thể
chứng minh cho cô thấy, cái gì hắn cũng có thể làm.
Nghe vậy, Âu Y Tuyết ngừng giãy giụa, hắn nghĩ, sau khi xảy
ra sự kiện kia, hắn vẫn có thể uy hiếp được cô sao? Không, cô không chịu sự uy
hiếp của hắn!
"Tôi sẽ không đi". Âu Y Tuyết hạ mi mắt, nhẹ giọng
nói.
"Cái gì?". Mạc Dĩ Trạch khiếp sợ, nhìn gương mặt
bình tĩnh không gợn sóng của cô, hắn biết, uy hiếp của mình không bao giờ có bất
cứ tác dụng gì với cô nữa rồi.
Buông tay cô ra, Mạc Dĩ Trạch im lặng.
Cảm thấy trói buộc trên cánh tay thả lỏng, Âu Y Tuyết không
lưu luyến, xoay người rời đi, nhưng mới đi được hai, ba bước, sau lưng lại truyền
tới một câu nói.
"Cô nợ tôi một mạng"
Giọng nói mang theo vô hạn thâm trầm làm thân thể Âu Y Tuyết
ngẩn ra, ngay sau đó, dừng bước lại.
Thấy cô ngừng lại, Mạc Dĩ Trạch còn tưởng rằng cô động lòng.
Mắt sáng thoáng qua ánh sáng lạnh như băng, nói tiếp:
"Ngày đó tôi cứu cô, cho nên, cô nợ tôi một mạng"
Sự thật này giống như sấm sét giữa trời quang đánh vào đầu
Âu Y Tuyết, cô há miệng, ngay sau đó, cứng ngắc xoay người lại. Vốn nghĩ, vì muốn
đạt được mục đích nên hắn mới nói như thế, nhưng không ngờ, lại lơ đãng rơi vào
con ngươi trấn định của hắn.
Khi tỉnh lại, người đầu tiên cô nhìn thấy là Quý Đằng Viễn,
cho nên, cô nghĩ, Quý Đằng Viễn chính là người cứu cô.
Nhưng tại sao bây giờ là. . . Hắn?
Trong lòng căng thẳng khiến mặt cô trắng xanh, cô cắn môi dưới,
con ngươi khiếp sợ nhìn Mạc Dĩ Trạch, chờ lời kế tiếp của hắn.
"Đây là một giao dịch, tôi cứu cô, ngày mai, cô phải đến
khách sạn Cease, chỉ cần cô tới, ân oán giữa chúng ta sẽ được xóa bỏ". Bao
gồm việc lỡ hẹn lần trước, hắn cũng có thể quên, chỉ cần cô tin tưởng hắn. . .
Từ trong con ngươi xinh đẹp của cô, Mạc Dĩ Trạch nhìn thấy
cô do dự giãy giụa. Mạc Dĩ Trạch không đợi cô có cơ hội cự tuyệt mình. Vòng qua
cô, đi vào nhà mình.
Hôm sau, khí trời cực kỳ sáng sủa, vạn dặm không có bóng
mây.
Sắp vào giờ học, vài học sinh tụ lại một chỗ nói chuyện phiếm,
có học sinh ngồi tại chỗ an tĩnh xem sách. . . Đột nhiên một hồi chuông vang
lên, tất cả học sinh trở về vị trí cũ của mình, chờ đợi thầy giáo đến.
Trong tay Hoàng Mỹ Linh cầm sách giáo khoa, lớp trưởng Trần
Di hô “đứng dậy”, sau khi tiến hành lễ nghi đơn giản, Hoàng Mỹ Linh chuẩn bị bắt
đầu tiết học.
"Trước khi vào học, cô muốn tuyên bố một chuyện".
Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt nhu hòa quét qua mỗi một học sinh đang ngồi, khi nhìn
tới Âu Y Tuyết, đột nhiên ánh mắt dừng lại một chút.
Dường như nhận ra ánh mắt khác thường của cô, Âu Y Tuyết thu
tầm mắt đang nhìn ngoài cửa sổ lại, sau đó cúi đầu.
Nhìn động tác của cô, Hoàng Mỹ Linh biết, cô chưa quên sự kiện
xảy ra với Tiểu Tuyết, suy nghĩ một chút, cô tiếp tục nói: "Cô nghĩ các em
đã biết, bởi vì chuyện riêng mà bạn Hạ Tuyết không tiếp tục học tại đây nữa,
nhưng hôm nay, lớp chúng ta lại chuyển tới một bạn học mới".
Lời vừa nói ra, lập tức cả lớp nhao nhao, nhìn nhau, thảo luận
xem có thể là ai.
"Cô à, là một cậu bạn đẹp trai sao?". Có nữ sinh hỏi.
"Cô à, là một nữ sinh sao?"
"Thành tích tốt không? Đẹp trai không?"
Hàng loạt câu hỏi được đặt ra cho Hoàng Mỹ Linh, vậy mà
Hoàng Mỹ Linh lại cười một tiếng, chậm rãi nói:
"Bạn ấy là một nam sinh, cô nghĩ, trong các em đang ngồi
ở đây sẽ có người biết. Thành tích rất tốt, đã từng tham gia Olympic Toán học
và đạt giải nhất, về phần lớn lên đẹp trai hay không. . . Mọi người nhìn mới biết".
Hoàng Mỹ Linh cố ý làm ra vẻ thần bí.
Vừa nghe người mới là nam sinh, nhiều nữ sinh đã lấy gương
trong bàn học ra, bắt đầu sửa sang lại vẻ bề ngoài của mình, muốn lưu lại cho bạn
học một ấn tượng. Mà các nam sinh còn lại thì bất đắc dĩ trợn mắt một cái, toàn
thể nằm úp trên mặt bàn, cảm thán vì sao không phải là nữ sinh.
"Tốt lắm, mọi người trật tự". Hoàng Mỹ Linh cười,
vỗ tay cắt đứt sự ồn ào, ngay sau đó, nhìn về phía cửa phòng học kêu: "Em
vào đi"
Cả lớp, trừ Âu Y Tuyết đều nhìn ra cửa lớp, chăm chú nhìn bạn
học mới.
Song khi bạn học mới xuất hiện trước ánh mắt mọi người thì cả
lớp lại ầm ĩ như cũ. Không phải vì diện mạo của anh, cũng không phải vì anh
toàn hàng hiệu, mà bởi vì….
"Trời. . . "
"Sao lại là anh? ? ?"
"Không ở Y Tư Lai Đốn, chạy tới nơi này làm gì?"
Từng tiếng than sợ hãi xen lẫn nghi vấn tuôn về bóng dáng
kia.
Hai mắt mệt mỏi không để ý đến bàn tán phía dưới, anh chỉ muốn
tìm người, trông anh có vẻ gầy gò hơn khi mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng và
quần Jean màu đen. Khi nhìn thấy Âu Y Tuyết vẫn cúi đầu bên cạnh của sổ, anh lộ
ra nụ cười mừng rỡ.
"Được rồi, bây giờ em giới thiệu một chút về mình, sau
đó, chúng ta bắt đầu học". Hoàng Mỹ Linh nói với anh.
Anh mấp máy môi, hai mắt vẫn lưu luyến trên người Âu Y Tuyết,
chậm rãi nói: "Quý Đằng Viễn, hi vọng có thể làm bạn với mọi người".
Giọng nói quen thuộc kéo Âu Y Tuyết từ trong tầm tư về thực
tế.
Đột nhiên cô ngẩng đầu lên, con ngươi Quý Đằng Viễn tràn đầy
hứng thú nhìn cô, cùng lúc đó, trong lòng một hồi đau nhói.
Anh. . . Tại sao lại ở chỗ này?
"Khụ khụ". Hoàng Mỹ Linh nhận