XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324531

Bình chọn: 7.5.00/10/453 lượt.

ó lại còn mặc đồ tình nhân nữa chứ.”

Hớ, Tả Phán Tình choáng váng.

Cố Học Văn đưa cô vào cửa. Trực tiếp đi tới chỗ ngồi cao nhất, bình tĩnh đứng trước mặt người lớn nhất Cố gia – Cố Thiên Sở.

“Ông nội.”

“Ừ.” Cố Thiên Sở năm nay đã bảy mươi, nhưng thoạt nhìn tinh thần rất minh mẫn, giọng nói vang dội.

Ánh mắt chuyển đến Tả Phán Tình: “Thảo nào tiểu tử nhà ngươi chịu chấp nhận. Không tồi, không tồi.”

Tả Phán Tình còn đang cố gắng giãy tay thoát khỏi Cố Học Văn, thì Cố Học Văn đã dùng sức nắm lấy tay cô.

“Con chào ông nội.” Tả Phán Tình không được tự nhiên nói.

“Ngoan, ngoan.” Cố Thiên Sở cười càng thêm sáng lạng, từ bên cạnh lấy qua một cái hộp đưa đến trước mặt Tả Phán Tình: “Lần đầu tiên gặp mặt, đây là một chút tâm ý của ông nội.”

“Không cần đâu ạ.”

Cố Thiên Sở thấy Tả Phán Tình chần chừ, liền mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng cổ, ở giữa là bộ hoa tai đá trắng: “Mấy thứ này cũng không đáng giá. Con coi như mang chơi cho vui ấy mà.”

Không đáng giá? Tròng mắt Tả Phán Tình muốn rớt xuống. Chất lượng cái kia so với kim loại, ít nhất cũng phải bảy chữ số.

“Ông nội, cái này quý giá quá.”

Cô không có ý định gả cho Cố Học Văn, làm sao có thể nhận vật quý giá như vậy chứ.

“Ta nói nhận là nhận.” Cố Thiên Sở nhìn Cố Học Văn: “Học Văn, cầm lấy, giúp vợ con đeo đi.”

Hả?

Tả Phán Tình còn không kịp từ chối, Cố Học Văn đã lấy vòng cổ trong hộp ra đứng sau lưng cô, nâng tay, chạm nhẹ vào cổ cô.

Anh đứng phía sau, cô dường như có thể cảm giác được hơi thở của anh quanh quẩn ở cổ. Bổng nhiên cảm thấy không thoải mái.

—oOo—

Hết chương 47 Edit: Wynnie

Beta: Phong Vũ

Cơ thể bất giác hơi rụt lại, né tránh tay của Cố Học Văn, cô có chút xấu

hổ nhìn Cố Thiên Sở: “Cái này rất, rất quý. Ông nội, hay là ông giữ lại

đi.”

Cô không phải là khách sáo, mà là thật sự từ chối.

Điều này làm ý cười trên mặt Cố Thiên Sở biến mất: “Con chê ít hả?”

“Không phải đâu ạ.” Tả Phán Tình có chút xấu hổ: “Con thật sự cảm thấy quá quý giá.”

Vẻ mặt Cố Thiên Sở ngưng tụ không nói lời nào, chỉ liếc Cố Học Văn một

cái, Cố Học Văn đem vòng cổ bỏ lại vào trong hộp cất kỹ, cười cười với

ông.

“Ông nội. Phán Tình có tính đãng trí, hay là con giúp cô ấy nhận vậy.”

Khuôn mặt Cố Thiên Sở nghiêm lại, cũng không hề đáp lại Cố Học Văn. Không khí trong phòng khách lập tức lạnh đi.

Ôn Tuyết Phượng cùng Tả Chính Cương ngơ ngác nhìn nhau, Cố Chí Cường cùng

Trần Tĩnh Như không nói gì, ở Cố gia, Cố Thiên Sở chính là một cái vũ

biểu. Ông vui vẻ thì mọi người Cố gia cũng vui, ông mà buồn thì con cháu Cố Gia cũng không thể nào mà vui nổi.

Tả Phán Tình nhất thời không biết làm gì cho đúng.

“Ba, ba cũng thật là, làm con nhà người ta sợ rồi.” Một phụ nữ trung niên

nãy giờ vẫn đứng trong phòng lúc này tiến lên kéo tay Tả Phán Tình, nhìn cô từ trên xuống dưới.

“Ai da. Ta nói, trời nóng mà một mạch vừa đi máy bay vừa đi xe đến, chắc con bé mệt muốn chết rồi.”

Tả Phán Tình nhìn người phụ nữ nhiệt tình trước mặt, cũng không biết bà là ai, theo bản năng liền liếc mắt nhìn Cố Học Văn.

“Bác.” Cố Học Văn cất giọng thản nhiên, quay người nhìn về phía bên cạnh: “Bác trai.”

“Chào bác gái, chào bác trai.”

Uông Tú Nga là em họ của Cố Chí Cường, vợ của Cố Chí Cương, khoảng năm mươi

tuổi, mắt phượng sắc sảo, bộ sườn xám màu xanh ngọc khoác trên người

càng làm tăng thêm khí chất cao quý.

“Học Văn à, con làm vị hôn

phu của người ta như vậy sao? Con xem con bé đã mệt mỏi thế kia rồi mà

còn không dẫn vào nhà nghỉ ngơi đi?”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Cố Chí Cương mở miệng, giúp giải vây: “Đi đường hẳn là rất vất vả. Người cũng

mệt rồi, Học Văn, trước tiên con đưa con bé đi nghỉ ngơi. Quà gặp mặt

này, tối nay tặng lại cũng được mà.”

“Học Văn à, hành lý của Phán Tình đặt ở phòng dành cho khách, con mang con bé đi nghỉ đi.”

“Vậy, ông bà thông gia cũng đi nghỉ ngơi đi. Dù sao cũng còn lâu mới đến giờ dùng cơm, có thể chợp mắt trước một chút.”

Không nghe những lời khách sao của người lớn, Cố Học Văn kéo tay Tả Phán

Tình, quay lại gật đầu với Cố Thiên Sở: “Ông nội, ông ngồi đây. Con đưa

cô ấy đi nghỉ ngơi trước.”

Không nhìn ánh mắt của mọi người, kéo tay Tả Phán Tình đi khỏi đại sảnh.

Ra cửa, băng qua hành lang, Tả Phán Tình đột nhiên rút tay ra khỏi tay Cố Học Văn. Đứng yên bất động.

“Ông nội của anh đang tức giận.”

Tả Phán Tình không ý thức vặn hai tay,cúi đầu nhìn mũi chân. Cô không có

khả năng gả cho Cố Học Văn, đương nhiên cũng không thể nhận quà tặng quý giá như vậy của nhà người ta.

Nhưng mà làm cho ông cụ vì vậy mà mất hứng, trong lòng cô cũng có chút áy náy.

Cố Học Văn nhướng mày, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng: “Sau đó?”

Sau đó? Tả Phán Tình ngẩng đầu nhìn anh: “Anh không tức giận sao?”

Cố Học Văn không lên tiếng, ánh mắt híp lại lưu chuyển, cuối cùng quay đi

nhìn cảnh trí trong vườn: “Nếu em không phiền, tôi đưa em đi shopping.”

“Hả?” Tả Phán Tình còn đang thất thần, Cố Học Văn lại kéo tay cô đi về phía trước.

Buổi sáng mùa hè, ánh mặt trời nóng rực, bầu trời xanh trong vời vợi. Lướt

qua hành lang, lại băng qua cửa thùy hoa