úng tôi, huống hồ cô còn lớn hơn nó ba tuổi……”
Giống như một cô bé bị dọa hư, Kỉ Văn Tĩnh lui bả vai, “Thật có lỗi, con cũng không muốn sinh ra sớm hơn Thánh Nam ba năm, nhưng sự thật chính là như thế, con nghĩ….con nghĩ không có khả năng thay đổi……”
“Kỉ tiểu thư….”Tư mẫu đi thẳng vào vấn đề, “Nói thẳng ra, Tư gia chúng tôi vĩnh viễn không chấp nhận một cô gái như cô làm con dâu chúng ta, nói như vậy cô nghe hiểu không?” Bà ta ôm ngực, lạnh lùng nói.
Kỉ Văn Tĩnh giương đôi mắt to, sau đó thật biết điều gật gật đầu, “Nghe hiểu.”
“Bước tiếp theo chắc cô nên biết nên làm thế nào rồi, đúng không?”
Cô lại ngoan ngoãn gật đầu, “Biết.”
Hai vợ chồng Tư thị đồng thời cười lạnh, “Hy vọng cô sẽ không làm chúng ta thất vọng.”
Cô không dám phản kháng gật đầu, “Con nghĩ…..hẳn là sẽ không.”
“Tốt lắm, nếu mọi người cũng nói rõ ràng rồi, tôi nghĩ cô cũng nên hành động một ít đi.”
Tư mẫu tao nhã chỉ tay về phía cửa, “Nếu cô thiếu tiền mua vé máy bay, chúng ta có thể trả.”
Cô cẩn thận lắc lắc đầu, “Tiền gửi ngân hàng của con còn đủ để trả vé máy bay.”
“Vậy thì tốt lắm.”Hai vợ chồng Tư thị trao đổi ánh mắt, giống như cảm thấy may mắn vì không cần tốn nhiều sức.
“Như vậy…….Tư tiên sinh, Tư phu nhân, nếu không có chuyện gì khác, con cáo lui trước, hai vị bảo trọng.” Thật lễ phép cúi chào hai người bọn họ, Kỉ Văn Tĩnh đi ra cửa.
Cách tòa biệt thự của Tư gia khoảng một trăm mét có một chiếc Mercerder đang dừng, bên trong xe, Tư Thánh Nam trên tai gắn một cái tai nghe bluetooth. Hai mày anh ta nhíu chặt lại, thái độ lạnh lùng quả là khiến người ta sợ hãi.
Doãn Chính Luân ha ha nhếch miệng cười, “Bạn gái của cậu cũng quá không cá tính đi, cậu đoán…..” Anh ta tao nhã lấy tai nghe bluetooth nhét vào tai mình, “Cô ấy sẽ làm thế nào?”
Triển Ngạo Trạch hai tay nãy giờ ôm ngực ngồi ở vị trí tài xế, tuấn mỹ trên mặt thản nhiên đùa cợt, “Xã hội thượng lưu mọi người đều thích sử dụng kỹ xảo, bọn họ hình như làm hoài không mệt hay sao ấy.”
Tư Thánh Nam giật lại tai nghe, trong mắt lạnh lùng có thể đem người ta đông chết tươi.
“Đây là hai vị ba mẹ vĩ đại nhất của tớ đấy!” Anh từ đầu đến đuôi đều cười lạnh, “Quyền thế đối với bọn họ còn quan trọng hơn sinh mạng.”
“Thánh Nam, tớ đề nghị cậu trực tiếp mang cô ấy tiến vài lễ đường, tiền trảm hậu tấu là ok.”
Tư Thánh Nam cũng không muốn gắn máy nghe trộm trên người Kỉ Văn Tĩnh nhưng mà anh không thể đi đánh mà không nắm chắc tình huống được, hoặc là…..anh vẫn có chút không đủ tự tin với tình cảm của cô dành anh.
Triển Ngạo Trạch tươi cười mang theo chọc ghẹo, “Còn ngồi ở chỗ này làm gì? Bây giờ tốt nhất là cậu nên về nhà ngăn cản cô gái của cậu mang theo hành lý trốn đến một nơi rất xa mà cậu không tìm được kìa.”
Lời nói anh ta vừa bay ra khỏi miệng liền đổi lấy một cái trừng mắt lạnh lẽo của Tư Thánh Nam, “Cậu cho rằng cô ấy sẽ đi sao?”
Triển Ngạo Trạch nhún nhún vai, “Cậu tự đoán đi, vì cô ấy không phải là nữ nhân của chúng ta, nhưng mà không may, người của cậu không giống như người của tớ, cô ấy rất mạnh mẽ.” Triển Ngạo Trạch nhớ lại lúc trước ông nội của anh cũng dùng phương thức như vợ chồng Tư thị đối đãi với Chu Tiểu Mễ, không ngờ thần kinh cô ấy lại lớn tới mức dám đem ông nội anh ra đùa giỡn.
Tư Thánh Nam không cùng bạn tốt tranh cãi, anh mang theo một bụng khí tức giận vọt một hơi về nhà, khi anh chạy tới phòng ngủ, nhìn thấy Kỉ Văn Tĩnh đang chôn mình trong một đống quần áo hỗn độn.
Bên cạnh quần áo còn có hai cái vali thật to, cả hai đều đang mở nắp.
Cô ngồi chồm hỗm trên sàn, hai tay thuần thục xếp quần áo, từng cái từng cái tinh tế đặt vào vali.
Một cỗ khí giận ngút trời xuyên qua ngực anh, thậm chí anh nghe còn được âm thanh mình đáng sợ như thế nào.
“Văn Tĩnh!”
Tiếng hô trầm thấp, mở đầu cho một màn nổi giận khủng khiếp, anh thấy cô hoảng hốt ngẩng đầu nhìn lên, miệng cũng mở thành hình chữ O.
“Thánh Nam?” Cô kinh ngạc kêu lên, “Anh không phải nói hôm nay đi Đài Loan bàn công tác sao?”
Cô nhìn anh từng bước một đi về phía mình, khuôn mặt tuấn tú mang theo tức giận làm người ta sợ hãi.
Anh đứng trước mặt cô, lạnh lùng chỉ chỉ vào đống quần áo hỗn độn, “Có thể giải thích một chút, em đang làm gì không?”
“Em….em đang thu thập hành lý.”
Đột nhiên anh thô bạo giơ chân đá vào túi hành lý một cước, toàn bộ quần áo bên trong ngã ra, Kỉ Văn Tĩnh bị hành động này của anh dọa sợ lùi ra xa.
“Anh, anh làm sao vậy?”
“Anh làm sao vậy?” Anh hung hăng kéo cô vào lòng, “Kỉ Văn Tĩnh, em phải cẩn thận suy nghĩ một chút, em đã đồng ý với anh cái gì?”
Khuôn mặt tuấn tú lập tức tiến đến chóp mũi của cô, “Mặc kệ phát sinh chuyện gì, mặc kệ chúng ta có xuất hiện trở ngại gì, anh cũng không cho em rời anh đi, em đồng ý với anh, nhưng mà hiện giờ em lại……”
Anh lại nâng chân lên, đá chồng quần áo cô vừa mới xếp, “Em dám thừa lúc anh không ở đây chuẩn bị chạy lấy người, em rốt cuộc là có đầu óc không? Rốt cuộc có đem những gì anh nói nghe vào tai không? Chẳng lẽ lá gan em cũng chỉ lớn có vậy thôi sao?”
Anh thô bạo nắm áo của cô, không dám t
