ắn là con thấy bực bội rồi, về nhà lại muốn
giở tính tiểu thư, nói sẽ không muốn lấy nó.”
Ôn Tuyết Phượng thở dài: “Con đó, cũng không còn nhỏ nữa, tại sao vẫn cứ trẻ con như vậy?”
“Mẹ. Con không có. Mẹ không biết Cố Học Văn anh ta có bao nhiêu ti tiện đâu. Anh ta–”
“Đủ rồi.” Tả Chính Cương ngồi xuống đối diện với cô: “Phán Tình, không phải ba mắng con. Học Văn lúc nãy có nói thật là nó muốn đưa con về, là con
tự mình không cần. Con thì lúc nào cũng cáu gắt với nó. Không nên hở
chút là đem chuyện kết hôn ra nói. Lúc nãy cũng là do con tự nói thôi,
con không nhớ sao?”
“Con–” thôi quên đi. Cứ để mọi người ồn ào hiểu lầm đi. Dù sao cũng chỉ một tháng thôi, cô nhịn.
….
Tả Phán Tình ngồi trên xe, nhìn cảnh sắc xa lạ ngoài cửa xe dần dần lùi
lại, cố gắng áp chế ý nghĩ kích động muốn nhảy ra khỏi xe.
“Phán
Tình. Cố gia là một gia đình lớn, rất nhiều người làm nhân viên công
chức. Lần này chúng ta đến nhà người ta, con ngàn vạn lần phải biết lễ
phép đó.”
“Không được vô lễ đúng không ạ?” Không khách khí cắt
ngang lời nói của Ôn Tuyết Phượng, Tả Phán Tình trở mình khinh khỉnh:
“Mẹ, từ lúc lên đường mẹ đã nói ít nhất là bảy lần rồi đó, mẹ cho con
yên chút có được không?
Từ lúc chưa lên máy bay đã nói, nói đến khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế, lên xe lại vẫn còn nói, có hết chưa vậy?
“…” Ôn Tuyết Phượng môi giật giật, cuối cùng dừng lại không nói tiếp nữa.
“Phán Tình, sao con lại nói chuyện với mẹ như vậy?” Tả Chính Cương đang ngồi
phía trước quay qua, nhíu mày nhìn Tả Phán Tình: “Nếu con còn thái độ
này, làm thế nào có thể gả vào gia đình Cố gia? Con cho rằng nhà bọn họ
giống các gia đình bình thường khác sao?”
“Thôi–” Tả Phán Tình chịu hết nổi che lỗ tai lại: “Con mệt lắm rồi, con muốn ngủ, đến nơi thì ba mẹ gọi con dậy.”
Xe đi qua kinh đô náo nhiệt sầm uất, hai giờ sau thì dừng trước một khu tứ hợp viện.
Chỗ sâu nhất trong cái ngõ nhỏ đan xen nhau đó là nhà của Cố Học Văn ở Bắc
Đô, sân trước và sân sau được thiết kế hợp lại thành một tứ hợp viện.
Cửa lớn có nước sơn màu đỏ như ý, trên đầu hồi có treo một bức phù điêu, hồ sen xanh mát, nhà giữa, chái nhà, cửa thùy hoa, hành lang, sân trong
vuông vắn rộng rãi, khắp nơi trồng Hải Đường, lựu cảnh, trúc xanh lớp
lớp, còn có cả ao cá Vàng, cổ kính như một bức tranh.
Tả Phán
Tình từ nhỏ đến lớn đều ở phương Nam, lần đầu thấy cảnh vật như vậy,
nhất thời hơi trợn tròn mắt. Thế nên ba mẹ đã sớm đi vào cửa thùy hoa
đằng trước, cô còn ngây ngốc đứng nhìn ao cá mà ngẩn người.
“Nhà quê.”
Một tiếng nũng nịu vang lên bên tai Tả Phán Tình, xoay người, một cô gái
đang đứng ở đó, ngũ quan xinh đẹp, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, mái
tóc dài màu hạt dẻ gợn sóng làm cô ấy có vài phần quyến rũ. Trên người
mặc mẫu váy mới nhất của Burberry. Kết hợp cùng giày cao gót màu đen,
thoạt nhìn mười phần khí thế.
Người phụ nữ kia nhìn ánh mắt của
cô, mang theo vài phần địch ý, Tả Phán Tình nhíu mày, phía sau truyền
đến một hồi tiếng bước chân Edit: Wynnie
Beta: Phong Vũ
Quay đầu, Cố Học Văn từ cửa thùy hoa tiến vào.
Khác với phong cách áo trắng và quần đen đơn giản lúc trước, hôm nay anh mặc áo T-shirt cổ lật màu xanh da trời, phối với quần trắng nhàn nhã. Cả người thoạt nhìn sạch sẽ gọn gàng lại mang theo vài phần thanh thản.
Đôi chân thon dài của anh đi đến bên này, rất có hương vị của một người mẫu đi trên sàn catwalk, đến Tả Phán Tình cũng phải ngây người trong chốc lát.
“Sao không vào?”
Đứng trước mặt cô, Cố Học Văn cũng đang quan sát Tả Phán Tình. Hôm nay cô mặc một chiếc váy lụa dài màu trắng xanh đơn giản làm tôn lên nét thanh lệ tuyệt trần, cùng đồ trang sức trang nhã, ngũ quan rõ ràng, đôi mắt to lúc này đang nhìn anh–
“…” Tả Phán Tình cúi đầu, cảm thấy mặt hơi nóng, vừa rồi cô thật sự bị động kinh mà, sao lại nhìn tên này đến ngây người thế chứ. Trời mới biết tên đó mặc dù bên ngoài vừa đẹp trai vừa tao nhã, bên trong chỉ là đồ cặn bã, cặn bã trong cặn bã.
Lại nhìn sang bên cạnh, phát hiện không còn thấy cô gái vừa rồi nữa.
“Nhìn gì vậy? Cố Học Văn nhíu mày: “Đi thôi.”
Vượt lên đi trước cô, Tả Phán Tình trừng mắt nhìn bóng lưng Cố Học Văn, không rõ vì sao anh ta có thể bày ra dáng vẻ không có việc gì đó. Cô cũng không quên, mới mấy ngày trước, ở công ty bách hóa anh ta đã làm cho cô lúng túng như thế nào.
Bước chân dừng phắt lại, cô đột nhiên không muốn đi vào.
Nếu như không lấy anh ta, đương nhiên cũng không cần thiết phải gặp người lớn nhà anh ta. Bước chân còn chưa kịp lui về phía sau, lòng bàn tay đã đột nhiên bị nắm chặt. Cái tên kia lại vươn tay kéo cô bước vào trong.
Vừa giật tay ra, anh ta lại nắm chặt lấy.
Trừng mắt liếc anh ta một cái, anh ta lại không thấy. Bực bội, lại giật tay ra, anh lại bắt lại.
Lôi lôi kéo kéo một lúc, hai người cũng đến cổng đại sảnh.
“Tôi nói rồi mà, Phán Tình sao lại không thấy vào, thì ra là chờ Học Văn đón.” Ôn Tuyết Phượng khuôn mặt tươi cười như người trong nhà, làm Tả Phán Tình xấu hổ.
Trần Tĩnh Như cũng cười: “Tình cảm của đôi vợ chồng son này tốt lắm nha. Nhìn xem, bọn n
