tính toán dọn nhà ." Hàn Phỉ Vũ tận lực nói uyển chuyển, cô không hy vọng Tả Hữu Nam cảm thấy cô đang cự tuyệt anh.
"Anh muốn em ở đây." Cá tính bá đạo của Tả Hữu Nam biểu lộ không bỏ sót.
"Nếu như em nói không?"
"Em là phụ nữ, phải nghe lời anh. Người không phục tùng anh, anh không cần." ngữ điệu Tả Hữu Nam càng thêm băng lạnh.
". . . . . . Tốt, em chuyển." Biết rõ không có lựa chọn, Hàn Phỉ Vũ không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
Nếu cô cứ cự tuyệt, sợ rằng Tả Hữu Nam sẽ phẩy áo bỏ đi, từ đó không thèm gặp cô nữa, cô vất vả mới quyết định ở cùng anh, cô không hy vọng thời gian chung sống chỉ ngắn ngủi như vậy.
"Còn nữa, nguyện vọng của em là gì?" Tả Hữu Nam chuyển đề tài.
"Cái gì?" Nguyện vọng?
"Mỗi phụ nữ có quan hệ với anh, anh đều cho họ một nguyện vọng. Em làm việc ở Thần Thoại, nên chắc cũng nghe qua quy tắc trò chơi của anh! Các em cung cấp phục vụ, anh bỏ thù lao."
Anh không biết chuyên nhất là gì, chỉ cần biết giao dịch thân thể.
Lời nói Lý tiểu thư nháy mắt xẹt qua đầu Hàn Phỉ Vũ.
Lý tiểu thư nói chính xác cực kì, Tả Hữu Nam chỉ cần xác định mua bán rõ ràng.
Anh là bên mua, mà cô là người bán.
Quy tắc trò chơi, phục vụ, thù lao. . . . . .
Buồn cười cỡ nào, chỉ là, chi dù buồn cười nữa, cũng chỉ có thể cười quan hệ của cô và anh.
"Em không có nguyện vọng." Hàn Phỉ Vũ nói nhỏ.
"Không có nguyện vọng?" Tả Hữu Nam giống như nghe được chuyện cười.
"Con người lúc còn sống, sao lại không có nguyện vọng?" Trong giọng nói đều là không tin.
"Em thật sự không có." Cho dù có, sợ rằng người coi phụ nữ như đồ chơi như anh cũng không làm được.
"Phỉ Vũ, anh là một thương nhân, anh muốn quan hệ rõ ràng, em không có nguyện vọng, không khác nào không tuân theo quy tắc trò chơi của anh."
Lúc này, ngoài cửa sổ mưa phùn lâm râm. Hàn Phỉ Vũ nhìn mưa ngoài cửa sổ một hội, sau đó nói:
"Nếu em có nguyện vọng, chính là xin anh những lúc trời mưa có thể nhớ đến em một chút."
Tả Hữu Nam kinh ngạc, "Đây chính nguyện vọng của em?"
Những phụ nữ trước của anh không phải muốn xe chính là muốn nhà, nếu không chính là muốn tiền bạc cả đời xài không hết, không ai giống như Hàn Phỉ Vũ.
"Vâng"
Tả Hữu Nam nheo mắt lại, "Phỉ Vũ, không cần diễn trò với anh."
"Em không có."
"Nguyện vọng của em là muốn những lúc trời mưa anh sẽ nhớ đến em?" Tả Hữu Nam nói lại, cảm thấy lời nói này thật ngu xuẩn.
Ở nơi chủ nghĩa công lợi! Tưởng niệm sẽ trị giá mấy đồng tiền?
"Không sai. Anh làm được không?"
"Không có chuyện gì Tả Hữu Nam anh không làm được." Tả Hữu Nam tự phụ như cũ."Đây chính là nguyện vọng em muốn, về sau đừng hối hận."
Tiếp đó, anh không nói chuyện nguyện vọng nữa, nói sang chuyện khác:"Ngày mai sẽ có thiết kế sư, em muốn trang hoàng như thế nào thì làm như thế."
"Ừ." Hàn Phỉ Vũ chỉ tùy tiện ứng một tiếng, dù sao cô không có ý định ở nơi này, trang hoàng như thế nào cũng không liên quan đến cô.
Nơi này quá cao, cũng quá hoa lệ, so với chính mình một điểm cũng không xứng.
Hơn nữa khi kết thúc quan hệ với Tả Hữu Nam, cô sẽ trả lại căn phòng này.
"Nếu như em mua đồ gì, dùng tấm thẻ này." Tả Hữu Nam lấy ra một thẻ vàng.
Hàn Phỉ Vũ hiểu cô không có quyền cự tuyệt, cô không nhận không được.
"Sau này em muốn cái gì, cứ nói với anh."
Thanh âm Tả Hữu Nam bắt đầu cách xa, cô cảm thấy tầm mắt mơ hồ một mảnh. . . . . .
Làm thư ký của Tả Hữu Nam đã hai tháng, trong khoảng thời gian này, trừ ngày đầu tiên tan việc gặp mặt Tả Hữu Nam, những ngày tiếp theo hết giừo làm anh đều đi xã giao.
Một tuần lễ sau, Hàn Phỉ Vũ có chút hoài nghi, Tả Hữu Nam còn nhớ cô là người phụ nữ của anh.
Sau khi tan việc ở Thần Thoại, Hàn Phỉ Vũ không trở về căn phòng hoa lệ của Tả Hữu Nam, cô đã ở thử, nhưng cô luôn không ngủ được, có thể thấy chỗ này hoàn toàn không phải chỗ của cô.
Cho nên, Hàn Phỉ Vũ vẫn trở lại căn phòng cũ rách của mình, dĩ nhiên, chuyện này Tả Hữu Nam không biết.
Mới đầu cô còn lo lắng, ngộ nhỡ Tả Hữu Nam biết cô cư nhiên bằng mặt nhưng không bằng lòng, sẽ giận dữ thế nào, vậy mà về sau cô cảm thấy mình căn bản đang tự tìm phiền não.
Tả Hữu Nam mua nhà cho cô, cũng không bí mật gặp mặt cô, càng không bước tới căn nhà đã trang hoàng xong.
Cho nên, anh không thể nào biết cô căn bản không trong phòng.
Mỗi lần tan việc về đến nhà, cô cảm giác không khí bốn phía đều giống như đông lạnh. Mặc dù khí trời mới vào thu, nhưng cô cảm thấy không khí xung quanh cô dường như lạnh hơn bình thường.
Tâm lãnh, sợ rằng cũng ảnh hưởng không khí xung quanh! Hàn Phỉ Vũ cười khổ.
Gần đây cô không muốn ăn, đã ăn được ít, gần đây càng thêm gầy gò.
Có lúc, cô còn vô cớ có cảm giác nôn mửa.
Kể từ khi Tả Hữu Nam mua phòng cho cô, trừ thời gian ở công ty, anh không hề đi tìm cô, dường như cô chỉ là một thư ký không thể bình thường hơn .
Hai tuần lễ, toàn bộ mười bốn ngày, anh đối với cô không nghe không hỏi.
Cũng không biết là thói quen chờ đợi, hay là tâm đã tê dại, Hàn Phỉ Vũ mấy ngày nay cũng không vì Tả Hữu Nam mà khóc.
Thật ra, có cái gì để khóc? Anh một ngày nào đó sẽ ném bỏ cô, chỉ là ngày đó đã rơi xuống người cô mà thôi