túm lấy tay anh đi về phía gian phòng: “Nói cho
anh biết, mặc kệ tôi nói cái gì, anh cũng không được nói bất cứ câu
nào,nghe rõ chưa?”
Cô tính rồi, nếu phải kết giao cùng người thô
kệch trong quân ngũ do cha mẹ sắp đặt, chi bằng cô dàn xếp trước. Tuy
rằng tên Cố Học Văn này nhân phẩm không ra làm sao cả, nhưng ngoại hình
cũng tạm coi được. Lợi dụng anh ta một chút cũng không sao.
“Nếu
cô còn không buông,tôi sẽ ra tay đó.” Cố Học Văn làm sao có thể để cô
gái này quấy rối cơ chứ? Muốn khống chế cô, thật ra rất đơn giản.
“Anh đánh tôi đi, anh đánh đi…” Tả Phán Tình quay sang trừng mắt, liếc anh
một cái: “Nếu anh dám động thủ, tôi lại kêu lên là anh sàm sỡ. Sẽ khiếu
nại lên cấp trên của anh, đại náo thành phố C, đến lúc đó xem anh xử lý
như thế nào.”
Cố Học Văn trầm mặc,thực ra có thể dể dàng vung tay cô ra, thế nhưng lúc này cô đang đứng rất gần anh, mùi hương thoang
thoảng ngửi được ở phòng thẩm tra ngày đó lại lần nữa mãnh liệt bay vào
mũi.
Nhẹ nhàng,không phải mùi nước hoa, nhưng ngửi vào khiến anh cảm thấy rất dễ chịu.
Gần như vậy, nhìn nghiêng mặt cô vẫn có chút tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn
mang theo chút đắc ý. Ánh mắt cô rất sáng, lúc này lại lóe chút hào
quang. Tia sáng ấy làm cho Cố Học Văn không thể nào đẩy Tả Phán Tình ra
được.
Anh không biết cô muốn anh làm gì, mãi đến khi đi tới phòng trà lúc nãy mẹ vào, trong
mắt Cố Học Văn hiện lên chút kinh ngạc. Muốn nói gì lại thôi, nhìn Tả Phán Tình đẩy cửa phòng, kéo anh vào trong.
Trong phòng,bốn người lớn đang nhắc những chuyện lúc còn trẻ, trò chuyện rất
vui vẻ. Đột nhiên thấy hai người xuất hiện, câu chuyện ngừng lại ,ánh
mắt đều tập trung nhìn sang.
Tả Phán Tình cũng không nhìn hai người lớn khác, chỉ kéo Cố Học Văn đến bên cạnh ba mẹ của mình, vẻ mặt hoan hỉ.
“Ba, mẹ. Con nói với hai người, mặc kệ hai người sắp xếp cho con xem mặt với ai, con cũng không đồng ý. Bởi vì con đã có bạn trai, chính là anh ấy.
Anh ấy là bạn trai con, Cố Học Văn.”
“…”
“…”
“…”
“…”
—oOo—
Hết chương 28 Edit: Minh mập
Beta: Sa & Phong Vũ
Không khí trầm mặc bao trùm cả bàn ăn, Tả Phán Tình cảm giác được tim mình ngày càng đập nhanh hơn, bất giác nắm chặt lấy bàn tay của Cố Học Văn.
Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của ba cô – Tả Chính Cương – trong lòng cô nổi lên một tia đắc ý. Ngồi đối diện là một đôi vợ chồng khác, có vẻ như là ba mẹ của đối tượng xem mặt của cô, cũng ngạc nhiên không kém (minhmap: đoán xem đây là ai????). Nhìn mọi người mắt chữ A miệng chữ O, Tả Phán Tình lại thấy vui hẳn lên, đám mây đen trong lòng cô dường như xua tan đi không ít. (minhmap: ôi!! Đến bao giờ mình mới được như chị nhề?).
May cho cái anh chàng mà ba mẹ muốn mai mối cho cô còn chưa tới, nếu anh ta mà chứng kiến cảnh này sắc mặt không biết sẽ biến đổi ra sao nữa.
Đối với việc vừa ra tay đã đạt được hiệu quả này Tả Phán Tình cảm thấy tương đối hài lòng, liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, tầm mắt anh vừa vặn dừng trên khuôn mặt cô, vẻ mặt âm trầm khó đoán.
Trong lòng cô có chút oán thầm, sao lại trưng ra cái vẻ mặt này ngay giữa lúc quan trọng chứ? Cảnh sát gì mà chẳng hiểu tình huống gì cả. Nếu không phải đang diễn cho bố mẹ xem thì cô đã muốn lắc lắc mạnh hai vai anh ta, xem rút cuộc ngoài cái khuôn mặt không sợ chết này anh ta còn có biểu cảm nào khác không.
Dẹp cái suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, mục đích của cô đã đạt được, giờ thì có thể bỏ của chạy lấy người rồi:
“Ba mẹ, thật ngại quá, chúng con còn có hẹn, chúng con xin phép đi trước ạ!”
Không thèm nhìn dáng vẻ “ngẩn người” của mấy vị trưởng bối, cô túm lấy tay anh, kéo đi. Tả Phán Tình không muốn ngốc ngếch ở đây thêm một giây nào nữa, chỉ mong sao cho mình và Cố Học Văn diễn cho xong vở này rồi để anh ta mau cút đi, bởi vì cô cực kì ghét anh ta, cứ nhìn thấy mặt anh ta là cô lại buồn nôn.
“Phán.. Phán Tình,,” Tả Chính Cương lên tiếng, bộ dáng có vẻ như bị cô dọa cho không ít.
“Học, Học Văn…” Trần Tĩnh Như vẻ mặt rất bất ngờ, nhưng khuôn mặt vẫn rạng lên nét vui sướng.
“Các con quen nhau từ khi nào, sao không nói với ba mẹ một tiếng?”
Sự vui sướng thể hiện trên khuôn mặt lẫn lời nói, ánh mắt kinh hỉ nhìn về phía Cố Học Văn khiến cho Tả Phán Tình cảm thấy có chút quái dị, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, sau đó Trần Tĩnh Như đứng dậy, đi đến trước mặt cô kéo tay cô đánh giá một lượt.
“Tốt, thật là tốt quá, thật là tốt quá!”
“Đúng vậy, đúng vậy” Tả Chính Cương cũng cười: “Chúng ta còn đang bàn xem làm thế nào để giới thiệu hai đứa nó với nhau, chuẩn bị nửa ngày cuối cùng là chúng nó đã biết nhau từ trước rồi, ha ha ha”
“Cái này gọi là duyên phận đó.” Ôn Tuyết Phượng vui mừng không ngớt: “Xem ra chúng nó thật hữu duyên.”
“Lại đây, lại đây Phán Tình, ngồi gần dì này.” Trần Tĩnh Như lôi lôi kéo kéo Tả Phán Tình ngồi xuống cạnh mình. Thật sự là càng nhìn càng vừa lòng, bà cúi đầu lấy trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ.
“Dì vừa nhìn thấy hình của con là đã thích rồi, không ngờ con với Học Văn lại quen nhau. Các con cũng thật là, chuyện tốt như vậy sao lại không nói với người nhà chứ?”
“…” Tả P