XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324751

Bình chọn: 10.00/10/475 lượt.

g siết chặt hơn.

Đưa tay, đóng cửa, sau đó khóa luôn cửa, toàn bộ động tác rất lưu loát dứt khoát.

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình xoa xoa cánh tay, người tên này được làm bằng gì không biết? Tùy ý kéo một chút cũng làm tay cô đau muốn chết: “Anh mở cửa ra, tôi muốn xuống xe, anh có nghe thấy không?”

“Muốn đi đâu?” Giọng nói của Cố Học Văn lần này có nhẹ hơn một chút, Tả Phán Tình trở mình xem thường: “Tôi nói, tôi muốn xuống xe.”

“Tôi đưa cô đến nơi cô muốn, hoặc là cô đi theo tôi. Chọn một trong hai.”

“Tôi không cần.”

Ai muốn đi cùng anh ta?

“Anh thả tôi xuống, tôi muốn tìm chỗ ngồi một chút, anh muốn đi đâu thì đi, được không?

Cố Học Văn bất động, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt cô, trên xe có mở điều hòa, thế nhưng Tả Phán Tình đột nhiên cảm thấy ngột ngạt, không muốn ở lại.

“Anh thả tôi xuống xe được không? Anh là anh, tôi là tôi, được không?”

Anh trầm mặc. Tả Phán Tình tức giận đến nghiến răng: “Bắc Đô anh đều đã tham quan hết rồi đúng không? Vậy anh để tôi xuống, tôi tự mình đi là được.”

Cố Học Văn nhíu mày: “Muốn đi đâu?”

Hít vào, thở ra. Quên đi. Tả Phán Tình thả lỏng mình. Động não động não, quả nhiên làm cho cô nghĩ đến một chỗ.

“Này, tôi hỏi anh. Có phải giờ này Thiên Đàn [3'>đóng cửa rồi không?”

Cố Học Văn nhìn cô dò xét: “Thiên Đàn?”

“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Trước kia trong sách giáo khoa có học qua bức tường hồi âm, tôi cảm thấy rất thần kì, vẫn muốn đi xem thử.”

Cố Học Văn không nói gì, khởi động xe, dùng sức giẫm lên chân ga.

Đã qua tám giờ tối, trên đường cái xe cộ qua lại nườm nượp. Nhìn dòng xe lít nhít kia, Tả Phán Tình phải một trận líu lưỡi. Trong lòng tự cảm thấy may mắn là mình không sống ở Bắc Đô. Nhớ đến những người đó nói, mỗi ngày đi tới đi lui phải mất mấy tiếng, cô đã cảm thấy da đầu mình tê dại.

Quay qua nhìn Cố Học Văn, nhà anh ta ở Bắc Đô cũng coi như có tiền có thế đó chứ. Vậy tại sao anh ta muốn ở thành phố C? Còn làm ở cục cảnh sát nhỏ bé lộn xộn đó?

Lắc đầu, cô ở thầm tự cười mình quá nhàn rồi. Người đàn ông này làm gì cũng không liên quan đến cô.

Ngồi mãi trong xe cũng chán, Tả Phán Tình lấy điện thoại từ trong túi ra bấm bấm. Vừa mở khóa liền nhìn thấy tin nhắn của Trịnh Thất Muội.

“Hôm nay quên không nhắc. Khi về nhớ mang quà. Bằng không thì tuyệt giao.”

“Mang cái đầu cậu á.” Mắt Tả Phán Tình phát ra tia khinh thường: “Cậu nghĩ xem có thứ gì cậu muốn mua mà thành phố C không có chứ?”

[1'> Sanlitun Village: khu mua sắm nổi tiếng ở Bắc Kinh nằm ở quận Triều Dương.

[2'> Thập Sát Hải: là tên gọi chung của chuỗi hồ ao trong nội thành Bắc Kinh. Nơi đây cảnh đẹp bốn mùa thay đổi rung động lòng người.

[3'> Thiên Đàn : là một quần thể các tòa nhà ở nội thành Đông Nam Bắc Kinh. Kiến trúc gồm 3 tầng. Bức tường hồi âm được hai nhân vật chính nhắc đến nằm ở tầng thứ hai ( bức tường cao 6 m quây thành hình tròn có đường kính 32.5 m, đây là bức tường hồi âm nổi tiếng mà đứng một đầu tường có thể nghe rõ tiếng nói ở đầu tường bên kia) Edit : Wynnie

Beta : Phong Vũ

“Mua được là một chuyện, cậu mua tặng mình lại là chuyện khác. Mình mặc kệ.

Cho dù là vịt quay cũng phải đem về cho mình một con.”

“Cậu đúng là ăn tạp.”

“Đúng vậy, nếu cậu không mang về, mình sẽ ăn luôn cậu.”

“Được, rõ ràng tớ cũng không kết hôn. Cậu cũng mặc kệ gia đình. Sau này hai chúng ta ở cùng nhau đi.”

“Xí” Avatar của Trịnh Thất Muội nhấp nháy: “Mình đây chưa muốn làm les.”

Ha ha ha ha. Tả Phán Tình một trận cười ha hả: “Làm les cũng không có gì xấu. Ít nhất cũng không cần sinh con.”

“Wey — đúng rồi. Cậu thu phục được người nhà của tên cảnh sát thối kia chưa

hả? Nếu chưa, cậu cũng đừng về đây nữa. Rất mất mặt mình.”

“Biến đi. Tớ không thu phục, là mất mặt tớ, liên quan gì đến cậu?”

“Đương nhiên là có liên quan. Mọi người đều biết chúng ta như chị em ruột, nếu cậu ngay cả gia đình chồng cũng không xử lý được, sẽ ảnh hưởng đến giá

cả thị trường của mình.”

“Há há.”

Tả Phán Tình chịu không

nỗi bật cười thành tiếng, Thất Thất này đúng là biết tán dóc mà. Vừa

định hồi âm, chợt phát hiện xe đã ngừng lại.

Quay qua liếc nhìn

Cố Học Văn, đôi mắt sáng hơi híp lại, chính trực nhìn thẳng vào cô. Ánh

mắt đó khiến nhịp đập trái tim Tả Phán Tình đột nhiên chậm lại, nụ cười

trên mặt cũng cứng đơ ra.

Chú ý thấy vẻ mặt biến hóa của cô. Sắc mặt Cố Học Văn lại tối xầm xuống.

“Tới rồi à?” Tả Phán Tình nhìn ra ngoài, định xuống xe thì phát hiện cửa xe

vẫn không mở được. Quay lại nhìn Cố Học Văn, anh vẫn còn đang nhìn cô

chằm chằm.

“Anh không xuống xe?”

Vẫn im lặng, lúc Tả Phán Tình muốn nổi bão, anh đột nhiên mở miệng: “Vừa rồi là ai?”

Là ai mà có thể cười đến mức vui vẻ như vậy?

“Không liên quan đến anh.” Không thích giọng điệu của anh, Tả Phán Tình từ chối trả lời: “Tôi muốn xuống xe.”

Cố Học Văn không nhúc nhích, Tả Phán Tình liếc anh: “Rốt cuộc anh không cho tôi xuống xe phải không?”

Ánh mắt hai người giao nhau, ngọn đèn mờ ảo trong xe, làm Tả Phán Tình

không nhìn rõ được nét mặt của Cố Học Văn. Máy điều hòa trong xe cũng đã tắt. Cô lại cảm giác có chút lạnh lẽo.

“Bạn của tôi.” Tả