i tìm Nhan gia.”
Trên bàn cơm, vợ chồng Lý Đại Sơn cùng Tiểu Thiền đều không nói lời nào.
Hoa Hoa, Nhị Mao nhìn cha mẹ cùng cô cô, tâm thấy kỳ quái: “Cô cô phải gả tới nhà có tiền nhất, vì sao mọi người đều mất hứng?”
Tiểu Thiền gắp vào trong bát Hoa Hoa cùng Nhị Mao: “Uy, đây chính là trứng
chim cô cô trộm từ tổ chim trĩ hoang, thực ngon nga, hai đứa nếm thử
xem.”
Nhị Mao hỏi Tiểu Thiền: “Cô cô, cô gả đến nhà có tiền sau, còn có thể trở về gặp chúng cháu hay không?”
Tiểu Thiền hồng hồng ánh mắt: “Như thế nào, cô cô còn chưa gả ra ngoài, hai đứa đã không muốn cô cô trở về a?”
“Làm gì có! Cô cô phải thường xuyên trở về, mang thịt cho Hoa Hoa cùng Nhị
Mao, mang rất nhiều rất nhiều thịt trở về, được không?”
Lý Đại Sơn trầm hừ một tiếng, hai tiểu quỷ rụt lui vai không dám nói nữa.
“Tiểu Thiền, đại ca tuy rằng không có khả năng cho muội thật hoành tráng lập
gia đình, nhưng cũng sẽ không ham phú quý đem muội gả lung tung. Nhan
gia tuy có Tiền, nhưng nhà giàu người ta nhiều quy củ, khinh thường
người nghèo như chúng ta, muội phải rõ ràng!”
Tiểu Thiền gật gật đầu.
“Tiểu Thiền!” Tiểu Phượng muốn nói lại thôi, “Ai, Tiểu Thiền, Mộc Trụ nhà bên đối với muội cũng là…”
“Chị dâu!” Tiểu Thiền nhìn chị dâu, trong mắt biểu lộ cầu khẩn.
Nàng đã quyết định quyết tâm gả đến Nhan gia.
Ca ca và chị dâu muốn sinh thêm con, có điều trong nhà thường thường thiếu tiền. Hoa Hoa, Nhị Mao cũng đã lớn, cần đi học đường học bài, nhưng
tiên sinh dạy học trong thôn lại lấy rất nhiều tiền. Chính mình cùng bọn họ không thân cũng chẳng quen, nếu hai người họ không thu lưu, sợ rằng
nàng đã sớm lưu lạc đến nơi Yên Hoa không thì cũng chôn thân nơi hoang
dã, hôm nay đại ân đức há có thể không báo. Mà… Mộc Trụ ca chí cao so
với trời, luôn tâm niệm muốn đi ra ngoài giang hồ, chính mình cũng không thể liên lụy hắn.
Lại nói, gả đến Nhan gia có lẽ sẽ tốt lắm. Chẳng phải Nhan gia vẫn luôn làm việc thiện hay sao.
Bản thân mình tài cán vì ca ca, chị dâu cùng gia đình này cũng chưa làm
được chuyện gì, lấy nhiều sính lễ một chút, làm cho cả nhà qua được ngày lành, chẳng lẽ có chuyện so với này còn quan trọng hơn sao?
Ngày hôm sau, canh năm Tiểu Thiền đã đứng dậy trang điểm. Tiểu Phượng tẩu
lấy ra bộ quần áo xinh đẹp nhất khi còn trẻ cho nàng mặc vào, lại thay
nàng đánh bột nước và son, tóc dài vãn thành hai kế, cài lên một đóa
châu hoa duy nhất trong nhà.
Nhìn vào tiểu mỹ nữ minh diễm trong gương, Phượng tẩu cười mị cả mắt: “Tiểu Thiền nhà chúng ta thật đúng là đại mỹ nhân a, không biết ai có phúc cưới được nàng!” Một bên cười một
bên lại lặng lẽ lau đi nước mắt.
Tiểu Thiền cầm lấy tay chị dâu, bàn tay hai người đều thực thô ráp, là do làm nông vụ cùng việc nhà mà che kín vết chai.
“Tiểu Thiền, tới Nhan gia cần phải khắp nơi cẩn thận, nghe nói Nhị phu nhân
nhà bọn họ là quận chúa tiền triều, thật nhiều quy củ nha!”
“Vâng!”
“Nếu như bọn họ muốn bắt nạt muội, muội hãy về đây, ca ca cùng chị dâu ở nhà chờ muội.”
“Muội đã biết, chị dâu!” Sợ làm hỏng hóa trang, Tiểu Thiền đau khổ nhịn xuống nước mắt doanh tròng, ôm chặt lấy dáng người nhỏ gầy của Tiểu Phượng.
Trời vừa sáng, thím Cố liền dẫn theo một cái kiệu nhỏ tới Lý gia chờ ở cửa nhà. Cho tới bây giờ Tiểu Thiền cũng chưa từng được ngồi kiệu, ngồi ở bên
trong lúc lên lúc xuống làm nàng choáng váng muốn nôn. Thím Cố xốc mành
kiệu lên, nhìn vẻ mặt nàng tái nhợt, cười khanh khách không ngừng, nói
nàng không có kiến thức nhưng vẫn thét to cho kiệu phu đi chậm lại một
chút.
Đi khoảng nửa canh giờ, cỗ kiệu đột nhiên bị ngăn lại, là
người của Nhan gia. Bọn họ nói muốn đổi thành người của Nhan gia khiêng, hơn nữa thím Cố cũng không được đi theo.
Thím Cố vừa nghe liền
nóng nảy, kêu liên tục: “Này sao được, này sao được, đây chính là nha
đầu ta mang đến, nửa đường các ngươi xông ra đòi mang nàng đi, ta làm
sao công đạo cho người nhà họ Lý?”
Người của Nhan gia đạp nàng
không được, chỉ nghe một người nói: “Ngươi cái lão bà tử chẳng phải là
sợ thiếu tiền, đưa bà ta một trăm, phu nhân đã sớm nói, vô luận chuyện
có thành hay không đều được trọng thưởng!”
Thím Cố nhận tiền
xong hùng hùng hổ hổ chạy lấy người, có điều trong lòng Tiểu Thiền lại
nóng nảy, lúc này chỉ còn một mình nàng, biết làm thế nào bây giờ? Trong lúc nhất thời tâm loạn như ma, tay nhỏ bé nắm lại ra cả mồ hôi lạnh.
Đoàn người đi thật lâu, qua một dòng suối lại đi qua núi, bên đường nàng còn nghe được người ta trao đổi một chút tiếng lóng kỳ lạ. Cái gì “Tri âm
tri kỷ” đối với “Tác phẩm nghệ thuật xuất sắc”, cái gì “Khinh thuyền đã
qua vạn Trọng Sơn” đối với “Phi Lưu thẳng hạ tam Thiên Xích”. Tiểu Thiền âm thầm líu lưỡi, nhà giàu quả nhiên không giống với, đề phòng phòng bị đều đến mức này!
Gần buổi trưa, cuối cùng cũng đến Nhan gia.
Tiểu Thiền từ trong kiệu bước xuống, say, bên ngoài kiệu ánh sáng đâm
vào chói mắt không mở ra được.
“Oa, phòng ở Nhan gia thật lớn
nga!” ánh mắt vừa khôi phục lại thị lực Tiểu Thiền liền sợ hãi than.
“Trên tường còn khắc hình chim chóc xinh đẹp, con cá cùng con hổ,
