iền
nhìn thấy Hiêu Viên Diêu đứng ngay cửa. Khi nhìn thấy áo phù dâu cô mặc
trên người, trong con mắt hẹp dài hiện lên vài phần kinh ngạc.
“Em đẹp quá.”
Đối với lời khen của anh ta, Tả Phán Tình không có chút cảm giác nào.
Lạnh lùng nhìn Hiêu Viên Diêu: “Anh không có việc gì làm sao?”
Đường đường là một thủ lĩnh xã hội đen lại ung dung như vậy, thật đúng là khiến cô bất ngờ.
“Bây giờ chuyện quan trọng nhất của tôi chính là lấy lòng em.”
“Vậy anh có thể đừng lãng phí thời gian.” Tả Phán Tình trực tiếp khinh
thường nhìn anh ta một cái, không thèm quan tâm đến Hiêu Viên Diêu, lướt qua anh ta đi thẳng xuống lầu.
Hiêu Viên Diêu ở phía sau thản nhiên mở miệng: “Xem ra, em rất không quan tâm Cố Học Văn nhỉ.”
Tả Phán Tình bình tĩnh xoay người, đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu
đối diện với vẻ tà mị trong đôi mắt của Hiêu Viên Diêu, không tức giận,
chỉ thản nhiên nhếch môi: “Tôi tin Cố Học Văn. Tôi tin anh không có khả
năng dễ dàng thương tổn anh ấy. Hiêu Viên Diêu, tôi đến Mỹ là tham gia
hôn lễ của Thất Thất, khi hôn lễ kết thúc, tôi sẽ về.”
Sự tự tin trong mắt cô, không, là sự tin tưởng đối với Cố Học Văn khiến trong lòng Hiêu Viên Diêu càng không chấp nhận được.
Dựa vào cái gì? Không phải chỉ là một tên lính quèn phục vụ trong quân
đội sao? Được rồi, cho là gia thế còn có chút quyền thế đi, vậy thì sao? So sánh được với Long đường à?
Đi theo sau Tả Phán Tình xuống lầu, giọng nói anh ta giống như ma chú
vang bên tai Tả Phán Tình: “Tả Phán Tình, chúng ta cùng đánh cược đi.
Trong thời gian một tháng. Cho dù em không thể yêu tôi, tôi cũng sẽ
khiến em mở miệng cầu xin tôi.”
Vốn định đáp lại anh ta một câu không có khả năng, nhưng Tả Phán Tình
lại không muốn so đo cùng một kẻ điên, hừ lạnh một tiếng, nhanh chân
bước xuống lầu.
Edit: Wynnie
Beta: Phong Vũ
Tháng hai ở Mỹ, nhiệt độ vẫn rất thấp. Trời lại trong xanh bất ngờ. Ánh mặt trời chiếu lên người để lại đôi chút ấm áp.
Trịnh Thất Muội và Thang Á Nam đứng trước bàn thánh, nghe cha xứ đọc lời nguyện cầu trước hôn lễ.
Người ngồi bên dưới, đều là người của Long Đường. Không nhìn thấy ba của Hiên Viên Diêu. Những thuộc hạ đứng bên cạnh Tả Phán Tình nhìn ai cũng
giống nhau, mặc vest đen, cứ như không mặc vest đen thì không phải là xã hội đen vậy.
Hiên Viên Diêu thì ngược lại, giống Thang Á Nam mặc toàn thân vest
trắng, người này nếu không nói đến độ biến thái thì ngoại hình anh ta
rất tốt, khuôn mặt yêu nghiệt, vóc dáng cao to.
Ném anh ta ra đường, tuyệt đối sẽ làm điên đảo chúng sinh.
Có điều vừa nghĩ đến những hành động điên rồ của anh ta, Tả Phán Tình
thầm oán trong lòng. Ngoại hình đẹp trai thì có ích gì? Một tên điên.
Trịnh Thất Muội và Thang Á Nam nói xong lời thề ước. Sau đó trao nhẫn
cưới cho nhau, cuối cùng cha xứ tuyên bố hai người trở thành vợ chồng.
Tả Phán Tình không thể kiềm chế được sự xúc động dâng lên trong lòng.
Vẻ măt nghiêm túc của Thang Á Nam làm cô tin tưởng sau này anh ta sẽ là
một người đàn ông có trách nhiệm, trở thành một người chồng tốt.
Sau khi hôn lễ kết thúc, trong biệt thự tổ chức tiệc rượu.
Hiên Viên Diêu tổ chức cứ như hôn lễ của chính mình vậy, vô cùng long
trọng, trong góc phòng khách, các loại hoa hồng làm cho đại sảnh trở nên vô cùng lãng mạn.
Ghế sô pha được dời vào trong góc. Tạo ra khoảng không ở giữa, bên cạnh là bàn ăn thật dài, có thể tự mình đến lấy thức ăn.
Tả Phán Tình bưng ly rượu, quét mắt nhìn người trong phòng, những người này đều là thuộc hạ của Hiên Viên Diêu sao?
Xã hội đen có thể tập hợp thành như vầy, anh ta thật đúng là xem như người có vai vế.
Cầm ly nước trên tay, vừa nhấp một ngụm, Hiên Viên Diêu đã đứng trước
mặt, vươn tay với cô: “Tiểu thư xinh đẹp, tôi có vinh hạnh được mời cô
nhảy một điệu không?
Anh ta đến giờ vẫn còn nhớ, ở thành phố C, Tả Phán Tình còn thiếu anh ta nửa điệu nhảy.
Tả Phán Tình hơi lui về sau một chút. Nhìn nét cười nhạt trên khuôn mặt
Hiên Viên Diêu, yêu nghiệt này thật đúng là không biết cái gì gọi là
buông tay mà.
“Ngại quá, hôm nay tôi không muốn khiêu vũ.”
“Nhưng tôi muốn khiêu vũ với em.” Hiên Viên Diêu chưa từ bỏ ý định: “Ở
thành phố C, tôi có thể cứu em hai lần, chẳng lẽ em không biết cảm kích
chút nào sao?”
“Tôi khiêu vũ với anh, trả lại ơn cứu mạng của anh.” Tả Phán Tình nói
điều kiện với anh ta: “Được, tôi nhảy với anh, nhưng ngày mai, tôi sẽ về nước.”
Cô cũng không xác định được Hiên Viên Diêu có ngăn cản mình hay không,
nhưng sự thật là nếu anh ta không đồng ý, bản thân cô có lẽ cũng không
có cách nào ra khỏi đây.
“Được.” Hiên Viên Diêu rất hào phóng: “Một điệu nhảy đổi lấy một mạng, Phán Tình, tôi phát hiện em cũng rất có óc kinh doanh.”
Tả Phán Tình không thèm để ý đến câu nói châm biếm của anh ta, đặt tay vào tay anh ta: “Quân tử nhất ngôn.”
“Tứ mã nan truy.” Điểm danh dự này Hiên Viên Diêu vẫn có: “Không phải sợ tôi không tuân thủ lời hứa. Ít nhất ở thành phố C, tôi cũng không có
hành động quá đáng gì với em, đúng không?”
Nét mặt Tả Phán Tình không lung lay, nếu Hiên Viên Diêu không làm người ta ghét như
