ động nói với hắn ý tưởng kết hôn, hắn lại muốn nàng đợi 5 năm nữa.
5 năm, hiện nay hắn mới 25 tuổi, đợi 5 năm sau vừa vặn 30 tuổi, đúng là tuổi
tốt để kết hôn, nhưng còn nàng? 5 năm sau nàng đã là 1 bà lão 32 tuổi,
hắn rốt cuộc là có hay không nghĩ tới chứ?
Thiệt là khổ a, tuy rằng nàng
cùng Tề Sóc trong lúc tình cảm lưu luyến từ đầu tới giờ đều là do hắn
chủ động. Nhưng là hắn chủ động theo đuổi nàng mà, là hắn da mặt dày tự
cho mình là bạn trai của nàng, quấn quít lấy nàng không buông, là hắn
không nói mà tự ý xâm nhập vào nơi ở của nàng cùng nàng ở chung. Tất cả
thoạt nhìn đều thấy rằng nàng bị bắt buộc, bị động nhưng là nhớ đến tối
hôm qua nghe thấy hắn trả lời 5 năm sau, nàng mới biết được chính mình
đã để ý hắn rất nhiều, thích hắn rất nhiều, tin rằng bọn họ sẽ kết hôn,
sẽ cùng ở với nhau cả đời như lời hứa ấy.
5 năm sau, có lẽ đến lúc đó,
nàng đã sớm già đi, có khi có thể hắn cũng sẽ để ý những cô gái trẻ tuổi hơn và xinh đẹp hơn. Vậy thì làm sao còn muốn cùng nàng kết hôn
được nữa?
Nàng thực ngốc nghếch, thế nhưng đối với lời hứa của nam nhân này rất tin tưởng.
Khổ sở thở dài 1 hơi, nàng ngồi
vào chỗ của mình, hoàn toàn im lặng không để tâm đến công việc, cả
người mệt mỏi có vẻ muốn bệnh.
Dùng sức cầm lấy tập hồ sơ thiết kế lấy trong ngăn kéo ra, nàng đẩy ghế dựa, cầm lấy túi da, xoay người
nhanh chóng hướng theo cửa lớn mà đi.
“Quan tỉ, ngươi muốn đi đâu
vậy?” Người trợ lý vừa tan họp bước ra, thấy nàng xách túi chuẩn bị rời
khỏi công ty, lập tức giương giọng gọi.
“Không biết, chỉ là muốn đi ra ngoài 1 chút.” Nàng thành thật trả lời.
“Nhưng Giám đốc nói rằng muốn
Kim tiên sinh tới công ty, rồi ngươi phải tự mình giải thích chuyện
ngày hôm qua với hắn.” Trợ lý vội vàng chạy đến bên cạnh nàng nói.
“Ngươi kêu hắn tự mình đi giải thích đi.” Quan Yên Chi lạnh lùng nói, rồi tiếp tục xoay người hướng ra cửa bước đi.
“Chờ 1 chút, Quan tỉ.” Trợ lý
vội vàng kéo nàng lại “Giám đốc nói nếu ngươi không tự đi giải thích thì ngày mai không cần đến công ty làm nữa đó.”
“Thật không?” Nàng đột nhiên cười lạnh 1 tiếng.
Trợ lý gật đầu thật mạnh.
“Vậy phiền ngươi thay ta chuyển
lời đến hắn, ta còn có 10 ngày lương, đừng quên nói hắn phân phó hoàn
lương cho ta a.” Nói xong, nàng cũng không quay đầu lại nữa, hiên ngang
bước ra khỏi cửa lớn của công ty không hề do dự.
Sau khi rời công ty, Quan Chi Yên tùy tiện tìm một quán cà phê ngồi xuống thanh thản suy nghĩ.
Dựa vào năng lực kiếm tiền từ
nghề thiết kế nội thất, vào những thời điểm công việc không thuận lợi,
nàng thường chạy đến quán cà phê này thả lỏng đầu óc, nhờ những ly cà
phê với hương thơm nồng đậm làm cho nàng thực tỉnh táo.
Nhưng hôm nay sau khi rời công ty, nàng đã ngồi tại quán được nửa ngày, mà tâm tình 1 chút cũng không có dấu hiệu cải thiện.
Hiện lúc này ánh sáng ban ngày
đã bị đêm đen bao phủ, trong quán từng khách hàng này đến khách hàng đến rồi đi, chỉ có nàng vẫn ngồi lại.
Từ một ly cà phê ấm nóng đã biến thành nguội ngắt, từ phần cơm sớm còn nóng hổi nay cũng nguội ngắt,
và cả những cốc nước trên bàn cũng đều không vơi đi tí nào.
Phục vụ có mấy lần vì muốn thay nước cho nàng nhưng đều không thấy phản ứng, đành không tiếp tục quấy rầy nàng nữa.
Không có người quấy rầy, nàng có thể tiếp tục yên lặng ngồi 1 mình, nhưng trí óc như thế nào cũng không yên.
5 năm sau. Vẫn như cũ, nàng không thể không nghĩ mãi đến 3 chữ này, không thể không nghĩ đến hắn.
Nàng còn nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp Tề Sóc là thời điểm ở công trường, nàng chưa kịp thiết kế phòng
Bar, mà khách hàng lúc ấy yêu cầu duy nhất chính là phải sử dụng người
hướng dẫn của hắn, cho nên 2 người bọn họ liền hẹn gặp mặt…
“Thực xin lỗi…xin hỏi…”
“Ngươi là ai? Là ai cho phép ngươi tùy tiện vào được chỗ này? Nhanh chóng đi ra ngoài.”
Liếc thấy 1 gã môi hồng răng
trắng, mặc áo sơ mi trắng, quần jeans, trên cổ còn đeo dây chuyền hình
đầu lâu lấp lánh đi vào công trường, Quan Yên Chi đột nhiên sớm bắt đầu
trầm giọng nói. Nàng không thích có ng ngoài quấy rầy công việc của
nàng.
“Thực xin lỗi, ta tìm Quan Chi Yên tiểu thư, tên của ta là Tề Sóc.” Sinh viê