ng hiển nhiên rất khó khăn, thế cho nên bộ mặt có chút vặn vẹo, “Không có, Nhị đệ nói nghiêm túc như thế, như thế nào có thể là nói đùa.”
“Mặt của ngươi thế nào lại khó coi giống quả hồng thối?” Nàng không chút lưu tình đâm thủng lời nói dối của hắn.
“Như thế nào sẽ có quả hồng thối xinh đẹp như vậy sao?”
“Ngươi cho dù là quả hồng thượng hạng cũng không có thể ăn, cho nên kết luận ngươi không bằng quả hồng.” Nàng so với hắn càng kiêu ngạo.
Một giọng nữ đột ngột vang lên: “Tần đại ca, nguơi hà tất đối với lưu manh vô lạ này nhẫn nhịn nữa?”
Thượng Hương nhịn không được tò mò quay đầu nhìn lại, lại đột nhiên liếc thấy một chút hàn quang ———-
Một bàn tay người bên cạnh đưa tới hợp thời hóa giả nguy cơ của nàng “Liễu cô nương, đây là chuyện của hai huynh đệ chúng ta, không phiền ngươi nhúng tay.”
Liễu cô nương?! Thượng Hương vội vàng từ trong ngực hắn ló đầu nhìn lại.
Đẹp! Giờ phút này mọi người chỉ có thể dùng hai chữ “xinh đẹp” để hình dung khuôn mặt mình nhìn thấy kia.
Liễu Nhứ ánh mắt nhìn chăm chú vào cánh tay Tần Ức Phong đặt ở eo Thượng Hương, trong mắt hiện lên một tia không thể thấy rõ ghen tị.
Thượng Hương nhịn không được qua lại đánh giá hai người bọn họ, trong lòng không hiểu sao có chút buồn bực, hừ ! Chẳng qua ngày thường hai bộ hảo thân xác mà thôi.
“Đại ca, đây là người nghĩ muốn đối với ngươi lấy thân báo đáp Liễu cô nương sao?”
Hơi giật mình chút, Tần Ức Phong đáy mắt hiện lên nồng đậm ý cười “Lần đầu tiên nhìn thấy Liễu cô nương mọi người khó tránh khỏi sẽ thấy kinh ngạc.”
“Đúng, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tiểu đệ ngu ngốc không biết trên đời lại có nữ tử mĩ mạo như thế.”
Hắn cười nhưng không nói, chính là ánh mắt nhìn nàng có chút ý vị sâu xa.
“Ngươi này tặc tử, vì cái gì phải ở Bát Quái Trà Liêu nói hưu nói vượn?” Băng hàn bảo kiếm lần nữa hướng ngay Thượng Hương, khuôn mặt xinh đẹp của Liễu Nhứ khó nén được tức giận.
“Liễu cô nương, ngươi thế này vừa nhìn thấy mặt liền động đao động thương cũng không quá tốt, vạn nhất ngộ thương đến người dân lương thiện thì làm sao bây giờ? Cho dù ta không phải người lương thiện, nếu không phải người bịa đặt kia không phải là oan khuất?”
Khóe miệng khẽ run, Liễu Nhứ tay nắm chặt chuôi kiếm, gằn từng chữ một: “Ta đã muốn tìm ngươi đã lâu rồi.”
“Thật lâu?” Nàng chớp mắt.
“Xoát.” một tiếng, ở trước mặt nàng mở ra tranh cuộn, người trên tranh cùng bản thân nàng giống nhau như đúc.
“Họa sĩ giỏi!” Nàng tán thưởng, ánh mắt rơi xuống chỗ ấn ký.
“Nếu không có bằng hữu Cái Bang hỗ trợ, ta cũng sẽ không nhanh như vậy tìm thấy ngươi, lúc trước nhìn Tần đại ca với ngươi giao hảo…” Nàng trong lúc vô ý tiết lộ sớm tìm thấy.
“Cô nương như thế nào vẫn không tiếp tục nhìn tiếp, như thế nào thiếu kiên nhẫn nhảy ra đâu?” Nàng không chút nào cho người ta mặt mũi cười hì hì hỏi, rất có ý thức muốn xem kịch vui.
“Xem Tần đại ca như vậy ngọc thụ lâm phong, chính là nhân vật phong thần tuấn tú, ngươi như thế nào nói hắn không bằng một quả hồng thối, ngươi như vậy một người nam nhân vô lại quê mùa có tư cách gì nói hắn!”
Thượng Hương cố ý ôm chặt bả vai Tần Ức Phong, làm ra bộ dạng hai người rất thân thiết, “Hiện tại này ngọc thụ lâm phong, nam nhân phong thần tuấn tú là đại ca kết bái của ta, ta thích nói như thế nào thì nói như thế, chỉ cần đại ca không tức giận, một người ngoài như cô nương hình như không có tư cách gì trách cú ta.”
Liếu Nhứ sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng e lệ không nói nhìn Tần Ức Phong liếc mắt một cái, sau đó quay người chạy như điên.
Đi rồi? Thượng Hương không thể tin nổi trừng mắt nhìn.
“Ngươi thực thất vọng?”
Nàng liếc mắt “Làm sao khẳng định?”
“Trên mặt của ngươi viết rõ ràng hai chữ “thất vọng”
Nàng cong miệng “Đại ca nhất định là hoa mắt.”
Miệng hắn giương lên.
Ánh mắt của mọi người trong tửu lâu đều dừng lại trên người hai người bọn họ, tình hình rất ám muội a, tuấn nam khóe miệng đều nhanh dán lên thư sinh gò má.
“Ta nghĩ đến muốn lấy cái gì làm trao đổi.”
“Cái gì?” Nàng mặt không đổi sắc, tin tưởng ở trước mọi người hắn sẽ không dám làm ra chuyện thất cách. (đánh mất nhân cách)
“Ngọc Kỳ Lân trả lại ta được rồi.” Thanh âm của hắn nhỏ đủ cho chỉ hai người nghe thấy.
Nàng trừng mắt nhìn hắn.
Hắn mỉm cười nhìn lại.
Dưới ánh trăng hồ nước hiện ra những tia sáng màu bạc, giữa núi rừng yên tĩnh âm thanh dòng nước chảy hiện ra rất rõ ràng.
Một bóng dáng lặng yên không một tiếng động đi vào ven hồ, ở dưới ánh trăng mờ ảo bỏ đi quần áo trên người, nhảy xuống nước.
Tóc dài theo động tác hất đầu của nàng mà phiêu tán trên mặt nước, hai tay vốc nước trong hồ tẩy đi gió bụi trên người.
Nhìn bóng dáng xinh đẹp giống như tinh linh trong hồ nước, Tần Ức Phong gợi lên một nụ cười nhẹ.
Không biết nên nói nàng cả gan làm loạn, hay là nên vui vẻ vì sự tín nhiệm của nàng, nàng thế nhưng công khai nói cho hắn biết chính mình phải tắm rửa, nhờ hắn giúp đỡ canh chừng.
Đêm nay ánh trăng rất đẹp, nhưng ánh mắt của hắn không tự chủ cuối cùng hướng kia bóng dáng ở trong nước chơi đùa.
Canh chừng, hắn nhất định sẽ. Nhưn