Tả Phán Tình đi đến đại sảnh, đem toàn bộ những khuôn mặt trên ảnh nhìn
qua một lần. Phát hiện không tìm được tên họ Cố vừa rồi, cũng không có
bất kì tấm ảnh nào của người đã bắt cô ngày hôm nay.
Tầm mắt nhìn xuống dưới, phần bảng tin có số điện thoại khiếu nại. Tả Phán Tình dùng tốc độ nhanh nhất ghi nhớ 11 con số điện thoại di động, rồi vọt tới
phòng trực ban cầm điện thoại thoăn thoắt bấm số.
Vị cảnh sát trực ban đang muốn ngăn cản thì trong đại sảnh đã vang lên một hồi chuông điện thoại di động.
Tả Phán Tình quay đầu, khi điện thoại được nhấc lên cô nói vào điện thoại như pháo nổ:
“Đây có phải điện thoại khiếu nại cảnh sát không? Tôi muốn khiếu nại một cảnh sát của các người. Hắn…”
“Hắn làm chuyện gì mà cô phải khiếu nại?”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Tả Thán Tình, cô không thể tin xoay
người, Cố Học Văn cầm điện thoại đứng sau lưng cô, mắt nhìn cô chằm
chằm.
“Rầm” một cái ném điện thoại xuống, Tả Phán Tình vọt tới trước mặt anh, vẻ mặt tràn đầy căm phẫn: “Anh rốt cuộc là ai?”
“Cố Học Văn” Một lần nữa lặp lại tên mình, trên tay Cố Học Văn còn cầm túi xách và quần áo của Tả Phán Tình: “Cô có thể đi rồi.”
“Anh–”
Đi? Cô đương nhiên sẽ đi, nơi quái quỷ này ai thèm đến chứ? Nắm tay nới
lỏng lại nắm lại. Tả Thán Tình thật muốn thét chói tai, muốn giết người.
Điện thoại khiếu nại lại là số điện thoại của gã này? Đùa à?
Dùng sức đoạt lại đồ đạc từ trong tay anh. Tả Thán Tình thật sự không nghĩ
ra được lời nào để nói. Có thể mắng đều đã mắng rồi, có thể chửi cũng
đều đã chửi rồi.
“Anh. Cố Học Văn. Đừng để cho tôi gặp anh. Bằng không tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh đâu. Hừ.”
….
—oOo—
Hết chương 24 Edit: Na
Beta: Phong Vũ
Tức giận xoay người bước đi, cô có cảm giác mình tức giận tới mức đau dạ dày đau, đầu đau, lưng đau, toàn thân chỗ nào cũng thấy khó chịu. Vì vậy bước đi của cô cũng nhanh hơn.
Động tác giống như muốn trốn tránh của cô làm cho Cố Học Văn đứng đó nhìn theo bóng dáng cô bất động thật lâu, cho tới khi Tả Phán Tình ra đến cổng cục công an bắt taxi đi khỏi anh mới đi vào.
—— ta là đường phân cách tuyến một tháng sau—–
“Học Văn, con đến rồi hả?” Trần Tĩnh Như ngồi trong quán trà, mỉm cười nhìn con trai đang đi vào.
“Mẹ?” Cố Học Văn nhìn tới nhìn lui cũng không thấy có người khác mới đi đến trước mặt bà. Nhìn sắc mặt hồng hào của bà, anh quan tâm hỏi: “Không phải mẹ nói không khỏe sao? Sao lại tới đây uống trà? Con đưa mẹ đi bệnh viện nhé?”
“Mẹ không sao.” Trần Tĩnh Như cười cười, mặc dù chỉ mặc trang phục bình thường nhưng vẫn không dấu được khí chất cao quý của bà: “Chỉ là mẹ nhớ con quá thôi. Mau lại đây ngồi đi.”
“Ba đâu mẹ?” Cố Học Văn ngồi xuống bên bà: “Không phải ba nói cũng tới đây sao? Sao hai người không đi cùng nhau?”
“Ông ấy à?” Ánh mắt Trần Tĩnh Như lấp lánh: “Ông ấy đi đón khách.”
“Đón khách?”
“Ừ.” Trần Tĩnh Như kéo tay con trai, nở nụ cười hiền hậu nhưng cũng mang chút nghiêm túc: “Học Văn, con cũng không còn nhỏ nhưng mẹ vẫn luôn lo cho tương lai của con.
Con cũng biết, mẹ…”
“Mẹ.” Chặn lời nói của bà, Cố Học Văn đã đoán được mình bị lừa đến đây là vì chuyện gì: “Mẹ lại sắp xếp cho con coi mắt? Mẹ đừng làm ầm ĩ nữa. Con còn có việc, con đi trước đây.”
Muốn rút tay về nhưng Trần Tĩnh Như lại nắm quá chặt, đôi mắt bà chớp chớp như muốn khóc: “Học Văn, con nhất định phải như vậy sao?”
Cố Học Văn bất động, anh sợ nhất là nước mắt của mẹ mình, bà mà khóc thì anh cũng không biết làm thế nào: “Mẹ, mẹ đừng như vậy nữa, con bây giờ không nghĩ đến chuyện này.”
“Vậy khi nào thì mới nghĩ đến?” Trần Tĩnh Như vất vả lắm mời lừa được con trai đến, không thể cứ như thế để nó đi được.
“Khi con thi đại học, mẹ muốn con thi đại học T nhưng con lại một mực thi vào trường quân binh. Tốt nghiệp đại học con muốn ở lại trong doanh trại thì cũng tự mình quyết định. Con muốn làm quân nhân mẹ cũng không ngăn cản. Nhưng con nhìn xem, con được làm trung tá lại không muốn làm lại chạy đến đây nhận chức đội trưởng gì đó. Học Văn, con có nghĩ đến tâm trạng của mẹ không?”
“Mẹ.” Cố Học Văn không muốn nghe chuyện này: “Mọi chuyện đã qua rồi, mẹ đừng nói nữa.”
“Không được, mẹ phải nói.” Trần Tĩnh Như thấy thời gian vẫn còn sớm nên nói tiếp:
“Con muốn làm lính đặc công, con muốn bắt những tên xấu xa chuyện đó mẹ không quản con. Nhưng Học Văn, con có nghĩ tới không? Công việc bây giờ của con, dù con không nói mẹ cũng biết nó có bao nhiêu nguy hiểm. Mẹ cũng không muốn suy nghĩ, nhưng mỗi lần con đi làm nhiệm vụ mẹ lại lo lắng cho con. Mẹ sợ con đi rồi thì…”
Trần Tĩnh Như không nói thêm được nữa, nước mắt như mưa thi nhau chảy xuống: “Con cũng sắp ba mươi tuổi rồi, mẹ cũng không cần con phải bỏ nghề, chỉ cần con tìm một cô gái tốt rồi tính chuyện tương lai là được. Coi như để cho mẹ yên tâm có được không?”
Trần Tĩnh Như nói xong vẫn không ngừng khóc. Cố Học Văn thở dài, rút khăn ăn trên bàn nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ: “Mẹ, mẹ đừng như vậy.”
“Vậy thì con đừng đi.” Trần Tĩnh Như ngẩng đầu lên nhìn anh: “Cô gái này là con gái của cấp dưới ba con trước kia. Con gái
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp