g…… bệnh…… viện… giết……cô……” Hắn thở
phì phò gian nan mở miệng, nói xong liền ngã xuống sopha, liều mạng hô
hấp, ngôi sao giấy ởđầu ngón tay rơi xuống.
Tôi ngơ ngác “À…” một tiếng, thất thần, mắt thấy ngực hắn đang phập phồng, mãi mới phản ứng
lại, kêu “Á” một tiếng, nhanh chóng tiến lên sờ băng vải thấm máu của
hắn, vết thương ở ngực và bụng lại vỡ ra, tôi thấy hắn muốn ngăn cản,
tôi liền quát một tiếng “Không cho phép nhúc nhích, vết thương chết tiệt của cậu lại vỡ rồi!”
Hắn mở miệng vài lần nhưng vì đau nên không nói ra tiếng được, nhưng vẫn cố gắng lặp lại “Không… bệnh…viện…”
Tôi thật hết cách, sao hắn có thể tùy hứng đến thế chứ.
Tôi trấn an hắn “Được được, không đi bệnh viện, tôi không đưa cậu đi bệnh
viện nữa” Tôi vừa nói xong, hắn liền an tĩnh lại, mồ hôi dính vào đuôi
tóc, khiến hắn phải nhắm mí mắt.
Tôi chỉ có thể lấy thuốc của Harris, băng cho hắn lần nữa.
Mưa ở ngoài cửa sổ mềm nhẹ phủ lên bóng đêm, hoa hồng Đại La lay động không tiếng động nở rộ. Mùi hương thanh thanh lạnh lùng cùng mùi máu đan xen
với nhau.
Xử lý xong, tôi gần như mệt chết, công việc y tá thật
không dễ làm, khiến tôi càng thêm bội phục những phụ nữ theo nghề nghiệp này.
Ngồi bên cạnh hắn, thấy hắn nặng nề ngủ, vẻ lạnh như băng
giờ vì thả lỏng nên trở nên dịu dàng rất nhiều, hắn thật sự rất không
thích hợp với vẻ chết lặng, nhưng khi hắn cười lại cảm thấy còn không
bằng làm mặt than, tuổi trẻ như vậy mà đã cười kiểu ‘toàn thế giới đều
nợ hắn’ cũng không phải là tốt.
Tôi vươn tay lại dừng lại, nghiêm túc nói: “Không cho phép làm tay tôi bị thương, một bàn tay tôi đã gãy
xương, nếu cánh tay còn lại cũng gãy thì tôi sẽ không thể nấu cơm.”
Không hiểu sao tôi luôn cảm thấy đứa trẻ này rất có chấp niệm đối với từ “Cơm”.
Vừa rồi còn đang nhắm mắt giống như ngủ say, lúc này bỗng mở mắt ra, ánh mắt trong trẻo.
Tôi sờ sờ cái trán của hắn, lại dùng tay kia sờ trán mình, đồng thời cảm
thụđộấm khác nhau của hai người, khi tôi chạm vào cái trán của hắn, hình như người hắn rất cứng ngắc, nhưng một giây sau lại thả lỏng xuống,
phản ứng này sao lại không được tự nhiên vậy.
“Ừ” Tôi cười thật rộng nhìn hắn “Hạ sốt không ít.”
Hắn có chút dại ra nhìn tôi, sau đó tôi thấy màu đen trong đôi mắt của hắn
có chút tan rã, một độấm hiện lên trên khuôn mặt lạnh lẽo, vẻ mặt rất
đẹp, rất giống khi tôi bón hắn thức ăn, cho nên tôi bật thốt lên hỏi:
“Cậu đói bụng sao?”
Hình như hắn hoàn toàn ngây ngốc, sau đó gật đầu “Ừ”
Lấy chút canh cá còn lại bón hắn uống, hắn thực sựđang ngủ, mà không phải là giả bộ ngủ, dù hắn giả trang rất giống.
Tôi vẫn chưa trở về phòng ngủ, mà là ngồi ở xích đu đọc sách, dùng ánh sáng đèn bàn hình hoa, trong yên tĩnh cùng tiếng ca mưa đêm dựa sát vào
nhau.
Đến rạng sáng, quả nhiên hắn lại phát sốt, tôi giúp hắn lau người, thay ba chậu nước, hai giờ sau mới ổn.
Tôi đổ nước đi, nhìn bầu trời trong xanh, luồng gió mát mẻ, duỗi người nhìn sương sớm
Lại là một ngày sáng sủa bắt đầu. Bởi vì nhặt được
thiếu niên chết sống không chịu đến bệnh viện, tôi chỉ có thể cướp đoạt
một đống thuốc trị thương ở chỗ Harris, giống như bảo mẫu chăm sóc hắn.
Kỳ thật, tôi đoán hẳn là không phải hắn sợ vào bệnh viện, mà là không có tiền trả. Lần trước tôi ở ven đường cứu một cô gái bị tai nạn sẽ cộ,
bởi vì cô ấy không có tiền cho nên tôi cho cô ấy vay. Tôi thấy cố ấy ở
quảng trường phát tờ rơi, vừa thấy là biết cuộc sống không giàu có gì,
cho nên tôi cho vay rồi bước đi luôn, sợ cô ấy phải nai lưng ra trả tiền cho tôi.
Vốn tôi muốn nói tiền thuốc men tôi trả, nhưng lại
nghĩ hắn là thiếu niên đang tuổi phản nghịch, làm như thế sẽ khiến lòng
tự trọng của hắn bị động chạm.
Tôi giúp hắn trả tiền thuốc men,
chắc chắn hắn sẽ không thoải mái, tuy rằng Harris rất chăm sóc quan tâm
đến tôi, cũng làm cho tôi một thẻ hội viên, nhưng thuốc của Harris quý
gấp ba lần so với bệnh viện, aiz, cũng chỉ có thể thế này, miễn cho động chạm phải lòng tự trọng của hắn.
Nhưng đã qua ba ngày rồi, tôi
bắt đầu hoài nghi nghiêm trọng y thuật của Harris, Harris nói vết thương kia ít nhất phải nằm ba tháng mới xuống giường được, cho dù là thân thể rất khỏe đi nữa thì cũng sẽ lưu lại di chứng.
Nhưng vì sao mới
ba ngày, tên đang tê liệt kia lại có thể đi lại bình thường, hơn nữa,
một chút cũng không nhìn ra ”Về sau sẽ có di chứng”?
Để cho không xảy ra phát sinh ngoài ý muốn, tôi cường ngạnh bắt hắn giảm bớt lần
xuống giường, đúng, là giường. Khi hắn khôi phục được một chút lực hành
động đã chiếm lấy cái giường duy nhất trong phòng. Vì hắn là bệnh nhân,
cho nên tôi đành ngủ sôpha.
Đến thư viện mượn năm, sáu quyển
sách, rồi ở quảng trường nghe đàn violon một lúc, đến siêu thị mua các
thứ cho cơm chiều. Khi trở về gặp được hàng xóm phố Bối Bối phố đang
mang theo các lẵng hoa tặng cho dân phố, mỗi hộ cư dân của phố Bối Bối
đều có thói quen tặng hoa cho nhau, bởi vì khi có nhiều loại hoa tràn
ngập con phố, thì không khí Esme nhất định sẽ mang ngập mùi hoa, mỗi nhà có những loại hoa khác nhau sẽ lấy chúng tặng cho hàng xóm, hà
