khẩn thiết, khách sáo
ngoài cửa mà chỉ cảm thấy thế giới đầy một mảnh u ám.
Có lầm không vậy ta?
Xí. Ai cần bọn họ bao dung chứ?
Chỉ cần tên khốn kiếp – cảnh sát thúi – cái đồ lưu manh đó tránh xa cô ra một chút,
cô cam đoan lập tức khôi phục dáng vẻ bình thường.
“Ô ô ô ——” Cô cắn góc chăn buồn bực kêu lên, cho đến khi cảm thấy lợi đau
nhức, lúc đó mới oán hận ngồi dậy, nhìn thấy đám nội y trên người, lại
phát điên thêm lần nữa
A —— cơ thể của cô cứ như vậy bị cái đồ lưu manh kia nhìn thấy hết rồi.
Thật tức chết mà ——
Lại tiếp tục nằm ì ra giường, thầm đem câu thảo nê mã (câu chửi tục giống
như đm của mình ấy-PV) tụng lên n lần. Cô không muốn đi ra ngoài
Máy tính kêu hai tiếng tích tích, hình đại diện của Thất Thất ở bên kia không ngừng nhấp nháy.
Thất tiên nữ: Sao thế? Nửa ngày không nói tiếng nào vậy? Giận rồi à?
Cô ngồi dậy, trong lòng vẫn còn đang buồn bực, Tả Phán Tình trừng mắt với
cái màn hình oán hận, nếu Trịnh Thất Muội không nghĩ ra cái chủ ý quái
gở khiến cho Cố Học Văn phải ghét mình, cô làm sao phải nghĩ cách bảo
toàn trinh tiết dọa anh ta đến mức nháo loạn như vậy?
Thất tiên nữ: Được rồi, tớ nói với cậu nhé. Vừa rồi tớ đã giúp cậu phân tích qua.
Bây giờ cậu chỉ có một cách, nhưng mà cậu phải quên cái ý nghĩ phản kháng
trước đã, chiều theo ý ba cậu, đợi cho đến ngày kết hôn rồi cậu lại đào
hôn.
Thất tiên nữ: Cậu nghĩ thử xem, làm như vậy, cái gã kia tha
hồ mất mặt. Cậu cũng không cần phải gả cho anh ta, lại vừa báo được mối
thù anh ta bắt giam cậu, cậu thấy cách này thế nào hả?
Tả Phán Tình nhìn hàng chữ hiện trên màn hình khiến cô phải ngây dại.
Trước tiên cứ giả vờ đồng ý, sau đó trong hôn lễ liền chạy trốn, khiến cho cái tên kia phải mất mặt ——
Trong phòng khách.
Cánh tay Cố Học Văn đã được băng bó cẩn thận, miệng vết thương cũng không
sâu, chỉ là vết rách hơi dài ngoài da, thoạt nhìn có chút dọa người.
Trần Tĩnh Như nhìn con, trong lòng xác định con trai mình quả thật rất thích Tả Phán Tình, nếu không nó cũng không gấp gáp đến như vậy.
Tả
Chính Cương vừa nhìn sắc mặt Cố Chí Cường có vẻ không tốt lắm, sợ ông
nghĩ nhiều: “Hôn sự cứ quyết định như vậy, không biết khi nào thì có thể đến thăm hỏi Cố lão tham mưu nhà anh?”
—oOo—
Hết chương 40 Edit: Wynnie
Beta: Sa & Phong Vũ
Tả Chính Cương thấy sắc mặt Cố Chí Cường không tốt lắm, sợ ông ấy nghĩ nhiều: “Việc kết hôn cứ quyết định như vậy đi, không biết khi nào thì chúng tôi có thể đến thăm Cố tham mưu?”
“Tôi đã cùng ông nội nó bàn bạc qua, chủ nhật này nhé. Hôm đó Học Văn không đi làm.” Liếc nhìn Cố Học Văn: “Mấy ngày này con chuẩn bị một chút đi, thứ bảy chúng ta về Bắc Đô.”
“Vậy cũng tốt. Tôi vẫn luôn rất khâm phục Cố tham mưu.”
“…”
Cố Học Văn không để tâm tới ba và chú đang hết câu khách sáo này đến câu khách sáo khác, về Bắc Đô? Anh không có hứng thú, có điều–
Tầm mắt chuyển đến phòng của Tả Phán Tình, cửa mở, cô nàng kia đã chịu đi ra rồi ư?
Ánh mắt bình tĩnh nhìn Tả Phán Tình, ánh mắt Cố Học Văn có vài phần kinh ngạc. Mặt quỷ trên mặt của Tả Phán Tình vừa rồi đã không còn.
Khuôn mặt cô đã khôi phục lại vẻ tĩnh lặng.
Mái tóc dài được buộc thành kiểu đuôi ngựa ra phía sau, làm lộ ra ngũ quan xinh xắn cùng chiếc cổ duyên dáng. Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, thoạt nhìn rất trẻ trung xinh đẹp.
Ánh mắt của cô hiện lên một chút dường như là — vui vẻ?
Tả Phán Tình thấy Cố Học Văn đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng hừ lạnh một tiếng: háo sắc.
Cô bước nhanh đến ngồi kế bên Cố Học Văn.
“Học Văn–” cố ý kéo dài âm cuối, mang theo chút dịu dàng nũng nịu, thêm một chút ngượng ngùng.
Cô kéo tay Cố Học Văn, nhìn thấy trên áo sơ mi của anh vẫn còn lưu lại vết máu, áp chế cảm giác buồn nôn trong bụng, ánh mắt cô có vài phần tự trách.
“Xin lỗi anh. Em không cố ý.”
Một câu nói, thành công khiến cho hàng lông mày Cố Học Văn khẽ nhíu lại, ánh mắt chăm chú nhìn lên mặt Tả Phán Tình, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh chậm rãi vỗ vỗ lên mặt anh một cái. Đương nhiên, cô đã rất khống chế lực đạo của mình: “Ai bảo lúc nãy anh nôn nóng như vậy, muốn ăn đậu hủ của em? Nếu không, em cũng sẽ không làm anh bị thương.”
Mồ hôi–
Sắc mặt Cố Chí Cường và Trần Tĩnh Như thay đổi, nhìn Tả Chính Cương, vẻ mặt mang vài phần xấu hổ.
Tả Chính Cương cùng Ôn Tuyết Phượng hơi ngây ra, bà là phụ nữ, khả năng quan sát cũng nhạy bén hơn. Vừa rồi hình như bà còn thấy Tả Phán Tình trang điểm rất đậm, vậy mà bây giờ đều đã tẩy đi–
Vừa rồi trong phòng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Phán Tình, con–”
“Phán Tình. Không được nói lung tung.”
“…”
Tả Phán Tình mặc kệ sắc mặt quái dị của ba mẹ, nhìn Cố Học Văn: “Em nghĩ rồi. Dù sao thì chúng ta cũng sẽ kết hôn. Sau này, nhất định em sẽ không dùng kéo đâm anh nữa. Bây giờ, anh tha thứ cho em đi, đừng trách em có được hay không?”
Tay cô, khẽ ấn miệng vết thương của Cố Học Văn, trên mặt là nụ cười gian xảo thản nhiên.
Khóe môi Cố Học Văn cong lên cười như không cười, nhìn động tác của Tả Phán Tình, ánh mắt hơi nhíu lại: “Anh không trách em.”
“Thật kh