ó một số việc nghĩ muốn nói cùng mình cô, có thể hay không cùng ta ra ngoài một chút?”
Nàng kiên trì nhìn phía hắn, cố gắng bỏ qua ánh mắt tìm hiểu liên tiếp phóng về phía mình.
-“Ách…Đái quản lý, có chuyện gì có thể nói ở trong này cũng được.” nam nhân này điên rồi? cư nhiên còn trước mặt nhiều đồng sự như vậy nói muốn cùng một mình nàng nói chuyện.
Ánh mắt nhíu lại, Đái Tương Luân lộ ra nụ cười hồ ly xấu xa –“Chúng ta ngay tại nơi này nói về chuyện đêm qua…”
Nói còn chưa xong, chỉ thấy Hoa Lộ Dư lập tức kinh người nhảy lên, một tay che miệng của hắn.
Động tác này, nhất thời làm cho nhóm đồng sự tò mò.
-“Ách… mặt của anh vừa có con muỗi.” nàng tìm lý do sứt sẹo giải thích cho hành vi của mình.
Kéo tay nàng xuống, ánh mắt của hắn liền ác liệt chớp mắt tình –“Hoa tiểu thư, văn phòng điều kiện tốt như vậy, tuy rằng vừa mới bị cô bắt một con muỗi, nhưng tin tưởng ta, nhất định không có con thứ hai, đúng không?”
Nam nhân này rõ ràng đang cảnh cáo nàng! Hoa Lộ Dư bất đắc dĩ, đành phải đồng ý rời đi văn phòng.
Hai người đến thang lầu của công ty, vì sợ bị người phát hiện ra hành tung của mình, dọc đường đi theo Hoa Lộ Dư vẫn mãnh liệt cúi đầu, chỉ sợ người khác nhìn thấy nàng cùng vật sáng đi cùng một chỗ sẽ gây ra nhiều lời đồn.
Làm cho khi Đái Tương Luân quay đầu, nhìn đến nữ nhân tị hắn như rắn rết tả thiểm hữu trốn, hắn tức giận đến liếc nàng một cái.
-“Cô có tất yếu sợ tới mức này sao? Ta cũng sẽ không ăn cô”
Thật vất vả tránh đi ánh mắt của đám người, Hoa Lộ Dư rốt cuộc nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn –“Anh…tìm tôi ra đây, đến tột cùng là có chuyện gì?”
Nàng mau chóng cần phải trở lại bộ tài vụ, miễn cho một lát sau sẽ bị đám đồng sự vây quanh hỏi đông hỏi tây.
-“Ta tìm cô có chuyện gì, ta nghĩ trong lòng lẫn nhau đều biết rõ đi?” hắn hừ lạnh một tiếng, lại nói –“Cũng là cô đem hết tất cả mọi chuyện phát sinh đêm qua quên hết?”
Sắc mặt của nàng nhất thời trắng bệch, có chút khẩn trương nhìn hắn –“Uy, anh không cần nói hươu nói vượn, đêm qua chúng ta phát sinh chuyện gì? Tôi chỉ nhớ rõ ngày hôm qua bị mọi người chuốc rượu, sau đó uống rượu, mọi người chụp ảnh xong đều tự mình về nhà.”
Đái Tương Luân bị nàng nói một phen vừa tức giận đến dở khóc dở cười, hắn tự nhận trong mắt nữ nhân chưa kết hôn hắn là đối tượng cực kì được hâm mộ, nhưng nàng lại cố tình cùng hắn phủ nhận không còn một mảnh, thật sự đả thương tự tôn nam tính của hắn.
Hảo, nếu nàng muốn cùng hắn giả bộ không quen, hắn càng muốn làm cho nàng nhớ lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua.
-“Vì sao mọi chuyện trong trí nhớ của ta cùng lời cô nói bất đồng? ta nhớ rõ ngày hôm qua cô bị đồng sự chuốc say, ngay cả đường về nhà cũng không nhớ, bất đắc dĩ, ta chỉ có thể đem cô vào phòng khách sạn.”
Thấy nàng bởi vì lời nói tự thuật của mình mà sắc mặt càng ngày càng trở nên khó coi, Đái Tương Luân biết mình đạt tới mục đích.
-“Nếu cô không tin lời ta nói, ta có thể cung cấp chứng cớ, đúng rồi, khách sạn kia chính là…ngô”
Giây tiếp theo, ta nhỏ bé của nàng liền lập tức che lại cái miệng của hắn.
Hoa Lộ Dư nhìn xung quanh bốn phía vài lần, xác định không có người đi qua mới tức giận trừng mắt nhìn hắn.
-“Anh tốt nhất không cần nói lung tung, tôi cái gì cũng không nhớ rõ.”
Hắn cụp xuống hai con mắt, chóp mũi rõ ràng ngửi được hương thơm thản nhiên từ bàn tay nàng truyền đến.
Ngón tay mềm mại kia dính sát với da thịt của hắn cùng một chỗ, cùng chuyện nhiệt tình tối hôm qua giống nhau như đúc, làm cho tâm của hắn lại ngứa ngáy.
Từ nhỏ đến lớn, hắn bởi vì điều kiện ưu việt, hơn nữa có năng lực, đương nhiên trở thành đối tượng để các cô gái vây quanh.
Nhưng hắn hướng đến đa tình, có thể gặp thì chơi, cũng không tin cái gì là chân tình, cho nên bên người hắn cho đến bây giờ cũng không có một bạn gái cô định, cảm giác của hắn chỉ là thuần túy giải quyết dục vọng.
Nhưng là con chuột có lá gan lớn này, lại làm cho hắn có cảm thụ không hề giống, cho nên muốn đào móc nàng, nghiê cứu nàng, nhìn xem nàng rốt cuộc có cái gì không giống người thường.
Khi ý nghĩ như vậy vừa sinh ra, hắn vừa long nở nụ cười.
-“Hoa tiểu thư…”
Hắn nhẹ nhàng kéo ra bàn tay nhỏ bé che lại miệng mình, ái muội đem bàn tay nàng cầm trong bàn tay to lớn của hắn –“Có một số việc, cũng không phải nói một câu chúng ta không quen biết là có thể dễ dàng giải quyết, tối hôm qua…”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ngón tay mềm mại của nàng, Hoa Lộ Dư lúc này mới cảm thấy động tác của bọn họ có bao nhiêu ái muội làm cho nàng sợ tới mức lập tức rút lại bàn tay bị hắn nắm, phòng bị giấu ở phía sau lưng.
Đái Tương Luân khẽ mỉm cười, cũng không tức giận –“Lúc ấy cô uống say, cho nên đã quên những chuyện chúng ta đã làm ta cũng có thể hiểu được, dù sao ta cũng sẽ “có lòng tốt” nhắc nhở cô. Đêm qua, cô uống rượu rồi loạn tính.” Bạc môi gợi cảm đột nhiên đến bên tai nàng –“Thế cho nên cô thật không kiêng nể cường bạo ta.” ( hộc máu mà chết, bây giờ ta mới thấy nữ cường bạo nam)
-“Cái gì?”
Tiếng thét chói tai nhất thời vang lên toàn bộ không gian thang lầu, Hoa Lộ Dư v
